Chương 80-Cuộc chiến lúc sáng sớm

Hai người nhìn trong phòng không một bóng người, nhưng lại tràn đầy hương vị máu tanh. Toàn thân giống như rơi xuống hầm băng rét lạnh, nhìn cái áo trắng bị nhuộm đỏ màu máu tươi, bị một cây dao găm đâm vào tường. Mộ Kiệt sắc mặt ngưng trọng tiến lên trước, rút cây dao găm ra, áo trắng theo đó mà rơi xuống mặt sàn.

Tiêu Nhược Thiên quỳ xuống sàn, nhặt áo lên. Trên áo ngoại trừ mùi máu tươi còn có lưu chút mùi hương của Phó Lăng Giang. Mộ Kiệt đau lòng nhìn Tiêu Nhược Thiên như tiêu mất hồn, nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai nàng. Bởi vì ta, đã làm cho nàng mất đi phụ thân, nay cũng chính ta lại làm cho nữ nhân này gặp thêm một đả kích nữa.

Mộ Kiệt vẫn nhìn quanh gian phòng, ngoại trừ một mùi máu tươi nồng nặc, còn có đồ dùng đều bị rối loạn cả lên nhưng lại không để lại bất cứ manh mối nào, nhưng cũng không khó đoán ra, chuyện này nhất định là do bọn người của Mộ Thiên chủ mưu. Mộ Kiệt bóp trán mình, vì sao mình lại không sớm nghĩ ra chuyện này, nếu như ta có thể đến sớm hơn một bước thì mẫu thân của Tiêu Nhược Thiên cũng không bị bắt, nàng sẽ không đau lòng như vậy.

“Quay trở về.” Âm thanh lạnh như băng của Tiêu Nhược Thiên vang lên, Mộ Kiệt ngẩng đầu sững sờ nhìn nàng. Trên mặt Tiêu Nhược Thiên chưa bao giờ nghiêm túc như thế, trên người cũng tản ra một loại khí tức không nên đến gần. “Ở lại nơi này, nói không chừng sẽ bị người tập kích, bọn hắn không để lại bất cứ manh mối gì, cho dù ở lại cũng vô dụng.”

Mộ Kiệt gật đầu, hai người ra ngoài, không như lúc đến lén lén lút lút, lần này, hai người từ cửa lớn đường đường chính chính đi ra. Trên đường trở về, Tiêu Nhược Thiên đều trầm mặc không nói gì, Mộ Kiệt lại càng không chủ động nói chuyện. Hai người hiển nhiên cũng không còn mang cái tâm trạng nhẹ nhàng như lúc đi.

Nhóm người Diệp Nhiễm đang ngồi trong đại sảnh nghiên cứu gì đó liền thấy Tiêu Nhược Thiên cùng Mộ Kiệt sắc mặt ngưng trọng đi vào trong biệt thự. Trong nội tâm lập tức dấy lên một dự cảm bất hảo. “Các ngươi sao vậy?” Diệp Nhiễm lo lắng hỏi.

Tiêu Nhược Thiên trực tiếp đi về hướng ghế sôpha, ngồi xuống. “Mẹ của ta, có khả năng bị Mộ Thiên bắt đi.”

Lời nói của Tiêu Nhược Thiên như sét đánh ngang tai làm chấn động mọi người. Các nàng hiểu rõ đây là có nghĩa gì, đại chiến, rất có thể lại sắp bắt đầu. Buổi tối, Mộ Kiệt tắm rửa xong, tiến vào phòng, vừa vào cửa liền đều là khói thuốc. Nàng nhìn Tiêu Nhược Thiên đang quay người về phía cửa sổ, rồi cứ im lặng đứng cạnh nàng.

“Kiệt, ngươi nói cho cùng thế nào mới có thể yên ắng sống qua hết cả đời?” Tiêu Nhược Thiên đem đầu mẩu thuốc còn lại lụi vào trong cái gạt tàn, sau đó lại tiếp tục đốt điếu khác.

“Chỉ có thể đem tất cả bọn người không muốn để cho ngươi yên tất cả diệt trừ hết, mới có thể chính thức đạt được cuộc sống an tĩnh.”

Tiêu Nhược Thiên nghe xong lời nói của Mộ Kiệt, thở dài. Mộ Kiệt là một người tốt, nhưng cũng không phải là một người thiện lương. Đối với người nàng yêu, nàng sẽ dùng mọi cách để bảo vệ. Mà đối với người làm tổn thương hoặc ngăn cản nàng, nàng sẽ thu hồi tất cả khoan hồng, đem những tai họa kia diệt từ gốc đến ngọn.

Đây chính là điểm Tiêu Nhược Thiên ta yêu nhất của Mộ Kiệt, một nữ nhân yêu ghét rõ ràng. “Kiệt, ta nghĩ thông suốt, đã có người không muốn ta và ngươi hảo hảo sống, ta đây cũng không dành thiện tâm cho hắn. Mộ Thiên, tổn thương đến sinh mệnh 3 người trọng yếu của ta, ta nhất định không để hắn sống trên thế giới này.”

Mộ Kiệt nghe những lời quyết tuyệt của Tiêu Nhược Thiên, khẽ gật đầu, thuận tay bóp tắt điếu thuốc Tiêu Nhược Thiên mới vừa mồi. “Hút ít thôi, đối với thân thể không tốt.” Tiêu Nhược Thiên quay lại ôm chầm lấy Mộ Kiệt, tuy giày của Tiêu Nhược Thiên thấp hơn so với Mộ Kiệt một chút, nhưng cũng không phải là khoảng cách quá lớn, Tiêu Nhược Thiên vẫn có thể ôm Mộ Kiệt vào trong ngực.

Không khí không biết từ khi nào trở nên mập mờ, ánh mắt hai người dần dần hiện lên một tầng sương mù. Tiêu Nhược Thiên bắt đầu hôn lên người Mộ Kiệt, Mộ Kiệt nhìn ánh mắt mơ màng của Tiêu Nhược Thiên. Bỗng nhiên một cái xoay người, đem nàng áp dưới thân. Tiêu Nhược Thiên sững sờ vài giây, nàng khó hiểu nhìn Mộ Kiệt phía trên, vừa muốn nói, đã bị Mộ Kiệt cắt ngang.

“Buổi tối hôm nay, để cho ta.” Cảm giác được khí tức lành lạnh của Mộ Kiệt lướt qua tai mình, chỉ một câu kia đã làm cho khí lực trên người Tiêun Nhược Thiên đều bị rút hết. Nàng không nghĩ tới mình đối với những đụng chạm của Mộ Kiệt lại mẫn cảm đến thế, theo động tác của Mộ Kiệt, Tiêu Nhược Thiên rơi vào từng đợt khoái cảm mãnh liệt. Tại đêm tối giữa nơi rừng vắng khúc khuỷu, trong phòng không ngừng vang lên những thân ngâm mê hồn cùng tiếng thở dốc đầy kích thích.

Buổi sáng, Hồng Mị cùng Tử Kỳ nhìn hai người đang ngồi trên ghế sôpha uống cafe, trong nhất thời hóa đá tại chỗ. Mà hai người kia chính là không chút để ý tới hai nàng, vẫn thản nhiên uống cafe vẫn còn đang bốc hơi nóng trong tách. Vẫn là Hồng Mị phản ứng trước, nàng mỉm cười, tại ghế sapha đối diện hai người kia ngồi xuống.

“Phong, trở về lúc nào vậy?”

Bạch Phong tự giác rót một tách cafe cho Hồng Mị. “Sớm hôm nay.”

Hồng Mị kéo Tử Kỳ còn đang ngẩn người ngồi xuống, nhấp nhẹ một ít cafe. “Có tiến triển sao?”

Nghe xong lời nói của Hồng Mị, Bạch Phong tay đang cầm tách cafe bỗng dừng lại một chút, nhưng chỉ một chút liền khôi phục lại bộ dáng bình thường, mà hành động nhỏ bé ấy, chỉ có Lam Vũ người đang ngồi cạnh Bạch Phong để ý thấy.

“Có một số việc ta muốn nói cho mọi người, đợi mọi người xuống đủ rồi nói sau.” Bạch Phong bỗng sắc mặt trầm lặng nói. Tử Kỳ khó hiểu nhìn Bạch Phong, nữ nhân này vẫn một bộ quần áo trắng, tóc trắng xõa dài qua vai vẫn dị thường hoàn mỹ. Nhưng là vì cảm giác gì, cảm thấy lần này trở về, nữ nhân này thay đổi rất nhiều.

Đến trưa, Hoa tỷ cùng Diệp Nhiễm, Tiêu Nhược Thiên cùng Mộ Kiệt bốn người mới chậm rãi xuống lầu. Nhìn quầng thâm dưới mắt bốn người, còn có biểu hiện vui vẻ không ngăn được. Hồng Mị cùng Tử Kỳ hiểu rõ cười, quả nhiên, di chứng của túng dục quá độ chính là đây. Hai người biểu hiện ra vẻ mặt trêu ghẹo 4 người kia, kỳ thực trong nội tâm vô cùng ngứa ngáy, Ah! Vạn ác Tiểu Hồng! Vạn ác Dì Cả! ( ý là bị dính đèn đỏ và đang thầm tức)

Cũng giống như Hồng Mị và Tử Kỳ, ba người này vừa thấy Bạch Phong cùng Lam Vũ, đều kinh ngạc cả buổi nói không ra lời, trái lại Mộ Kiệt bình thản ngồi xuống ghế salon, giống như không có chuyện gì.

“Tra được rồi?”

“Ân.” Hai người ngắn gọn đối thoại làm cho mọi người không hiiểu gì.

Tiêu Nhược Thiên trong lòng một trận chửi bới, Mộ Kiệt ngươi hay lắm, từ lúc nào đã cấu kết với tên ma nữ tóc trắng này? Rõ ràng đều không nói cho ta. Bây giờ đang xảy ra chuyện gì? Vừa mới thấy mặt đã nói chuyện vui vẻ như vậy, phải chăng đem ta biến thành không khí? Mấy người nhìn xem bộ dáng Tiêu Nhược Thiên như bắt gặp lão công dang díu với tiểu tam bên ngoài, trong lòng đồng dạng cảm thán lấy. “Tiêu Nhược Thiên ah Tiêu Nhược Thiên, như thế nào mới làm thụ một lần, công khí tràng của ngươi như thế nào đều tiêu biến hết như thế a?”

“Trải qua gần một tháng điều tra, sơ lược có thể đoán chừng số người biến dị đại khái đã hơn ngàn người, bọn họ đều là người bình thường bi Mộ Thiên bắt về, sau đó bị chích thuốc ADAL vào người, biến thành người biến dị. Hơn nữa, cũng không phải ai cũng có thể phát tác được, chỉ có một số ít người có khả năng chịu đựng cao đau đớn cao mới biến thành biến dị.”

Mọi người nghe những tư liệu mà Bạch Phong điều tra về, không ai nói một lời. Đến tột cùng Mộ Thiên có bao nhiêu tàn nhẫn, lại có thể dùng người sống để làm thí nghiệm, không biết đã có bao nhiêu người phải chết dưới tay hắn, càng không biết hắn đã hại biết bao nhiêu người.

“Vị trí chính xác trụ sở của Mộ Thiên đã tra được chưa?” Mộ Kiệt hỏi. “Người của Mộ Thiên rời khỏi thành phố A, căn cứ theo tin tức, trụ sở của hắn rất có thể là ở Pháp.” Mộ Kiệt nghe tới nước Pháp, sắc mặt vốn tái nhợt ngày càng kém.

“Bạch Phong, hiện tại đã không còn thời gian để chuẩn bị, mẫu thân của Thiên Thiên đã bị Mộ Thiên bắt đi, ta sợ nếu tiếp tục trì hoãn, bà ấy có thể bị nguy hiểm đến tánh mạng.”

“Ngươi muốn thế nào?”

“Xông vào!”

“Ngươi biết rõ chổ đó khả năng sẽ có bao nhiêu người biết dị sao? Ngươi biết rõ chỗ đó có bao nhiêu loại phương tiện tiên tiến cỡ nào sao? Tại loại tình huống không hề biết gì này, ngươi vẫn muốn xông vào sao?”

Mấy người nghe thấy những đạo lý phân tích rõ ràng của Bạch Phong, sắc mặt ngưng trọng nhìn Mộ Kiệt. “Bạch Phong, quan hệ ta với ngươi không thể gọi là bằng hữu, cho nên, ta không muốn thỉnh cầu trợ giúp của ngươi, ta chỉ hy vọng ngươi đừng ngăn cản ta.”

“Ngươi muốn tự mình đi thể hiện?” Bạch Phong lạnh lùng nói.

“Không phải thể hiện, càng không phải đi chịu chết, ta là cứu người!”

Bạch Phong vẫn không nhúc nhích nhìn chằm chằm Mộ Kiệt, mà Mộ Kiệt thản nhiên cùng Bạch Phong đối mặt. Bốn mắt nhìn nhau, chung quanh khí tràng lập tức lạnh xuống.

“Này, Hồng Mị, hai nàng sẽ không đánh nhau chứ?” Tử Kỳ nhìn hai ngươi đang tỏa ra khí lạnh kia, ghé vào tai Hồng Mị hỏi, Hồng Mị sủng nịnh vuốt trán Tử Kỳ. “Sẽ không, yên tâm đi, Phong không phải là loại người dễ xúc động.”

“Ta giúp ngươi.” Thời gian trôi chậm giống như đã qua một thế kỷ, Bạch Phong mới chậm rãi nói ra ba chữ. “Cảm ơn!” Hai người giống như đã tạo thành một điểm ăn ý, hướng về phía đối phương gật đầu. Một màn tràng cảnh này, lại làm cho Tiêu Nhược Thiên trực tiếp nghĩ đến câu nói của người xưa, anh hùng tiếc anh hùng.

“Bạch Phong, ta muốn biết ‘Giản’ hiện tại có bao nhiêu người.” Mộ Kiệt uống một ngụm cafe rồi hỏi.

“Tối đa 1000 người.”

“Vậy là đủ rồi.” Mộ Kiệt khóe môi nhếch nhẹ môi hiện lên một nụ cười không rõ hàm xúc, nhàn nhạt nói.

“1000 người phải đối mặt với không biết bao nhiêu người? Xem ra ta thật sự phải đánh giá lại sự gan dạ của ngươi.”

“Yên tâm, ta nắm chắc, dùng 1000 người có thể chống lại bọn người biến dị của Mộ Thiên.”

“Ta rất mong chờ.”

Có người nói, nữ nhân như nước, ôn nhu tinh tế , nắm chắc vạn vật. Có người nói, nữ nhân như lửa, kích tình bắn ra bốn phía, tràn ngập mị hoặc. Có người nói, nữ nhân giống như băng, lạnh lùng cao ngạo, không gì sánh được. Nên vĩnh viễn không được xem thường nữ nhân, bởi vì đôi khi có những chuyện nữ nhân có thể làm được trong khi nam nhân cả đời đều không thể.

Chỉ qua 3 ngày ngắn ngủi, Bạch Phong đã tập hợp các thành viên của “Giản” trên khắp nơi về. Có lẽ là do bầu không khí quá mức trầm trọng, cũng có lẽ là do đại chiến sắp tới. Cơ hồ mỗi người đều bận rộn hưởng thụ cùng với một nửa của mình trong khoảng thời gian ít ỏi này. Các nàng không biết nơi đó là cái gì đang đợi mình, có lẽ là Địa Ngục, cũng có thể là Thiên Đường.

Mộ Kiệt người trên ghế salon nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, ngày mai, chính là lúc xuất phát a. Tiện tay cầm gói thuốc trên bàn, mồi một điếu, trong đầu bỗng hiện lên câu nói của người kia. “Thân thể ngươi không tốt, không được phép hút thuốc, nếu không ta sẽ đốt rụi tất cả tranh vẽ của ngươi.”

Mộ Kiệt lấy thuốc lá thả lại lên bàn, khóe miệng mang theo một nụ cười bất đắc dĩ. Người này, từ khi nào đã học cách uy hiếp mình như vậy? Tuy lúc trước chỉ lấy vẽ tranh để che dấu thân phận. Nhưng về sau, Mộ Kiệt chính là thật sự yêu thích việc này. Mỗi ngày sinh hoạt trong nguy hiểm, không biết lúc nào sẽ rời đi cái thế giới này. Cho nên, Mộ Kiệt đã yêu vẽ tranh, nàng hi vọng dùng tay của mình, đem những chuyện đã qua ghi chép lại.

Tối hôm đó, chính là một đem không ngủ. Tiêu Nhược Thiên đem Mộ Kiệt ôm vào lòng, hai người lẳng lặng nằm trên giường.

“Kiệt, từ mai trở đi, hai người chúng ta hãy tìm một nơi an tĩnh sống được không?”

“Hảo. Ngươi thích ở đâu? Chúng ta sẽ đi nơi đó.”

“Kỳ thật, chỗ nào cũng được, chỉ cần là cùng ngươi một chỗ.”

Một Kiệt lại hướng trong ngực Tiêu Nhược Thiên nhích gần lại, dúi đầu vào cổ Tiêu Nhược Thiên.

“Tiêu Nhược Thiên.”

“Ân?”

“Ta yêu ngươi.”

“Ta biết.”

Buổi sáng, tất cả mọi người tụ tập dưới lầu. Như một loại ăn ý, tất cả đều chọn một bộ hắc y, mà ngay cả Bạch Phong cũng thế. Tiêu Nhược Thiên nhìn những vị bằng hữu tình nguyện cùng mình thập tử nhất sinh, cùng người mình yêu đứng cạnh bên, trong nội tâm một cỗ ôn hòa không nói nên lời. Tiêu Nhược Thiên ta, cho dù chết, cũng sẽ không để các ngươi gặp chuyện.

Kim đồng hồ điểm 8 giờ, Bạch Phong từ trên ghế salon chậm rãi đứng lên. Ánh mắt quét về phía bọn người Tiêu Nhược Thiên, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Mộ Kiệt.

“Đã đến giờ, đại náo một hồi a!”

 

One thought on “Yêu, chỉ cần ta và ngươi – Chương 80

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s