Màn Thứ 96

Mạc Tịnh Ngôn tắm rửa xong tuỳ ý mặc một chiếc áo len, đến phòng đã hẹn 80. khi Mạc Tịnh Ngôn đến Vương Tử Hựu đã ngồi đối mặt với 80.

Vương Tử Hựu buộc tóc dài ra đằng sau ót, mặc một bộ thể thao thoải mái, trên mặt dán hai miếng băng cá nhân, nhìn nghiêng có cảm giác đó là một nữ vận động viên nổi tiếng. Nàng ngẩng đầu nhìn Mạc Tịnh Ngôn, cười nhạt một cái rồi cúi đầu. Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy nụ cười của nàng khac với trước kia…có chút uẩn khúc?

Tô Trì sắp xếp để hai người chụp vài tấm hình, còn đặc tả miếng băng cá nhân trên người Vương Tử Hựu. Sau khi xong tiết mục chụp ảnh, bốn người ngồi đối diện nhau. Mạc Tịnh Ngôn hơi khát, mở chai nước đặt trước mặt, Tô Trì hỏi câu đầu tiên:

“Khi nào các cô công khai?”

“Phốc” Mạc Tịnh Ngôn bị cả kinh ho khan liên tục, quay đầu che mặt mình, liên tục vẫy tay, ra hiệu các nàng cứ trò chuyện. 80 cười. Tô Trì vẫn thế trấn định tiếp tục hỏi: “Nhắc đến chuyện này Monica có vẻ mẫn cảm nhỉ? hay Zoe thay nàng trả lời đi.”

Vương Tử Hựu bình thản nói: “Chuyện công khai không phải nói công khai là công khai được đâu, đúng không?”

“Ah?” Tô Trì hỏi: “Đúng rồi, hôm trước nghệ sĩ XX công khai đã kết hôn hai năm với đối tượng tin đồn, sắp tới sẽ tổ chức buổi họp báo công bố chuyện này, hy vọng mọi người chúc phúc. Trước đây giới truyền thống suy đoán chuyện họ, thì họ một mực phủ nhận, rốt cuộc thì họ đã hẹn hò với nhau bí mật, các cô đối với chuyện này có ý kiến gì không?”

“Tình cảm bí mật à, cũng bình thường thôi” Vương Tử Hựu không chút keo kiệt chia sẻ ý kiến của mình: “Có rất nhiều nghệ sĩ đều làm như thế, không có cách khác, áp lực xã hội lớn, áp lực công ty cũng lớn, nhưng chúng tôi cũng chỉ là những người bình thường, muốn có người yêu là chuyện kỳ lạ sao. Bất kể là nghệ sĩ hay người bình thường, ai chẳng hy vọng có một cuộc sống hoàn hảo chứ?”

Mạc Tịnh Ngôn không nói lời nào, ngơ ngác nhìn xuống góc áo mình.

Quả nhiên Tiểu Hựu nghĩ như thế…

“Nhưng mà…” ánh mắt Vương Tử Hựu rơi vào mặt bàn “Nhưng không phải ai cũng nghĩ như vậy. Có một số người cho rằng tình cảm là quan trọng nhất, có một số người cảm thấy tình yêu sâu đậm cũng chỉ là một phần cuộc sống mà thôi, yêu đương không thể so với bánh mì cái nào quan trọng hơn đúng không? Nếu tình cảm bị lộ ra ảnh hưởng đến sự nghiệp. Kết quả không thể bu đắp, sẽ khiến các nàng không tìm thấy phương hướng cuộc đời”

“Ah? Zoe, nghe cô nói có vẻ chuyện này khá phức tạp đúng không?”

“Luận sự mà thôi”

Tô Trì lời nói xoay chuyển, hỏi Mạc Tịnh Ngôn: “Monica, nghe nói bộ phim “Chống cự” chị sẽ phá vỡ hình tượng trong quá khứ để diễn vai một phụ nữ xấu xa, tâm ngoan thủ lạt, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, thậm chí bán đứng bạn bè lẫn người yêu, diễn xuất loại nhân vật này, có khó không?

Tâm ngoan thủ lạt, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn?

Mạc Tịnh Ngôn nghe tám chữ này, cảm thấy dùng chúng để mô tả bản thân thật sự chính xác.

Nàng bây giờ không phải đặt người yêu đằng sau công việc sao, vì quay phim chân thật mà để cho người yêu bị thương, vì muốn dấu diếm tình cảm mà không tiếc nhận lời thách đấu cùng người yêu mình?

Nàng bây giờ thậm chí là ích kỷ vô tình.

Mạc Tịnh Ngôn hai mắt nhắm lại, mí mắt bao phủ hai mắt nàng. Mạc Tịnh Ngôn trầm lặng một lát rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tô Trì, chậm rãi mở miệng: “Không, tôi cảm thấy được mình rất giống với loại phụ nữ độc ác”

“Ah? Vì sao nghĩ như thế?” Tô Trì tiến tới, 80 đưa mắt trừng nàng, nàng cũng xem như không thấy.

Ánh mắt Mạc Tịnh Ngôn chậm rãi nhìn sang Vương Tử Hựu, nói tiếp:” Kỳ thật ta chính là loại phụ nữ như thế đúng không?”

Vương Tử Hựu cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của nàng cũng nhìn lại, biểu lộ rất phức tạp, không biết nên nói gì cho phải. Nàng đang muốn mở miệng, Mạc Tịnh Ngôn quay đầu trở về, đối với Tô Trì nói: “Nhân vật này tôi đã bỏ rất nhiều tâm huyết, tôi hy vọng mọi người có thể thấy một hình tượng mới tinh của tôi”

Phỏng vấn chấm dứt, 80 cùng Tô Trì đang muốn đi, 80 đi đến bên cạnh Mạc Tịnh Ngôn, nhét cái túi nhỏ vào tay nàng nói: “Lần trước em cùng Tô Trì đến Ngũ Đài Sơn cầu nguyện có thỉnh về cho chị, hy vọng nó có thể mang vận may cho chị”

Mạc Tịnh Ngôn trên mặt đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Cám ơn…”

80 cười rạng rỡ: “Cám ơn gì chứ Mạc tỷ, rảnh rỗi thì hẹn đi chơi”

“Ân, nhất định”

Mạc Tịnh Ngôn ở ngành giải trí thu hoạch rất nhiều, ngoại trừ Vương Tử Hựu còn có 80. 80 có thể xem là bạn thân duy nhất trong ngành của nàng nói những lời thật tình, cho dù nàng không còn là người đại diện của nàng, nhưng phần tình nghĩa vẫn còn đó, không thay đổi.

80 nói: “Trong túi này có một cái bùa, hy vọng sự nghiệp chị sẽ thuận lợi tiến thêm một bước”

“Ân, cám ơn” Mạc Tịnh Ngôn nắm chặt túi nhỏ.

Sự nghiệp? Sự nghiệp tiến thêm một bước, thế nhưng tình yêu của mình sẽ như thế nào đây?

Mạc Tịnh Ngôn nhìn xa xa Tô Trì đứng cạnh bóng lưng đơn bạc của Vương Tử Hựu . Nỗi lòng một lần nữa dâng tràn.

Mình không bỏ được sự nghiệp của mình, không bỏ được những bộ phim điện ảnh, có lẽ cũng không thể bỏ tương lai của mình, thế nhưng mình căn bản cũng khôn thể bỏ được em ấy…Thông cảm cái gì quá cũng trở nên nghiêm khắc, ta chỉ hy vọng ngươi tha thứ cho ta.

Tô Trì tựa tường hút thuốc, Vương Tử Hựu hướng nàng móc ngón tay, Tô Trì hừ một tiếng, đưa điếu thuốc cho nàng.

“Cô đúng là quá tiêu sái, thân là nhân vật được giới truyền thông tập trung chiếu cố, cô còn thoải mái không quan tâm bị bắt gặp đang hút thuốc, tôi thật sự bội phục cô”

Vương Tử Hựu trợn trắng mắt: “Xin đi, hình ảnh tôi hút thuốc đều bị các tạp chí lớn nhỏ thậm chí là trang web đăng tải hết rồi, tôi còn sợ gì nữa”

Tô Trì vẻ mặt thâm thuý: “Thật không biết là cô đơn thuần hay giả vờ tiêu sái. Trước khi đi, chị này sẽ tặng cho cô một câu”

“À?”

Tô Trì vỗ vai Vương Tử Hựu nói: “Bộ điện ảnh này cuối năm nhất định sẽ có một xuất nữ diễn viên xuất sắc nhất cho các cô ở giải Kim Tượng, nếu như Monica nhận giải diễn viên xuất sắc nhất, cô đoán xem kết quả sẽ như thế nào đây?”

Vương Tử Hựu yên lặng nhìn chăm chú đằng trước thật lâu.

Hành lang, im lặng

“Nếu thế thì sự nghiệp của nàng sẽ vươn đến đỉnh cao mới, ngược lại nữ chính như cô sẽ lùi một bước. Nàng sẽ được săn đón, hợp đồng không ngừng, giá trị con người tăng vọt, công tác bận rộn vô cùng…cuộc sống của các cô sẽ bị lệch hướng, nàng càng không muốn rời xa ngành giải trí này”

Vương Tử Hựu quay người, trong mắt nghi hoặc. Phóng viên này nói rành mạch như vậy, rõ ràng biết rõ vụ cá cược của nàng và Mạc Tịnh Ngôn.

“Đừng kinh ngạc, tôi là một phóng viên thần thông quản đại mà” Tô Trì như biết thuật độc tâm.

Vương Tử Hựu cười xấu xa: “Rất lợi hại, khó trách 80 khó tính như vậy mà qua tay cô đều trở nên ok”

Tô Trì thiếu chút nữa té ngã, đáp lễ nói: “Cô cũng đâu có tồi, lần đầu tiên là cho cô đúng không?”

80 cùng Mạc Tịnh Ngôn cùng lúc hắc xì

“Đã xong” Tô Trì kéo 80 đi “Hai người cố lên, hẹn gặp ở giải thưởng Kim Tượng nha. Nhất định sẽ rất đặc sắc vô cùng” Nàng đưa bốn ngón tay đặt ở chân mày, kéo sang một bên, làm động tác hẹn gặp lại rất anh tuấn

Vương Tử Hựu cùng Mạc Tịnh Ngôn sóng vai đứng đấy, đưa mắt nhìn các nàng dần xa, lại không nói với nhau một lời.

Cuối cùng vẫn là Vương Tử Hựu mở miệng trước: “Mạc tỷ, chuyện kia…”

Mạc Tịnh Ngôn nhanh quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Vương Tử Hựu, vẻ mặt mong chờ. Kết quả nàng chỉ nói:”Không còn sớm nữa, nên đi ngủ sớm thôi”

Cảm giác mất mác tràn ngập trái tim Mạc Tịnh Ngôn, nàng gật đầu, nhẹ nhàng “ân” một tiếng, Vương Tử Hựu cũng không nói gì thêm, trực tiếp rời khỏi.

Mạc Tịnh Ngôn không trở về phòng mình, đứng ở cửa sổ cuối hành lang nhìn ra bầu trời đầy sao, trong lòng trống rỗng.

Thôi thì…cứ từ bỏ cuộc đối đầu trẻ con này nhỉ? Để cho mọi chuyện trở lại như trước. Thế nhưng làm sao mở miệng đây? Cho dù mở miệng thì sau này các nàng mang tư tưởng bất đồng sẽ sống tiếp thế nào đây?

Đó là một vòng tròn, không giải quyết sẽ tuần hoàn trở lại.

Mạc Tịnh Ngôn thật sự không biết làm sao.

Chẳng lẽ họ thật vất vả mới có được mối quan hệ ổn định, giờ lại dùng phương pháp này để kết thúc sao?

Tuy tâm tình dao động bất định, nhưng Mạc Tịnh Ngôn vẫn không hề làm chậm trễ công việc. Mỗi ngày nàng đều dựa theo cuốn sách dạy ăn uống mà đạo diễn giới thiệu, quay phim xong đều trần mình ở phòng tập thể dục. Trong thời gian một tuần, Mạc Tịnh Ngôn tăng 2kg5, nàng cảm thấy khoẻ hơn rất nhiều, cả người không dễ dàng mệt mỏi, hơn nữa cơ bắp trên cánh tay cũng đã nhìn thấy được.

Đạo diễn cực kỳ hài lòng, để cho Mạc Tịnh Ngôn tiếp tục kiên trì, còn để Vương Tử Hựu theo nàng đến phòng tập, để cải thiện thân hình một chút. Vương Tử Hựu cứ mỗi ngày nhìn Mạc Tịnh Ngôn không biết mệt mỏi rèn luyện bản thân, hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật, khi diễn đạt thì hưng phấn, khi diễn chưa đạt thì thẫn thờ, nhưng nàng cũng rất nhanh điều chỉnh bản thân, nhanh chóng hoà nhập vào nhân vật.

“Mạc tỷ quả nhiên là một diễn viên giỏi” Vương Tử Hựu cảm thấy hãnh diện đồng thời có một sự thất lạc khó hiểu, không biết tâm trí mình nên hướng về bên nào

Quay phim thật vất vả, hơn nữa bởi vì là phim hành động chiến tranh nên khi quay phim rất dễ bị thương, tiêu hao thể lực cũng rất lớn. Quay phim một tháng, đạo diễn cho diễn viên nghỉ hai ngày, để cho bọn họ trở về thư giản một chút.

Trước khi nghỉ phép, Mạc Tịnh Ngôn phải đóng một cảnh cởi bỏ quân phục để câu dẫn binh sĩ, quay thật nhiều lần đạo diễn đều bất mãn, nói Monica không phải loại cảm giác này, cô vẫn chưa đủ…vẫn chưa có cảm giác của một phụ nữ hấp dẫn.

Mạc Tịnh Ngôn nói để tôi thử một lần nữa, Lưu Chính Húc khoát tay nói, được rồi được rồi, Monica cô về nghỉ ngơi đi, trong khoảng thời gian này cô cứ tiếp tục nghiên cứu. Trong lúc nói chuyện, nhân viên công tác bắt đầu thu dọn đồ đạc, cuối cùng chỉ còn một mình Mạc Tịnh Ngôn đứng ở nơi đó, bộ dạng ngốc nghếch.

Vương Tử Hựu luôn đứng ở sau lưng nhìn nàng, nàng đứng bao lâu thì Vương Tử Hựu cứ im lặng đứng đó bấy lâu. Cho đến khi trời tối , hai chân cứng đờ, Mạc Tịnh Ngôn mới quay đầu đã nhìn thấy Vương Tử Hựu đứng trong bóng tối, hai tay buông xuôi, hai mắt vẫn không thay đổi nhìn nàng.

“Tiểu Hựu…sao ngươi chưa trở về?”

“Tôi đang đợi chị” thanh âm dễ nghe của Vương Tử Hựu vang lên trong căn phòng trống rỗng, mang theo một ít khàn khàn: “Tôi đang chờ chị cùng nhau trở về nhà”

Vẫn là như vậy, bất luận xảy ra chuyện gì, nhiều thứ khiến cả người uể oải khổ sở, thế nhưng như là một siêu nhân, siêu anh hùng, bất cứ lúc nào, chỉ cần quay đầu, nàng đã ở chỗ này…vô luận bao lâu, nàng vẫn ở đây

Mạc Tịnh Ngôn kiềm chế lòng rung động, đi đến trước mặt Vương Tử Hựu, cúi đầu nói: “Cùng nhau trở về đi”

Vương Tử Hựu lái xe đưa Mạc Tịnh Ngôn về nhà đã rất muộn, Mạc Tịnh Ngôn không giữ nàng lại, một mình về phòng. Thường Hiểu Vân đã sớm về mỹ, căn nhà to như vậy chỉ có một mình nàng.

Vắng lặng đến đáng sợ!

Nàng suy nghĩ lại toàn bộ, đắm chìm vào nhân vật độc ác, từ phim trường trở về căn nhà quen thuộc, nhất thời không tìm lại được cảm xúc chân thật của chính mình. Cả buổi tối nàng không ngủ, đến giờ thức dậy uống nước xong, đứng ở trong phòng khách trống rỗng rất lâu.

Hai mắt nàng thất thần nhìn hết mọi thứ, không biết rốt cuộc mình là ai…là nữ đặc vụ? Hay là Mạc Tịnh Ngôn? Mình là ai? Mình nên như thế nào? Trong lòng có vô số câu hỏi, Mạc Tịnh Ngôn như muốn phát điên, rốt cuộc nghẹn ngào thét lên.

Không biết kêu bao lâu, cho đến khi dây thần kinh lẫn sức lực đều cạn kiệt, cuống họng sắp hư đến nơi thì nàng mới ngừng được. Cả người xụi lơ trên ghế sofa, không chớp mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, ngực và miệng không ngừng phập phồng.

Lần đầu tiên nàng cảm thấy căn phòng này thật nhỏ, nhỏ đến nỗi nàng không thở nổi.

Nàng muốn phát tiết! Nàng không muốn bị áp lực đè nặng!

Vương Tử Hựu nhận được điện thoại của Mạc Tịnh Ngôn cũng là lúc nàng vừa tắm xong chuẩn bị đi ngủ, vừa chui vào chăn đã nghe tiếng điện thoại vang lên, là tiếng chuông độc nhất dành cho Mạc Tịnh Ngôn. Nàng giật mình lật người nhận điện thoại. Nàng có dự cảm Mạc Tịnh Ngôn sẽ gọi cho nàng, bởi vì lúc nãy đưa nàng về nhà, thấy bộ dạng nàng không tốt.

“Mạc tỷ chưa ngủ sao?”

“Tiểu Hựu…Tiểu Hựu ta muốn gặp ngươi”

Vương Tử Hựu sửng sốt, ngồi dậy: “Sao thế Mạc tỷ?”

“Ta muốn gặp ngươi!”

Vương Tử Hựu nghe thấy giọng Mạc Tịnh Ngôn có chút nức nở, không hỏi nữa, vội vàng rời giường.

Bước xuống giường lập tức chụp lấy áo khoác đi ra ngoài, đi ra khỏi cửa mới phát hiện chưa mang giày, hấp tấp trở về không biết mình nên mang giày nào, lập tức mở cửa xe chạy về phía nhà Mạc Tịnh Ngôn.

oOo

Người đi, câu hồn tôi đi mất…

2 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 96

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s