Chương 4

Mễ Hiểu Thanh vừa tỉnh nhìn quanh, mình đang nằm trên một cái giường, bốn phía rất đơn giản, nhưng mà có chút cổ xưa, bây giờ cũng có người ở phòng như vậy a, cố chịu đựng đau nhức trên người, đi xuống giường, trong sân có một thiếu phụ mặc đồ cổ trang đang dùng gậy đập giặt đồ ở bên cạnh giếng, còn có một nam tử tóc dài mặc trường sam trên lưng đang cõng sách: “Khổng Tử nói: học nhi thì tập chi, bất diệc thuyết hồ, hữu bằng tự viễn phương lai – -” . . ., đợi một tý, so với Dương Côn Luân còn Dương Côn Luân hơn a, nơi này đang tập kịch cổ trang sao? Nhất định là vậy, nhưng là quá giống đi à nha, còn – –

“Cô nương, ngươi đã tỉnh!”

“Đợi một chút, các ngươi đang tập kịch sao? Ai là diễn viên chính a?”

“Tập kịch là cái gì a, không có, ngươi không phải đầu bị đập trúng đá nên hư mất a. Ta nói, tướng công, mau mau mời đại phu, vị cô nương này bệnh cũng không nhẹ a.”

“Ân, nương tử, ta đi.” Chóng mặt, còn nương tử. Sẽ không phải là xuyên không thật chứ. Đợi một chút, cái này có phải hay không là, trong đầu Mễ Hiểu Thanh chợt lóa lên, xin hỏi – –

“Nơi này có cái gọi là Minh Nguyệt sơn trang không?”

“Có a! Ngươi sẽ không ngay cả điều này cũng không biết a. Minh Nguyệt sơn trang không ai trong thiên hạ là không biết đấy.” Ta không phải ngu ngốc, đừng dùng ánh mắt nhu vậy nhìn ta.

“Vậy nơi đó có người tên gọi Liễu Thì Thu không?”

“Đó là Thiếu chủ của chúng ta a.”

“Ah!” Đây là xảy ra chuyện gì, ai có thể nói cho ta biết. Còn Thiếu chủ nữa chứ.

“Nương tử, đại phu đến rồi.”

“Cô nương không có gì trở ngại, chỉ là cần chú ý nghỉ ngơi nhiều là tốt.” Đại phu bắt mạch, lấy hòm thuốc, lấy ra mấy gói thuốc, rồi rời đi.

Mễ đại tiểu thư của chúng ta bây giờ thật hoang mang đây?

“Cô nương, ngươi là tướng công ta trên đường nhìn thấy, lúc ấy ngươi đã té xỉu, tướng công ta liền ra tay cứu ngươi về, làm sao ngươi tới đây a.”

“Ta cũng không biết!” Ta còn muốn hỏi đây này? Hai vợ chồng Thiệu Hiểu Lâu nhìn nhau, có chuyện gì a, sao lại cái này cũng không biết.

“Vậy làm sao đưa ngươi về nhà a.”

“Ta cũng không biết, các ngươi đúng là không phải tập kịch?” Ta muốn làm cái xác thực cuối cùng. Hai người dùng sức gật đầu.

“Vậy thì đừng đưa ta về nhà, ta cũng không biết đường về nhà.”

“Vậy ngươi hãy ở đây với chúng ta a, chậm rãi nhớ kỹ đường về nhà.” Cô nương này lớn lên rất tốt, như thế nào đầu óc lại không dùng được a. Ai, đáng tiếc, “Nhân tiện ngươi giúp ta trông đứa nhỏ, tướng công của ta làm tiên sinh, tên Thiệu Hiểu Lâu, ta gọi Lý Ngọc Liên. Chúng ta có bốn hài tử, hiện tại cũng đang mang bầu, mấy ngày nay ta cũng đang lo tìm người giúp đỡ.”

“Ngọc Liên tỷ tỷ, ngươi bao nhiêu tuổi a, như thế nào lại có bốn tiểu hài tử rồi.” Đây tuyệt đối là cổ đại, không có kế hoạch hóa gia đình, lúc Mễ Hiểu Thanh thấy bốn tiểu hài tử kia, thật sự là choáng luôn.

“Ta 25, tướng công của ta 28 rồi. Chúng ta kết hôn cũng đã 10 năm, bốn đứa cũng không nhiều lắm, nhà Nhị Mai bên cạnh đã có 6 người con rồi, bọn hắn cũng cưới nhau cùng năm với bọn ta đấy.”

“Ta đã 26, còn chưa kết hôn mà?” Tuy rất muốn nói, nhưng mà đàng nuốt vào, vào thời cổ đại này, tuyệt đối là thành gái lỡ thì rồi.

Mễ Hiểu Thanh đi theo Lý Ngọc Liên sau lưng còn cùng cõng tiểu hài tử, thời gian trôi qua rất nhanh, Lý Ngọc Liên lúc này đã sắp sinh, Thiệu Hiểu Thanh lúc này gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, không phải đã là cha của bốn đứa nhóc rồi sao? Như thế nào còn khẩn trương như vậy a. Cũng khó trách, vợ chồng nhà người ta không phải rất ân ân ái ái sao?

“Oa – -” một tiếng hài tử khóc, cuối cùng cũng đã sinh, “Thiệu tiên sinh, là hài nữ. Chúc ngươi mừng đến ngàn cân.” Bà mụ đi ra báo hỷ, Thiệu tiên sinh của chúng ta lúc này mới thả lỏng bờ môi đang cắn chặt ra, môi bị cắn đến chảy cả máu, thật không hiểu nổi là hắn sinh, hay lão bà của hắn sinh nữa. Xem ra hắn quá yêu lão bà, chưa từng thấy ai yêu lão bà như vậy.

“Ngọc Liên, mấy ngày nay ta nhất định phải ở bên ngươi.”

“Ngươi còn phải đi dạy Thiếu chủ học nữa a!”

“Ta xin nghỉ vài ngày là được rồi!”

“Đừng làm rộn, thiếu chủ vừa tỉnh lại, đã có rất nhiều bài học bị bỏ dỡ. Phu nhân trách tội xuống là ko nên.”

“Lúc trước ngươi sinh con phu nhân đều cho phép nghỉ ngơi a.”

“Vơ chồng hai người các ngươi ân ân ái ái đủ chưa, thực là không chịu được các ngươi, dạy cái gì, có phải Tứ thư ngũ kinh gì không, để ta đi.” Ta đây cũng là nhân tài ưu tú thể kỷ 21, không phát huy thật đáng tiếc.

“Ngươi, ngươi một nữ tử, được không?”

“Có cái gì mà không được, Luận ngữ từ đầu đến cuối ta đều thuộc lòng như cháo đấy, từ quyển một cho đến quyển mười hai. Có muốn nghe không. ‘Khổng tử nói: học nhi thực tập chi, bất diệc thuyết hồ, hữu bằng tự viễn phương – -” đọc nửa canh giờ rồi, sao không ai kêu dừng lại a.

“Ngươi như thế nào còn biết chữ a, thật là, kêu ngươi giúp ta chăm hài tử, thật sự ủy khuất cho ngươi rồi, Nhưng mà phu nhân sẽ đồng ý sao?”

“Ta nữ phẫn nam trang là được rồi, ngươi nói là trong nhà có việc, tìm một đồng sự tới giúp ngươi, dù sao dạy học thì đều giống nhau mà.” Có dụng ý khác, muốn nhìn một chút Liễu thiếu chủ là kẻ như thế nào. Tận dụng thời cơ, thời cơ không đến lại. Thiểu Hiểu Lâu nghĩ nửa ngày cuối cùng cũng đồng ý.

“Ngươi giúp ta một thời gian a, đợi phu nhân ta ở cử trong một tháng là được rồi.”

Hì hì, rốt cuộc cũng đến, người mà quỷ Diêm Vương kia bảo ta gặp là loại tiểu từ gì, Minh Nguyệt sơn trang thật sự là rất lớn a, Mễ Hiểu Thanh dưới sự dẫn dắt của người hầu cuối cùng cũng đến phòng học riêng của Minh Nguyệt sơn trang, đệ tử cơ bản đều đến đủ – –

“Tháng này là ta thay thế Thiệu tiên sinh dạy các ngươi Luận ngữ, ta gọi Mễ Hiểu Thanh, các ngươi gọi ta là Mễ lão sư là được.” Mễ Hiểu Thanh dùng bút lông viết tên mình trên giấy.

” Mễ Hiểu Thanh! Mễ Hiểu Thanh!” Không đúng, như thế nào lại trùng tên với chủ nhân a. Liễu Thì Thu ngẩng đầu, hắn bây giờ vẫn không biết phu tử trông như thế nào, thật sự, không chỉ giống nhau, mà đến tiếng nói cũng giống, đây là chuyện gì xảy ra a. Bất quá là mặc nam trang a, như thế nào cảm giác là nữ phẫn nam trang đây? Nam trang ta cũng thường xuyên mặc, cái miệng nhỏ nhắn kia, cũng không có hầu kết, cái kia nhất cử nhất động, khẳng định, đây chính là chủ nhân! Mà đợi một chút, chủ nhân cái gì a, ta hiện tại không phải là Tiểu Bạch. Nàng như thế nào lại đến được Minh Nguyệt sơn trang, chẳng lẽ là chuẩn bị bắt ta về, không thể nào, nàng cũng không biết ta là ai a.

“Hiện tại ta điểm danh, cũng là để làm quen các ngươi.” Tùy tùng đem sổ báo danh trình lên.

“Liễu Thì Phong!”

“Vâng, phu tử.”

“Liễu Thì Vũ!”

“Vâng, phu tử!”

……….

“Vị cuối cùng, Liễu Thì Thu.” Như thế nào hiện tại mới đến phiên ta a!

“Vâng, chủ nhân!”

Trong phòng một mảnh cười to. Cái gì chứ, còn chủ nhân, thật là thói xấu dưỡng quen thành tính khó sửa thật a.

“Vâng, phu tử!” Thật là muốn tìm một cái lỗ chui xuống mà.

Cái gì? Thiếu chủ, cái này không phải chỉ là một tiểu nha đầu sao? Còn “Vâng, chủ nhân!” nghĩ cái gì vậy, loại đầu óc thế này mà muốn làm Thiếu chủ Minh Nguyệt sơn trang, cái Minh Nguyệt sơn trang này không hủy trong tay hắn mới là lạ!

Nhìn cái người đang đứng bên trên, làm cho Liễu thiếu chủ chúng ta không yên lòng.

Advertisements

3 thoughts on “Thiếu chủ xuyên qua ký – chương 4

  1. Vậy là Mễ lão sư xuyên không nguyên người qua luôn. Làm mình cứ lo lắng nếu chỉ đổi linh hồn thì không biết 2 người còn nhận ra nhau không. Giờ thì gặp nhau rồi, Mễ lão sư có vẻ như là dạng người sẽ hành hạ thiếu chủ đây.

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s