Màn Thứ 70

Buổi tuyên truyền “Ỷ Thiên” gần như đánh vỡ sự mạnh mẽ của Mạc Tịnh Ngôn, bị phóng viên hỏi về sự tình Vương Tử Hựu mất tích, nàng không chút che dấu, thẳng thắn thành khẩn nói mình hiện giờ rất lo lắng cho nàng, nếu nàng vì một chút buồn bã thì hy vọng rằng nàng mau chóng trở về, vô luận là đồng nghiệp hay người nhà đều lo lắng cho nàng.

Buổi tuyên truyền kết thúc, nàng cơ hồ một câu cũng không nói, toàn bộ sức lực đều bị tiêu hao hết. Nàng ngồi phía sau xe 80, hai mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những ngọn đèn đường chạy ngược ra đằng sau.

80 nhìn vào kính chiếu hậu quan sát Mạc Tịnh Ngôn dường như tiều tụy đi rất nhiều, trong lòng không vui nổi, gọi điện cho Tô Trì hỏi nàng rốt cuộc có tin tức gì chưa.

Tô Trì dùng vai kẹp điện thoại, hai tay đồng thời đánh bàn phím máy tính tán loạn: “Tất cả mọi người trên thế giới không tìm thấy, sao mình có thể tìm ra chứ? Cậu nói Vương Tử Hựu khi xuất hiện sẽ gây chú ý rất lớn mà, trốn dưới lòng đất người ta vẫn có cách đào nàng lên, làm sao nói muốn trốn là trốn được chứ?”

80 tận lực hạ giọng không để Mạc Tịnh Ngôn nghe thấy, tránh cho nàng thấy cảnh sinh tình: “Cậu nói nhỏ một chút, sợ người ta không nghe được sao, mình nói, cậu chẳng phải là phóng viên có tiềm chất số một trong truyền thuyết, cùng lúc quản lý hai lãnh vực xã hội và giải trí của Đông Đại hay sao ? Làm sao không tìm nổi một đại minh tinh thế kia?”

“Hắc, tiểu 80, cậu nói như vậy là không đúng, mình công tác bận rộn, trên đời này có rất nhiều chuyện ồn ào của giới nghệ sĩ, lại có rất nhiều người dân muốn nổi loạn, trong thời gian ngắn mình còn phải đi công tác này nọ, cậu nói…”

80 không kiên nhẫn: “Hết rồi, biết rồi, mình cúp máy đây”

Tô Trì nghe được 80 có chút mất hứng, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nhìn nhìn chung quanh rồi nhỏ giọng với nàng: “Ai, cưng à, tuy Vương Tử Hựu không có tin tức, nhưng gần đây có một chuyện, dù thế nào mình cũng cảm thấy kỳ lạ”

“Việc gì?”

“Cậu có biết Cố Hồng Trình không?”

80 vô thức liếc mắt nhìn Mạc Tịnh Ngôn trong gương, thấy nàng đang nói chuyện điện thoại: “Là một đạo diễn đúng không?”

“Chính là bà ta, mình nghe nói bà ta gần đây giống như bị bệnh, bộ phim vừa quay xong liền biến mất bốn ngày, cùng thờ i gian mất tích với Vương Tử Hựu. Cậu cũng biết sự liên hệ giữa nữ đạo diễn này với Zoe rồi đúng không? Cho nên mình đã lợi dụng mấy chỗ quen biết đi hỏi thăm mấy bệnh viện lớn đều không có tên của Cố Hồng Trình”

“Ý của cậu là…”

“Mình chỉ là suy đoán mà thôi”

“Zoe mất tích có liên quan đến Cố Hồng Trình?”

“Đúng rồi 80, Nicco gì đó trong công ty cậu đã nghỉ việc rồi đúng không?” Tô Trì vẫn kẹp điện thoại bên vai, hai tay ôm đống văn kiện ném lên bàn, giấy trắng theo gió tung bay khắp nơi, so với mái tóc đen nhánh của nàng có chút tương phản rõ nét.

“Tin tức của đại phóng viên quả nhiên là thâm sâu”

“Cậu đã về nhà chưa? Về đến nhà thì hãy lên mạng, cậu có số điện thoại của Nicco kia đúng không? Mình chỉ cho cậu cách moi tin từ cô ta”

“Cậu nói chuyện này có liên quan đến cô ta?”

“Hiện giờ vẫn chưa rõ”

“Vậy cậu tính moi cái gì?”

Tô Trì hừ một tiếng, tự cao nói “Đây gọi là trực giác của phóng viên xuất sắc. Thời gian nàng nghỉ việc thật sự rất trùng hợp, hơn nữa mình gặp cô ta mấy lần, nghĩ thế nào vẫn cảm thấy cô ta rất quái lạ. Chân tướng thế nào phải điều tra thực tế, học tập chút đi”

“…”

Mạc Tịnh Ngôn nhận được điện thoại của mẹ nàng, Thường Hiểu Vân ở Mỹ cũng nghe được tin mất tích của Vương Tử Hựu, điện thoại gọi đến nghe thấy thanh âm không ổn, ngữ khí không đứng đắn càn dở của ngày thường bị dẹp qua một bên: “Tiểu Tịnh, chuyện của Tiểu Hựu có thật không?”

Mạc Tịnh Ngôn kể lại.

“Tiểu Tịnh, mẹ cho con mấy số điện thoại, con hãy nhớ lấy. Có việc gì cứ tìm bọn họ nhờ giúp. Chỉ cần nói con là Monica, bọn họ nhất định sẽ dốc toàn lực giúp con” Thường Hiểu Vân đọc ba số điện thoại cho Mạc Tịnh Ngôn, một là của giám đốc sở cảnh sát cao cấp, một là của ông chủ của tập đoàn giải trí lớn, và cái cuối cùng khiến Mạc Tịnh Ngôn ngạc nhiên nhất, chính là của ông trùm xã hội đen.

Danh tiếng của Bách Mộc Tổ, Mạc Tịnh Ngôn đã nghe đến, đó là một ông trùm mới 50 tuổi đã có chín người con, nhỏ nhất chỉ mới 20 tuổi. Năm đó đứa con trai thứ tư của ông ta qua đời, tất cả cảnh sát đều xuất quân, thành viên của Bách Mộc Tổ đều mặc đồ vest màu đen, tóc cũng nhuộm đen, Phô trưng đưa tiễn tứ thiếu gia của bọn hắn.

Mạc Tịnh Ngôn xem qua tin tức kia, trong lòng có chút sợ hãi, nghe nói xã hội đen có địa vị hết sức quan trọng trong ngành giải trí, thậm chí nhiều ông chủ của các tập đoàn giải trí lớn đều là thành viên xã hội đen.

Không ngờ đến giao tình giữa mẹ nàng và ông trùm của Bách Mộc Tổ không hề nông?

Đột nhiên nàng muốn tìm hiểu cuộc sống của mẹ nàng trước khi có nàng như thế nào?

Vốn định gọi điện, nhưng vì lúc đó quá trễ, hơn nữa cho đến bây giờ Mạc Tịnh Ngôn luôn là một người không thích phiền hà nhờ người giúp đỡ, vì thế đành gian nan đi vào giấc ngủ.

80 đưa Mạc Tịnh Ngôn về đến cửa nhà, có chút bận tâm đến nàng: “Có muốn tối nay em ở lại với chị không?”

Mạc Tịnh Ngôn nhàn nhạt cười, vén tóc ra phía sau nói: “Chị không sao, em về sớm một chút đi”

80 cũng hiểu rõ Mạc Tịnh Ngôn, nàng nói không muốn là không muốn.

“Vậy thì tốt, em về trước, có chuyện gì chị gọi em, điện thoại em đều mở 24 giờ”

80 trở về nhà lập tức nói chuyện điện thoại với Tô Trì, dựa vào phương pháp của nàng. 80 lên trang web lấy hai số điện thoại Nicco đã đăng ký, một cái là số mà ai cũng biết, cái khác thì hơi lạ. Tô Trì muốn nàng ghi lại hai số điện thoại này, sau đó gọi cho một người, để người đó tìm kiếm lịch sử trò chuyện cho nàng

80 dựa vào những lời nàng nói, thật sự nhận được lịch sử trò chuyện của hai số điện thoại Nicco.

“12 nói cho mình biết người bạn kia của cậu làm nghề gì? Nói tra là có thể tra được?”

“Hắn làm một số chuyện mờ ám, mình với hắn khá thân, mặt khác phóng viên có gì mà không tìm được. Giờ cậu đã biết vì sao tình báo của mình luôn nhiều như vậy chứ? Cậu nhanh lên mau đem những số điện thoại Nicco hay liên lạc gần đây nói cho mình biết, chúng ta cùng nhau tra”

Vì thế hai người ở hai nơi cùng nấu mì gói điều tra , cuối cùng 80 đi ngủ, đột nhiên Tô Trì gọi điện thoại cho nàng: “80! Mình đã tìm được! Chủ thuê bao tên là Trần Vận Chi”

80 vân vê dụi mắt: “Vậy là ai?”

“Trần Vận Chi chính là trợ lý riêng của Cố Hồng Trình! Nhất định là Cố Hồng Trình dùng căn cước của Trần Vận Chi để đăng ký số này! Nicco thật sự cùng lão gia hỏa biến thái kia có liên quan”

“Cái gì? Cố đạo đứng sau lưng Nicco?”

Tô Trì quýnh quáng “Cưng à, cậu chưa tỉnh ngủ sao? Khuya rồi cậu đi ngủ đi, tìm được manh mối thú vị như vậy làm mình kích động, muốn điều tra đến tận cùng”

80 ngược lại không lạc quan: “12, cho dù Nicco có quan hệ với Cố Hồng Trình, cùng hại Zoe, cho dù cậu có điều tra đến chân tướng thì cậu dám công bố sao? Hiện tại có mấy giới truyền thông dám đụng Cố Hồng Trình hả? Tuy thu hút mọi người bằng scandal là rất quan trọng, nhưng Đông Đại cũng phải cố kỵ bà ta ba phần. Mình nhớ không lầm Cố Hồng Trình có giao tình với tổng giám đốc Đông Đại đúng không? Cho dù cậu có chứng cứ rõ ràng thì cũng đem cậu ra tàn sát mà thôi.”

“Cậu nói cũng đúng” Tô Trì nhìn chính mình trong gương, tóc ngắn màu đen cùng kính đen càng làm làn da trắng xanh xao trở nên bắt mắt “Thế nhưng, không phải cậu cũng rất quan tâm Monica sao?”

Nói đến Mạc Tịnh Ngôn, tim 80 lại mềm nhũn.

Đúng vậy, nàng quan tâm. Đối với nàng mà nói Mạc Tịnh Ngôn không chỉ là nghệ sĩ nàng hợp tác mà còn là bạn tốt sáu năm.

“12, chuyện này chúng ta cần bàn kỹ hơn. Tìm được Zoe là chuyện quan trọng nhất”

“Đúng vậy, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

“Cái miệng thúi của cậu…”

Vào ngày thứ năm Vương Tử Hựu mất tích, Mạc Tịnh Ngôn thật sự muốn đi tìm ông trùm Bách Mộc Tổ thì Vương Tử Hựu lại thần kỳ xuất hiện.

Dạ tiệc đó Mạc Tịnh Ngôn hoàn toàn không có tâm tư để đi, nhưng đó là bữa tiệc của một vị tiền bối có sức ảnh hưởng tổ chức, hơn nữa cuối buổi tiệc còn có đấu giá từ thiện, do dự một hồi nàng cũng quyết định đi.

Hơn phân nửa người tham gia tiệc nàng hoàn toàn không quen, Mạc Tịnh Ngôn vô lực chào hỏi, cố gắng trò chuyện vài chủ đề nhàm chán.

Tâm tư vốn đã hỏng bét, vừa rét vì tuyết vì sương còn cùng Đại Nguyên nhao nhao một hồi.

Vương Tử Hựu mất tích nhiều ngày như vậy. Mạc Tịnh Ngôn muốn báo án, thế nhưng Đại Nguyên không cho, Mạc Tịnh Ngôn lớn tiếng tranh luận, rốt cuộc là danh tiếng quan trọng hay mạng người quan trọng?

Câu trả lời của Đại Nguyên khiến cho nàng không thể tin được, nàng nói danh tiếng quan trọng. Nếu đi báo án sẽ ảnh hưởng đến bao nhiêu là chuyện biết không? Lần này nàng mất tích là có lý do, hiện tại không ai biết nguyên nhân thì dễ dàng ăn nói, nhưng nếu cảnh sát tham gia, vạn nhất có chuyện thì chúng ta không thể gánh nổi hậu quả, vậy làm sao bây giờ? Đến lúc đó không ai ép buộc thì phải làm thế nào? Một mình cô gánh chịu hay sao?

Vì thế hai người cứ tranh luận, 80 đứng ở một bên hoàn toàn không biết nên giúp bên nào, Monica và Đại Nguyên đều là lần đầu tiên nổi giận ở nơi công cộng, hai người vốn là những người vạn năm không tức giận, tại sao lại bốc hỏa ngùn ngụt thế kia?

“Chuyện gì cũng phải từ từ, từ từ thôi”

“Tránh qua một bên!”

Kết quả người hiền lành như 80 sửng sốt bị các nàng đẩy vào một góc.

Mạc Tịnh Ngôn nhìn trước mắt là ly rượu vang đỏ giao với ánh đèn lóe sáng có chút gì đó không chân thực chói mắt, đột nhiên có một loại xúc động muốn trút bỏ hết thảy.

Vì cái gì mệt mỏi đến như vậy rồi, còn muốn đứng ở chỗ này?

Vì cái gì lo lắng như vậy mà vẫn không thể làm bất cứ điều gì cho nàng? Vì sao mình lại tiêu tốn thời gian ở chỗ này?

Khi đó Mạc Tịnh Ngôn âm thầm hạ quyết tâm, đợi đến khi tiệc kết thúc nàng nhất định phải gọi cho ba số điện thoại mà mẹ nàng cho.

80 cùng Đại Nguyên đang nói cái gì đó. Đại Nguyên phát hiện ánh mắt 80 nhìn thẳng về phía sau. Nàng còn tưởng là trông thấy một mỹ nữ kinh diễm vô cùng, kết quả nhìn lại, chính là người đã mất tích nhiều ngày Vương Tử Hựu cùng Mạc Tịnh Ngôn nhẹ nhàng bước đến.

Mạc Tịnh Ngôn quay người lại, nhìn cho rõ cái người ngày đêm nhớ thương từ đằng xa đi đến, trong lúc nhất thời khiến nàng há hốc miệng.

Vương Tử Hựu mặc áo khoác trang trí đinh tán trên vai, bên trong mặc một chiếc váy màu sắc tương phản, lua tua rũ xuống, cô gái này bất cứ lúc nào đều xinh đẹp như vậy.

Mạc Tịnh Ngôn thấy nàng càng lúc càng đến gần, tim không cách nào kiềm chế mà đập loạn lên.

Vương Tử Hựu trang điểm mắt đậm, đôi mắt sáng trong rõ ràng bị lông mi dày che mất, chỉ còn một mảnh đục ngầu. Nhưng nàng vẫn phóng túng tự nhiên, tựa như lần đầu tiên trên thảm đỏ Mạc Tịnh Ngôn tận mắt chứng kiến nàng, luôn hấp dẫn ánh nhìn của mọi người, cứ như vậy bước đến gần hội trường…

“Tiểu Hưu!” Thời khắc này Mạc Tịnh Ngôn không thể khống chế được cảm xúc, bởi vì nàng lo lắng đến phát điên, bởi vì người nàng ngày đêm tương tư đột nhiên xuất hiện trước mắt, cho dù vạn chúng nhìn chằm chằm thì nàng vẫn không có cách nào kiềm chế tình cảm của mình, nghênh đón nàng “Tiểu Hựu, ngươi không có việc gì thật tốt quá…”

Cố Hồng Trình liếc nhìn Mạc Tịnh Ngôn, Mạc Tịnh Ngôn có thể cảm nhận được ánh mắt nàng, nếu nhìn kỹ lại sẽ thấy, Tiểu Hựu của nàng đang khoác tay người đàn bà này.

“Đa tạ” Vương Tử Hựu mỉm cười vô cùng lịch sự. Nói với Mạc Tịnh Ngôn hai từ này xong liền quay đầu, tiếp tục nhỏe miệng cười cùng Cố Hồng Trình đi về phía trước.

Dường như Mạc Tịnh Ngôn chỉ là một người xa lạ cản đường.

Mạc Tịnh Ngôn không tin nhìn bóng lưng Vương Tử Hựu, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Người kia là Vương Tử Hựu sao? Nàng rõ ràng là Vương Tử Hựu!

Tiểu Hựu của nàng không phải là nhìn thấy nàng liền biến thành đứa nhỏ chạy đến ôm lấy nàng, người con gái như lửa kia đâu rồi? Vì sao giờ phút này lại lạnh lùng như thế?

Xảy ra chuyện gì rồi?

Toàn thân đều…lạnh lẽo…

6 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 70

  1. Tử Hựu làm vậy để bảo vệ sự nghiệp diễn xuất của Tịnh Ngôn, đồng thời chờ thời cơ bà Cố kia sơ hở xóa băng ghi âm rồi trở lại như cũ, còn 30 chap nữa chắc sẽ kịch tính lắm đây😛
    chỉ tội nghiệp Tịnh Ngôn ko biết gì lại đau khổ :-s

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s