Chương 27 : Tình yêu và thành kiến . . .

Không khí trên tầng cao nhất liền nhanh trở nên căng thẳng. Lý Cường và một số cảnh sát mặc thường phục khác chạy nấp vào bên cửa móc súng ra sau đó cấp tốc chạy vào. Sắc mặt mọi người trong phòng nghiên cứu đều trầm trọng, cái người mất trí lúc nãy Lý Cường đưa tới giờ đã chết. Thấm Nhã đeo khẩu trang và bao tay vào, khuôn mặt tinh xảo giờ chỉ còn hiện ra đôi con ngươi xinh đẹp và hàng lông mày lá liễu. Đôi mắt ánh lên sự cơ trí và trầm ổn, trong hoàn cảnh mọi người đều hoảng sợ vì có người bị mưu sát thì cô vẫn rất bình tĩnh, cầm lấy con dao phẩu thuật lên nhẹ nhàng chạm vào tĩnh mạch của người chết, âm thanh bình tĩnh:

“Người này chết là do mất máu, máu của hắn đã khô cạn. Mọi người ai phát giác được có kẻ khác vào không?”

“Trời!” Trần Tĩnh khiếp sợ: “Chuyện này sao có thể, hoàn toàn không có ngoại thương.”

“Trọng điểm là kẻ sát nhân vào bằng cách nào, cảnh sát luôn canh gác bên ngoài cửa phòng, một con muỗi tiến vào cũng bị phát hiện! Cũng khẳng định không phải người trong phòng nghiên cứu!” Tề Bộ vung tay, “Tôi đang ngồi đối diện với cửa sổ thủy tinh trong phòng, căn bản không phát hiện có người ra vào. Không có người lạ, cũng không phải do người bên trong, rốt cuộc người nào có thể làm được?”

Đáp án đương nhiên là khó trả lời. Thấm Nhã không muốn nói nhiều, chỉ xem xét một chút rồi liền xoay người ra ngoài. Lúc đi ngang qua phòng lưu trữ hồ sơ, Thấm Nhã ma xui quỷ khiến thế nào mà liền đẩy cửa đi vào — kỳ lạ là cô có cảm giác Y Nặc Mễ ở bên trong.

Quả nhiên, Y Nặc Mễ lén lén lút lút ngồi trong góc, cái cánh sau lưng cứ vổ vổ giống như rất vui vẻ. Cảm giác được Thấm Nhã đến gần liền nháy mắt thu hồi hai cánh và răng nanh biến lại bộ dạng bình thường, hai tay khoát sau lưng, không quên trưng ra bộ mặt tươi cười vui vẻ: “Hey, Tiểu Nhã Nhã.”

“Cô đang làm cái gì?” Thấm Nhã tiến lên hai bước. Cô có một dự cảm kỳ lạ.

“Không làm gì hết, người ta đang xem tư liệu NGAO~” Y Nặc Mễ vội vàng đem đồ nhét vào ngăn chứa tài liệu.

Loại sinh vật tà ác như Quỷ hút máu làm chuyện xấu cũng không làm Thấm Nhã kinh ngạc, nhưng khi Thấm Nhã liếc nhìn kỹ Y Nặc Mễ thì trong lòng quặn đau một phát, “Y Nặc Mễ, cô! Là cô!”

“Hả?”

“Cô giết người kia! Là cô giết!” Thấm Nhã nhắm mắt, tay dựa vào cái tủ bên cạnh, cô cảm thấy có chút choáng.

Vừa rồi Tề Bộ không phải nói chuyện trong phòng không người nào có thể làm được, tuy người nói vô tâm, nhưng người nghe lại có ý. Tề Bộ và Trần Tĩnh không biết người kia chết như thế nào, nhưng Thấm Nhã biết rõ, trên gáy người kia có dấu vết bị cắn qua, cái này chỉ có một khả năng, chính là do Quỷ hút máu. Cô chưa từng hoài nghi Y Nặc Mễ, nhưng lúc này, cô thế nhưng lại phát hiện bên khóe môi của Y Nặc Mễ có vết máu chưa khô!

“Giết người? Ta mới không có NGAO!” Tiểu quỷ hút máu thở phì phì.

“Cô còn dám nói cô không có! Cô coi tôi là kẻ ngốc ư, cô nhìn xem bên khóe miệng cô là cái gì!” Thấm Nhã thật sự rất tức giận, đưa tay đánh Y Nặc Mễ. “Không có giết người…. Vậy cô giải thích thế nào!”

Thấm Nhã thật cũng muốn tin. Nhưng đêm hôm qua Y Nặc Mễ ác ma vẫn luôn ám ảnh trong đầu cô, hơn nữa Y Nặc Mễ giống như rất không thích máu đông lạnh, lúc sáng cô trước khi ra ngoài cô có mở hộp máu ra xem, Y Nặc Mễ cũng chưa có ăn. Quỷ hút máu vừa đói khát vừa tức giận săn một con mồi không có tính phản kháng, đây chính là chân tướng mọi chuyện!

“NGAO, ta…” Y Nặc Mễ suy nghĩ có nên kẻ chuyện vừa rồi nàng đại náo bệnh viện cho Thấm Nhã hay không. Nàng là tới để xin lỗi, nếu như để cho cái người vừa nghiêm túc lại nghiêm khắc biết được thì chẳng phải chọc chị ấy giận hơn sao. Nhưng cẩn thận nhìn Thấm Nhã, Y Nặc Mễ cảm thấy đau lòng: “Chị sao lại khóc, chị đừng khóc…”

“Cô đừng chạm vào tôi!” Âm thanh Thấm Nhã lạnh như băng, đẩy Y Nặc Mễ đang muốn ôm mình ra.

“Chị nghĩ ta giết người? Chị không tin ta?” Y Nặc Mễ cũng nhìn ra chỗ không đúng, toàn thân Thấm Nhã tỏa ra hơi thở kháng cự lạnh lẽo, thật sự chán là ghét nàng, đây không phải cái giận dỗi đáng yêu thường ngày.

“Vậy cô hãy đưa ra lời giải thích để tôi có thể tin đi.” Thấm Nhã cảm thấy tim mình đập càng nhanh, hai tay siết lại, “Đã qua ngày rằm, máu trong nhà cô không ăn. Mà khu vực này chỉ có một mình cô có thể tự do đi lại, chỉ có một mình cô ở trong bệnh viện mà người kia chính là bị Quỷ hút máu giết, cô nói đi.”

“Ta không làm gì cả.” Âm thanh Y Nặc Mễ trở nên trầm thấp: “Chị không tin ta, cho dù ta nói thế nào thì chị sẽ tin sao, ta nói ta đến đây chỉ vì xin lỗi chị, ta không có giết hắn, giống như lúc ta nói ta thích chị. Chị có thể tin bao nhiêu.”

“Đây căn bản là hai chuyện khác nhau.”

“Đây đều cùng là một chuyện! NGAO, ta làm cái gì chị cũng đều không thích, còn tên đàn ông kia làm gì chị cũng đều thích, bởi vì chị không thích ta nên mới quên cho ta ăn, mới không tin ta. Có phải vì ta thích chị nên chị tự cho mình có tư cách này, chị tự bóp méo suy nghĩ của mình. Chị tự hỏi bản thân chị xem, trong lòng chị thật sự cho rằng ta…” Âm thanh u ám lộ ra ưu thương, trên người tản mất ra một loại khí tức làm cho người khác áp lực, mang theo sự lạnh lẽo cô quạnh.

“Tiểu Mễ…” Thấm Nhã thì thào, trong lòng cô thật sự cho rằng…

“Bác sĩ Tịch”

“Tiến sĩ Tịch”

“Tịch — cô… Là ngươi! Ngươi thật sự tồn tại!”

Lý Cường và Tề bộ hai người xông vào phòng hồ sơ, làm cho người khác không kịp phản ứng, hai họn hắn đều thấy được một cảnh tượng khiếp sợ — Y Nặc Mễ đang ở giữa không trung, đôi mắt đỏ tươi như máu và cặp ranh nanh dài, sau lưng có đôi cánh màu đen làm cho nàng ngập tràn tà khí.

Lại nói, mọi chuyện đều diễn ra trong nháy mắt. Con mắt đỏ tươi của Y Nặc Mễ nhìn thẳng vào Thấm Nhã, ẩn sâu đến không đáy, sâu kính nói: “Chị thật sự nói chuyện của ta cho hắn biết…”

Lý Cường bắt lấy súng, bắn —

“Phanh!” Một tiếng súng vang lên.

Tiếng súng vừa vang lên Y Nặc Mễ đồng thời biến mất trước mặt mọi người, viên đạn thẳng tắp bắn đến đầu tủ, trên cái cửa tủ xuất hiện một lỗ tròn.

Thấm Nhã thất thần quay đầu nhìn Tề Bộ và Trần Tĩnh, trên mặt bọn họ trong nháy mắt biểu lộ ngây ngốc, những lúc Y Nặc Mễ biến lại hình thái hút máu thì đều có tác dụng thôi miên cực mạnh với con người. Lý Cường trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, hơn nữa bản thân ý kiên cường nên xem ra không bị Y Nặc Mễ ảnh hưởng.

“Tịch, đã xảy ra chuyện gì, cô nói cho tôi biết!” Mặc dù Lý Cường đã trải qua rất nhiều chuyện hung hiểm nhưng cũng không tránh khỏi có chút sững sờ.

“Ai cho anh bắn cô ấy… Anh cút ra cho tôi.” Đôi môi Thấm Nhã có chút trắng bệch, mắt vừa nhắm liền mở ra, sắc mặt liền trở nên cực kỳ lạnh lùng.

Thấm Nhã hạ lệnh trục khách, Lý Cường tự nhiên là không nguyện theo. Thế nhưng mà sau khi Thấm Nhã trở về văn phòng liền khóa cửa lại không chịu gặp người, trong bệnh viện không một ai biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ duy nhất hai người đã “chứng kiến” Quỷ hút máu Trần Tĩnh và Tề Bộ, nhưng sau đó hỏi thế nào thì cũng chỉ nói là khi Lý Cường nổ súng thì thấy một bóng đen nhảy ra cửa sổ bỏ trốn.

Điều tra tất cả ngỏ ngách trong ngoài bệnh viện nhưng cảnh sát không phát hiện một chút điểm khác lạ nào, ngược lại tiếng súng của Lý Cường ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần của những người đang chữa trị tại tầng cao nhất này. Ở lầu cao nhất chính là nơi của những người không quyền lực thì cũng giàu có, cho nên Lý Cường nhận được bất mãn thật lớn của bọn họ. Lý Cường rơi vào đường cùng nên đành trước chạy lấy người.

Vì vậy kết luận cuối cùng chính là đại náo từ lầu một đến lầu cao nhất, gây tổn thất mấy ngàn ống máu : bệnh viện có một phần tử quấy rối chưa rõ thân phận xâm nhập, ban đầu là phá hoại phòng xét nghiệm, sau đó lại trốn lên tầng cao nhất phá phách một phen, Lý cảnh sát nổ súng cảnh cáo, về sau lại phát hiện kẻ quấy rối chính là ở khoa tâm thần trốn ra. Cuộc đại lại cứ như thế được dọn dẹp nhanh chóng trong vòng 1 tiếng đồng hồ.

Đến tận lúc Lý Cường mang người về, Trần Tĩnh mới gọi điện cho Thấm Nhã, cẩn thận nói từng chút một để không chọc giận Tịch nữ vương: “Tiến sĩ Tịch, y tá trưởng muốn đưa một ít bệnh án cho chị kí tên, nhiều bệnh nhân hôm nay không làm kiểm tra được…”

“Vì cái gì không làm được.” Thấm Nhã nhíu chặt mày, đối với chuyện công việc vậy mà không một chút để tâm.

Những câu nói vừa rồi của Y Nặc Mễ, còn có ánh mắt tựa như ma chú hết lần này đến lần khác hiện lên trong đầu cô. Mỗi lần nhớ tới, lòng cô giống như nhói lại, cái loại đau nhói này làm cho cô run rẩy, toàn thân đều không ngừng run rẩy. Nhất định có gì đó sai rồi, Y Nặc Mễ hiểu lầm cô, vậy cô có hay không hiểu làm Y Nặc Mễ. Lòng của cô, chưa từng vì một người mà nhiễu loạn hoàn toàn như vậy, thậm chí Y Nặc Mễ không phải là “người” thế nhưng cô không thể ức chế được chính mình vì nàng mà hít thở không thông.

“Toàn bộ y tá ở trong bệnh viện đều được điều xuống dưới đi hỗ trợ rồi, chỗ chúng ta cũng không còn người.”

“Xảy ra chuyện gì?” Thấm Nhã không biết ở dưới lầu có chuyện gì xảy ra.

“Ai, phòng xét nghiệm lầu 1 xảy ra vấn đề, không biết ai lẻn vào đem hơn một ngàn ống nghiêm máu làm đổ xuống đất, hiện tại mọi người đang tranh thủ lấy máu lại lần nữa.”

“Vậy ư…” Thấm Nhã nghe xong liền chỉ có một suy nghĩ — là Y Nặc Mễ làm. Nói như vậy Y Nặc Mễ ở dưới lầu trộm máu uống, bị phát hiện cho nên vội vàng trốn lên đây, vậy căn cứ vào thời gian thì người Lý Cường mang đến bị giết lúc đó Y Nặc Mễ không có mặt ở đây, vậy vết máu ở khóe miệng nàng…

Thấm Nhã vội vồi băng qua hành lang đi đến phòng nghiên cứu. Tim cũng đập nhanh hơn, thậm chí có chút khẩn trương chưa từng trải qua. Lý Cường không có điều tra phòng hồ sơ, bởi vì thứ nhất hắn cho rằng Quỷ hút máu không như tội phạm bình thường lưu lại dấu vết, thứ hai là tránh chuyện phiền toái không cần thiết, trước mắt hắn cũng không quá nhiều người biết chuyện hắn điều tra Quỷ hút máu.

Nhưng mà trên thực tế tìm được đáp án Thấm Nhã muốn biết cũng không khó, cô nhớ lúc mở cửa vào liền thấy Y Nặc Mễ lén lén lút lút dấu gì đó vào tặp hồ sơ. Đi qua xem xét, là một cái ống nghiệm, bên trong còn có chút vết máu — là những ống máu ở dưới lầu. Vậy đây là lý do khóe miệng Y Nặc Mễ có máu.

Thấm Nhã từ từ trượt xuống mặt bàn, Y Nặc Mễ đúng… Cô luôn mang theo thành kiến với nàng. Cô là một người như vậy, ở trên bàn giải phẩu không có chút một điểm cảm xúc, luôn lý trí lãnh khốc thành thói quen. Duy chỉ đối diện với Y Nặc Mễ, cái tên quỷ hút máu tà ác suốt ngày trêu chọc phá rối khiến cô không thể khống chế cảm xúc được, thậm chí có những hành động thân mật mà trước giờ cô chưa từng thử qua.

Có thể là do Y Nặc Mễ là Quỷ hút máu, Thấm Nhã vì do bản thân sợ hãi mà xử lý theo tình cảm tính, mất đi sức phán đoán. Bởi vậy cô buộc chính mình dùng lý trí đi phân tích những chuyện liên quan đến Y Nặc Mễ, như vậy mới có thể không mang theo “thành kiến”. Nhưng trên thực tế, bản thân chính là một loại thành kiến, vì thành kiến nên cô mới chỉ xem xét bên ngoài liền cho rằng người là Y Nặc Mễ giết.

Y Nặc Mễ nói đúng, cô hỏi lòng mình, trong lòng cô có thật hay không cho rằng nàng là một đại ác ma lạm sát người. Cô rõ ràng không nghĩ như vậy, nhưng lại ngay lúc đó hiểu lầm nàng, cái này thật sự là một loại cảm xúc phức tạp, cô trước giờ luôn tự xưng là lý trí hơn người, cô đến cùng là làm sao vậy…

 

One thought on “Nuôi trong nhà một con quỷ hút máu – Chương 27

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s