Màn Thứ 81

Cho đến nửa đêm, Mạc Tịnh Ngôn vẫn không ngủ được.

Nàng biết rõ hôm nay nàng không đúng, tin đồn giữa hai người không phải náo loạn một hay hai ngày, người khác muốn cười, muốn chụp ảnh bọn họ cứ bỏ mặc là được rồi, tại sao phải tức giận? Hơn nữa Tiểu Hựu vốn là người vô tội, buổi tốt đang tốt đẹp lại bị bản thân mình cứng nhắc phá vỡ, nàng tự mình lái xe đưa về nhà, thế nhưng ngay cả câu cám ơn cũng không được nghe, còn bị mình xấu tính đuổi đi, làm gì có vuốt ve hay an ủi?

Mạc Tịnh Ngôn biết Vương Tử Hựu bề ngoài rất cường thế, nhưng bên trong phân nửa vẫn còn con nít, nàng cần rất nhiều yêu thương, nhưng tính cách sáng nắng chiều mưa của mình cũng khó thay đổi, đoán chừng phải cải biến một chút, mặc kệ người ta điên cuồng.

Mạc Tịnh Ngôn ngồi trên ghế sofa, TV cũng không xem, cửa sổ bị mở toang ra. Nhớ lại ngày đó mỗi sáng vẫn còn ở trọ nhà Diệp Gia, Cố Hồng Trình vừa đi, cảm xúc đè nén trong lòng bấy lâu được bộc phát trong phút chốc, cưỡng hôn Tiểu Hựu. Kỳ thật nàng biết rằng nếu nàng không cưỡng hôn thì Tiểu Hựu cũng sẽ sẵn lòng để nàng hôn, cam tâm tình nguyên cho nàng hôn, khi nụ hôn càng lúc càng mạnh mẽ, Tiểu Hựu cũng không chút phản kháng, nhu thuận để mặc nàng cướp đoạt. Mạc Tịnh Ngôn còn nhớ khi tách môi mình ra khỏi nàng. Nhìn Tiểu Hựu qua ánh mắt của nàng, mang theo đau lòng cùng yêu thương, đôi mắt kia khiến nàng muốn ôm chặt nàng hơn nữa.

“Tiểu Hựu nhất định có khát vọng được thừa nhận! dù sao nàng cũng đã nói, cố gắng gia nhập ngành giải trí cũng vì mình, thế nhưng mình lại không thể đáp lại nàng một cách mãnh liệt, thậm chí trước mặt người khác còn tận lực trốn tránh nàng, đối với nàng như vậy, nàng có phải là rất khổ sở không?”

Càng nghĩ càng buồn ngủ, quyết tâm bật DVD “Nguyên Vị”, nằm trên Sofa, nhìn Tiểu Nguyệt phát điên vì Tiểu Như trên màn hình, đúng là so với Tiểu Hựu không sai biệt lắm.

“Tiểu Như…Tiểu Như…” Mạc Tịnh Ngôn nhìn khuôn mặt Vương Tử Hựu tràn đầy khát vọng trên màn ảnh, đôi môi hơi cong lên một lần lại một lần hôn chính mình, còn gọi tên, quấn quýt

Thế nhưng…nhìn sao mà ôn nhu như vậy.

Chính mình rốt cuộc có thể cho nàng một tương lai thế nào? Có thể bảo vệ nàng, hay thỏa mãn tất cả yêu cầu của nàng, mang đến tương lai nàng mong muốn?

Vương Tử Hựu yêu như lửa, có thể phấn đấu quên mình, đó là vì yêu mình sao?

Mạc Tịnh Ngôn biết rõ, yêu không có nghĩa là tất cả. Hai người bọn họ kỳ thật vẫn tồn tại bản chất khác biệt. Nàng vốn nghĩ rằng tình cảm không quan trọng, đã quen sống một mình rất lâu. Tuy gia đình nàng ân ái hòa thuận, nhưng vì sống trong ngành này nên nàng gần như đánh mất niềm tin vào cảm giác với bất kỳ ai. Trông gà hóa cuộc, tiếp cận là vì có mục đích riêng, đã từ rất lâu nàng không còn liên lạc với bạn bè lúc nàng nổi tiếng, bạn bè tốt thực sự của nàng cũng không chịu được chuyện bị người khác chú ý khi ở cạnh nàng, có thể nói những năm gần đâu, ngoại trừ 80, trên cơ bản không có được cả một người bên cạnh để mình trò chuyện, huống chi là yêu đương. Bỏi vì cảm giác thiếu tin tưởng ngày càng nghiêm trọng, có khoản thời gian Mạc Tịnh Ngôn không cách nào giao tiếp với người khác, có cảm giác giống như nếu mình nói ra một câu, lập tức sẽ có người ác ý phỏng đoán, trở thành một phiên bản hoàn toàn mới để cho người ngoài hiểu lầm nàng.

Nàng thống khổ rất nhiều, khi đó nàng cự tuyệt tất cả những người đến gần, nàng nhìn thấy trong tay mỗi người đều cầm một thanh đao chém một nhát lên trái tim nàng, chỉ cần để cho bọn họ đến gần, thì bọn họ sẽ không chút khách khí mà dùng cây đao kia đâm vào chổ hiểm yếu của mình.

Bệnh trạng cảm xúc như vậy kéo dài đến năm 26 tuổi mới có chuyển biến tốt đẹp, bởi khi đó sự nghiệp diễn xuất của nàng bắt đầu xuống dốc, những kẻ kỳ quái vây quanh nàng cũng dần giảm bớt, nàng bắt đầu kết giao với một ít người tử tế. Thế nhưng chuyện yêu đương thì nàng vẫn không dám thử qua, cũng không chọn người thích hợp. Nghe nhiều, diễn nhiều, đã thấy nhiều những thứ tan tan hợp hợp, nàng thậm chí còn có suy nghĩ mình sẽ sống độc thân đến suốt đời, thế nhưng Vương Tử Hựu từ trên trời rơi xuống đi vào cuộc sống của nàng

Thẳng thắn thổ lộ, cuồng nhiệt ảnh hưởng lẫn nhau, tác động qua lại, yêu thương đều vượt quá dự kiến của Mạc Tịnh Ngôn.

Có lẽ bản chất nàng vốn không biết yêu đương. Thế nhưng không thể nào khắc chế được lòng nàng nhớ thương, thân thể thiếu vắng sự ấm áp của cô gái kia, liền giống như bị lưu đày trong vũ trụ, rét lạnh, không phụ thuộc, khó sinh tồn. Nàng chưa từng nghĩ mình sẽ khó dứt bỏ ai như vậy.

“Nguyên Vị” đã ngừng chiếu. Mạc Tịnh Ngôn chìm dần trên ghế sofa mềm mại to lớn trong phòng khách, vẫn như vậy không định đi ngủ.

Thò tay lấy điện thoại, bấm số điện thoại Vương Tử Hựu.

Đã sắp 4 giờ sáng, nàng chắc đã ngủ rồi? Điện thoại vang lên hai tiếng, không người trả lời. Ân, nhất định đã ngủ rồi…chuyện kia để mai gọi thì tốt hơn. Khi nàng định tắt điện thoại thì nhạc chờ “Nguyên Vị” bỗng dừng lại

“Này…sao chị còn chưa ngủ?” Vương Tử Hựu ở đầu dây bên kia trầm lặng, thanh âm nghe có chút khàn pha lẫn mệt mỏi, không giống vừa mới tỉnh giấc

“Ah, còn chưa ngủ”

“Ngày mai còn phải đi làm. Không mệt hả? Có phải chị…đang nghĩ đến tôi không?”

Mạc Tịnh Ngôn nhắm mắt lại: “Không phải, bởi vì có chút đói, nên ngủ không được”

“Chị đói bụng?” Mạc Tịnh Ngôn nghe tiếng Vương Tử Hựu xột xoạt bên đầu dây kia, sau đó im lặng.

“Không có…chỉ là trong đầu luôn nghĩ một số chuyện, cho nên cảm xúc có chút loạn xạ, ngủ không được. Tiểu Hựu, có phải ngươi cảm thấy thiệt thòi khi tình cảm của chúng ta luôn bị che đậy, rõ ràng là người yêu mà trước mặt người khác lại giả vờ không quen? Về điểm này thì ta xin lỗi ngươi, nhưng điều kiện không cho phép. Khi xảy ra chuyện Cố đạo diễn ta thật sự có nghĩ ta sẽ vì người mà liều lĩnh, nhưng hiện tại sóng yên biển lặng, chúng ta muốn phải bơi móc chuyện đó ra sao? Ngươi vẫn còn trẻ, ta không muốn vì thế mà hủy tiền đồ của người…”

Mạc Tịnh Ngôn nói liên tục, Vương Tử Hựu ở bên kia vô cùng im lặng

“Ngươi tức giận hả? Tiểu Hựu?”

Y nguyên im lặng, im lặng đến kỳ lạ.

“Này? Uy?” Mạc Tịnh Ngôn xem xét điện thoại, rõ ràng sớm đã bị dập máy, tức giận thiếu chút nữa thở không nổi.

Người này, treo điện thoại cũng không báo một tiếng! Mạc Tịnh Ngôn lập tức ném di động vào góc.

Mới vừa rồi là kiếm cớ thôi, thế nhưng nói dối nhiều thì nó sẽ trở thành sự thật, chưa đầy 10 phút sau Mạc Tịnh Ngôn đã thấy đói bụng. Mạc Tịnh Ngôn bất đắc dĩ mở tủ lạnh, phát hiện ra tủ lạnh cũng giống bao tử của nàng trống không!

Thôi rồi! Ra ngoài lao lực quá lâu, nên quên mua thêm thức ăn dự trữ.

Được rồi, thôi thì đi ngủ. Tuy Đại Nguyên nói rằng bộ phim tiếp theo là một bộ phim về cảnh sát đấu với trùm ma túy, Mạc Tịnh Ngôn đóng vai cảnh sát. Đạo diễn ngại Mạc Tịnh Ngôn quá gầy,đóng vai nữ cảnh sát mang vẻ đẹp khỏe mạnh không thuyết phục lắm, vì thế yêu cầu Mạc Tịnh Ngôn nhanh chóng tăng cân, tốt nhất có thể tăng 5 đến 8 cân, còn phải đi đến phòng tập thể dục…nhưng Mạc Tịnh Ngôn với tư cách là diễn viên đã quen quanh năm suốt tháng khống chế cân nặng, muốn tăng cân, như thế nào cũng thấy không ổn.

Ngay khi nàng đang muốn đi ngủ, đột nhiên có người nhấn chuông cửa.

Đúng lúc này đến chơi, không phải là người kỳ quái sao? Mạc Tịnh Ngôn nhìn vào lỗ giám sát, lại là Vương Tử Hựu! Trong tay nàng còn cầm một bao lớn đồ đạc, rất khó khăn mới nhấn được chuông cửa.

“Ngươi đến đây làm gì?” Mạc Tịnh Ngôn vẻ mặt hoảng sợ, hấp tấp mở cửa giúp nàng cầm phụ túi, bên trong toàn là đồ ăn.

“Chị không phải là nói đói bụng hả? Tôi đoán chừng nhà chị cái gì cũng không có, cho nên mang đến chút thức ăn cho chị” Vương Tử Hựu vừa rồi nghe Mạc Tịnh Ngôn nói đói bụng, không biết làm sao kích động lập tức lái xe đi ra ngoài, chỉ đeo một cặp kính râm đến cửa hàng tiện lợi 24 giờ mua thức ăn nhanh, còn có hoa quả, thịt nguội, đồ ăn vặt, thấy cô nhân viên cửa hàng ngạc nhiên, đến chủ động hỏi thăm nói tiểu thư đồ đạc của cô nhiều quá, có cần tôi cầm phụ một tay mang lên xe không? Vương Tử Hựu ngược lại rất khách khí nói, không cần, tôi tự làm được rồi. Chỉ một câu như mệnh lệnh đối với cô nhân viên cửa hàng, vừa rồi cảm thấy khách đêm khuya ghé thăm mình sao giống minh tinh điện ảnh Vương Tử Hựu, rốt cuộc đúng thực là nàng!

Vương Tử Hựu thấy nhân viên tiệm tỏ ra thiếu tự nhiên, biết rõ nơi đây không nên ở lâu, vội vã ôm đồ đạc nhanh chân bỏ chạy.

Vương Tử Hựu vừa nhét đồ ăn vào tủ lạnh Mạc Tịnh Ngôn vừa nói: ” Mấy cái thịt nguội kia chút tôi hâm rồi cắt ra ăn liền. Mạc tỷ tôi còn mua mấy chai rượu Canada, không biết chị có thích uống hay không. Còn có hoa quả nữa này, chị ra ngoài phòng khác ngồi đi, lát nữa tôi sẽ gọt cho chị…”

Đột nhiên cảm thấy phần eo bị xiết chặt, Mạc Tịnh Ngôn từ đằng sau ôm lấy Vương Tử Hựu.

Toàn thân Vương Tử Hựu cứng ngắc, thân thể Mạc Tịnh Ngôn quá nóng, dán ở phía sau nàng làm nàng không nói được lời nào, không khí khô ráo như sắp được nhóm lửa.

“Mạc tỷ….sao thế?”

Má Mạc Tịnh Ngôn dán trên cổ Vương Tử Hựu: ” Ngươi không chán ghét ta sao?”

“Tôi sao lại chán ghét chị chứ?” Yêu chị còn không đủ.

Cánh tay quấn quanh eo càng xiết chặt, Mạc Tịnh Ngôn rất muốn đem người trong lòng kia hòa tan vào thân thể mình: “Không chán ghét ta là tốt rồi, ta, rất yêu ngươi”

3 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 81

  1. Cuộc sống của những người nổi tiếng thật quá ư khổ sở. Làm thường dân như mình vậy chứ mà hay nhất. Cám ơn bạn đã edit nghen!

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s