Chương 5

Lên lớp dạy học cũng không tệ, lúc giúp Ngọc Liên tỷ tỷ trông tiểu hài tử đều nhanh mang ta trở thành lão mụ tử luôn rồi, đầu óc sẽ không bị mai một, bất quá Minh Nguyệt sơn trang này thật lớn, nước suối nơi đây vẫn còn ấm, buổi tối nhất định phải tới đây tắm, trên người đều nhanh có rận rồi, chưa có bao giờ tắm một cách đúng nghĩa từ khi đến cái nơi Minh Nguyệt sơn trang chết tiệt này. Theo dọc đường đi ra, Mễ tiểu thư của chúng ta đã đi dạo tròn một canh giờ, bụng đều nhanh đói. Có thể không tìm thấy được nhà của Ngọc Liên tỷ tỷ rồi, làm sao bây giờ a, thật vất vả mới tìm được một tiểu thị nữ – –

“Xin hỏi, nhà của Thiệu Hiểu Lâu tiên sinh đi đường nào a?”

“Là phu tử mới phải không, ta mang ngươi đi, Thiếu chủ nhà chúng ta vừa mới đi tới đó.” Tùy Nhi nhìn phu tử hào hoa phong nhã, mắc cỡ cúi đầu, hắn như thế nào lại nhìn thẳng vào người khác thế a, không phải phi lễ chớ nhìn sao? Còn phu tử này! Bất quá phu tử này dáng người thật tuấn tú.

“Thiếu chủ các ngươi đi nơi đó làm gì?” Vừa nghĩ tới hắn “Vâng, chủ nhân!” là liền muốn cười.

“Ta cũng không biết, hắn nói hắn muốn nhìn tiểu hài tử mới sinh của Thiệu tiên sinh.”

“Vậy a?” Tùy Nhi liền dẫn phu tử mới đi đến nhà Thiệu Hiểu Lâu.

Chạy đến bên một cái cây nhịn không được cười lén lên, cái gì phu tử a, có đường đi cũng không nhớ nỗi a, khó trách người ta nói sách mười thì ngốc chín, những lời này tuyệt đối không sai.

“Tùy Nhi, ngươi cười gì vậy?”

“Ah, Thiếu chủ! Ngươi ra đây từ lúc nào a?”

“Ta vừa mới từ nhà Thiệu tiên sinh ra, ngươi cười thành như vậy, có chuyện gì a?”

“Thiếu chủ, cái phu tử mới tới kia, đến đường về cũng không nhớ ra, vẫn là nhờ ta đưa về.”

“Nha.” Vừa rồi ta mới xác nhận, nguyên lai là nàng được Thiệu tiên sinh ven đường cứu về, nói như vậy rất có khả năng nàng xuyên không đến. Sao lại có chuyện như vậy nhỷ? Thật sự là kỳ quái.

Mấy ngày nay Đại nương bắt đầu không cho ta đi Túy Hương lâu, ta có lời muốn nói với Hồng Tụ tỷ tỷ, nói sự tình ta trải qua ở một thế giới khác, không biết nàng có tin hay không, có thể cho rằng đầu ta hư mất rồi hay không, nhưng là ta phải nói cho ai đó. Nếu không nhịn đến hỏng mất. Ta vụng trộm theo đường rừng nhỏ mà đi, rốt cuộc cũng tìm thấy cái cửa nhỏ mà Tùy nhi nói, nhưng mà không đúng, tại đây như thế nào lại có âm thanh, trong đêm thế này sao lại còn ồn ào, đã trễ thế này, sao lại còn có người chứ? Còn có tiếng người ca hát, là ai chứ? – –

Ta nhịn không được hiếu kỳ đi đến cái suối nước nóng gần đó, núp đằng sau cây đại thụ, đã nghe được chuyện không nên nghe – –

“Vâng, chủ nhân!” chết cười ta rồi, sao lại có loại người này a, Thiếu chủ Minh Nguyệt sơn trang gì chứ. Người cổ đại có phải đầu óc đều không bình thường, như thế nào lại để loại người như thế làm thiếu chủ chứ? Hahaha, chết cười ta.”

“Bất quá, cái suối nước nóng này thật là thoải mái.” Mễ Hiểu Thanh híp mắt nằm ngâm người trong suối, lắng nghe tiếng suối chảy, thật là thoải mái thư giản.

Vốn không biết – –

Nàng quả nhiên là Mễ Hiểu Thanh, còn cười ta, đây chẳng qua là quán tính, ta muốn cho ngươi nhìn ta, ta vừa mới chuẩn bị lấy quần áo của nàng đặt trên mỏm đá.

“Ai?” Nha đầu kia vẫn còn rất cảnh giác sao? Ngươi không phải đang cười ta ư?

“Ta!”

“Ta nào chứ?” Còn che gì chứ, cũng không phải chưa từng xem.

“Liễu Thì Thu!”

“Liễu Thì Thu là ai?” Xuống nước lúc nào a, làm sao tiếng nói đều đã đến ngay bên tai rồi. Mới như vậy trong một lúc mới hồi thần.

“Đừng nói ngươi không biết ta?”

“Ah, cái kia – – Liễu thiếu chủ! Lời vừa mới nói ra có phải hay không hắn đã nghe được, đã trễ như vậy, còn ra đây làm gì? Không sợ người khác ám sát a.

“Là – – là, người nơi này ai không biết ngươi là Liễu thiếu chủ chứ?” Như thế nào cà lăm rồi, thật là, gì chứ? Còn nắm lấy cằm người ta, ngươi không phải là nữ sao? Ta cũng vậy a, không đúng, nghe nói Liễu thiếu chủ là ưa thích nữ nhân, có thể ta không – –

“Ngươi thật là thơm, Mễ Hiểu Thanh.” Không phải như vậy chứ, chuyện gì đây a?

“Ta là phu tử của ngươi, phải tôn sư trọng đạo.” Tôn sư trọng đạo viết như thế nào? Ta không biết. Biết rõ ta muốn ngươi sao? Mễ Hiểu Thanh, là ngươi tự tìm đến đấy. Sớm không tắm, muộn không tắm, hết lần này đến lần khác lựa đúng lúc này mà tắm.

“Ta nhớ ngươi lắm!” Còn hôn ta, không được a, chờ 26 năm, như thế nào lại là một nữ nhân, mà còn là một người thời cổ đại, “BA -” một cái tát vào má phải Thiếu chủ của chúng ta, không phải là đang hôn sao? Sao lại đánh ta a, bất quá mùi vị của môi nàng thật là thơm. Ta còn muốn, “BA~” lại một cái tát, cái tát này nhưng đã làm ta tỉnh. Ta đây đang làm gì đây?

Bất quá, nhờ ánh trăng sáng đã nhìn thấy thứ không nên thấy – – nàng cũng không mặc quá nhiều, không đúng, căn bản chính là không có mặc không phải sao? Đường cong kia trong hơi nước như ẩn như hiện, như thế nào lại chảy máu mũi rồi. Tên tuổi anh hùng cả đời của ta, cũng không phải chưa xem qua, nhưng như thế nào lại chảy nữa.

“Giúp ta, ta chảy máu mũi rồi!”

“Như thế nào lại như vậy a!” Mễ Hiểu Thanh chứng kiến thấy vậy cũng sợ hãi.

“Mau nhanh mặc y phục của ngươi vào.”

“Ah! Tiếp nhận quần áo, Mễ Hiểu Thanh có chút ngây ngẩn cả người, nữ nhân thấy nữ nhân cũng có thể như vậy a, thật là, không thể nói nổi. Nhanh mặc xong quần áo, lựa chọn ly khai cái Thiếu chủ ôn thần này.

Nhìn thân ảnh nàng chạy như bay, một nụ cười yếu ớt hiện lên trên mặt, rất lâu rồi không được vui vẻ như vậy. Nhớ rõ nàng đã 26 rồi, đến nay chưa lập gia đình, sẽ không phải đó là nụ hôn đầu đi a. Nhìn nàng bị dọa như vậy, muốn hay không – –

“Đại nương, ta muốn thành hôn!” Ta như thế nào lại gấp như vậy a! Đêm hôm khuya khoắt gõ cửa phòng Đại nương.

“Muốn lập gia đình?!” Biết rõ còn cố hỏi? Biết rõ ta thích nữ hài.

“Muốn cưới vợ.”

“Cô nương nhà ai?”

“Phu tử mới của chúng ta – – Mễ Hiểu Thanh.”

“Không phải hôm nay vừa mới tới sao?” Nhanh như vậy liền muốn cùng người ta kết hôn. Tốc độ này đúng là thần tốc a.

“Ngươi còn chưa chính thức làm Thiếu chủ? Kết hôn không phải là quá sớm đi a.”

“Ta muốn thành hôn, đáp ứng ta một lần a. Nàng đã là người của ta rồi.” Chẳng phải chỉ hôn một cái sao? Làm sao đã trở thành người của ngươi. Có thể thân thể của nàng ta đều xem qua rồi. Mặc kệ, dù sao ta muốn kết hôn, hơn nữa là cùng nàng.

“Chờ ta tính toán.”

“Ngươi không đi ta đi, ngày mai ta đi cầu hôn.”

“Thu nhi, không thể vội vã như vậy, để ngày mai Đại nương đi hỏi trước đã không được sao?” Như thế nào vội vã như vậy a! “Bất quá, Hồng Tụ cô nương vậy ngươi nói thế nào?”

“Hồng Tụ tỷ tỷ a, ta cũng muốn, nhưng không phải là hiện tai.” Hiện tại ta muốn nhất chính là cái người hại ta chảy máu mũi Mễ Hiểu Thanh kia.

“Ngươi a, như thế nào lại giống cha ngươi a.”

“Ngươi đã đáp ứng, Đại nương!”

“Không đáp ứng ngươi không chừng ngươi còn nhao nhao đến hừng đông a, ngươi đúng là cố tình, không cho đại nương ngủ ngon giấc.”

“Cảm ơn đại nương, đại nương là tốt nhất.”

5 thoughts on “Thiếu chủ xuyên qua ký – chương 5

      1. oh vậy à ?
        mình thấy cách 2 ng` nc khác nhau dễ biết mà, thui để có gì góp ý với thým beta Tiểu Tam kêu thým ấy chỉnh lại :))

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s