Màn Thứ 68

Rốt cuộc là ai !

Mặc võ phục Taekwondo, Vương Tử Hựu hô to một tiếng, chân dậm xuống chặt đôi tấm ván dày cui ra làm hai. Huấn luyện viên riêng của nàng nhận ra tâm trạng nàng không tốt, cũng không dám nhiều lời…cô bé này dễ khiến người ta trở nên hoảng hốt.

Vương Tử Hựu thở phì phò, sắc môi dần dần thâm lại, lấy khăn mền lau mồ hôi trên trán.

Đối với nàng việc vận động chính là phương thức phát tiết tốt nhất. Bởi vì điện thoại nặc danh gọi đến quấy rầy khiến lửa giận phừng phừng trong lòng nàng không chỗ phát tiết, liền chạy đến chỗ huấn luyện viên riêng tra tấn không thương tiếc tấm gỗ nhỏ.

Gặp những chuyện như vậy người bình thường ắt hẳn sẽ sợ hãi, nhưng Vương Tử Hựu lại nổi giận. Trong lòng nàng phẫn uất bất bình muốn hét vào mặt kẻ nhát gan trốn sau cuộc gọi điện thoại có bản lĩnh thì hãy xuất hiện trước mặt nàng, xem nàng có đá hắn đứt thành hai khúc hay không!

Vương Tử Hựu trong cơn giận dữ đã ném hư điện thoại, sau đó vẫn phải mua cái mới, bỗng nhiên điện thoại lại vang lên, nàng thấy một dãy số lạ, lập tức tiếp nhận cuộc gọi: “Này!”

Lại là thanh âm của nàng cùng Mạc Tịnh Ngôn đang triền miên với nhau, Vương Tử Hựu mở một cửa phòng nghỉ, dùng ngữ khí không thể lạnh hơn nói: “Ta biết rõ ngươi là ai, đừng có trốn nữa, ngươi muốn sao, cứ đến tìm ta” Kỳ thật nàng đương nhiên không biết đối phương thật ra là ai, bất quá chỉ phô trương thanh thế.

Lại một tiếng “tích” tiếng ghi âm chấm dứt, trong phòng nghỉ cực kỳ yên tĩnh, Vương Tử Hựu nghe tiếng người ở đầu dây kia thở dốc.

Là con gái? Điều này vượt qua sự dự đoán của nàng.

“Zoe…”

Đồng tử Vương Tử Hựu lập tức mở to, chỉ một câu nàng đã nhận ra, giọng nói kỳ quái khúm núm một lần gọi tên tiếng Anh của nàng, đó là…

“Nicco!!”

Nicco tim đập cực nhanh, không nghĩ mình đã bị nhận ra, nhưng nàng cũng muốn từ sau bức màn ra trước sân khấu. Dùng giọng nói hung ác trêu chọc nói ra hai câu, thế nhưng không có chút khí thế nào: “Chị, đêm nay 12 giờ đến công viên trên đỉnh núi…chỉ được đi một người, bằng không thì, bằng không thì tôi sẽ tung băng ghi âm này ra ngoài”

Vương Tử Hựu dùng sức hừ một tiếng, vô cùng khinh thường: “Ngươi đã gieo hạt trước, ta vốn định công bố tình cảm lưu luyến giữa ta và Monica, thật tốt để cả thế giới biết ta yêu nàng, Nicco, ta nói cho ngươi biết, ngươi tuyệt đối không có khả năng uy hiếp ta, ngươi tốt nhất nên biết rõ điều đó” Dập máy điện thoại, ném nó văng vào trong góc phòng.

Nicco này! Khó trách gần đây luôn xin nghỉ phép, nguyên nhân là muốn dày vò mình! Vương Tử Hựu nghiến răng tức giận, nàng tại sao làm như thế? Vương Tử Hựu suy xét hành vi của mình ngày thường, tuy tính tình nàng có chút táo bạo, nói chuyện lại thẳng thắn, nhưng nàng tự cho rằng mình không hề bạc đãi Nicco… Vì cái gì nàng muốn hại mình, còn muốn hại luôn Mạc Tịnh Ngôn?

Vương Tử Hựu một mình ngồi cứng đờ trong phòng nghỉ thật lâu, trong đầu lại như đang trải qua chiến tranh.

Nàng không nói chuyện này với bất kỳ ai, chỉ luôn tự hỏi trong đầu nguyên nhân kết quả của chuyện này.

Nàng biết không thể báo cảnh sát, loại chuyện này cảnh sát chẳng giải quyết được.

Vương Tử Hựu ôm mặt, làm rối tóc. Nhớ đến Mạc Tịnh Ngôn luôn chấp nhất sự nghiệp diễn xuất, nàng càng thêm bực bội.

Kỳ thật nàng đã sớm có chuẩn bị chuyện như vậy, nàng và Mạc Tịnh Ngôn đều là nhân vật đang ở đỉnh cao danh vọng, cuối cùng đi qua sông vẫn phải làm ướt giày. Hơn nữa vuốt ngực mình: “Ta nói rồi không để Mạc tỷ khóc, ta muốn bảo vệ nàng”

Mạc Tịnh Ngôn thật vất vả mới trở lại đỉnh cao, không thểđể nàng thất vọng lần nữa. Không muốn nhìn thấy nước mắt của nàng, cho dù dốc hết sức cũng muốn bảo vệ nàng…

12 giờ đêm, ở công viên trên đỉnh núi, Nicco ngồi trong xe toàn thân phát run, Cố Hồng Trình gọi điện thoại tới hỏi: “Nàng đến chưa?”

Bởi vì khẩn trương, cơ bắp trên mặt Nicco cứng ngắc lại, tim đập nhanh trong thời gian quá lâu, khiến dạ dày nàng cũng bắt đầu đau: “Cố Đạo, nàng nói nàng sẽ không đến…”

Cố Hồng Trình chắc nịt nói: “Nàng nhất định đến”

Hàm răng Nicco run cằm cặp: “Cố, Cố đạo, nếu nàng thật sự không đồng ý thì làm sao bây giờ…” Lời còn chưa nói hết, hai mắt đã tỏa sáng, là G500 của Vương Tử Hựu, nàng thật sự đã đến!

Nicco nhìn Vương Tử Hựu từ trên xe bước xuống, hất tay, cửa xe “bình” một tiếng đóng sập lại. Nicco từ đèn pha ô tô có thể thấy khuôn mặt Vương Tử Hựu lạnh như băng, cực kỳ dọa người.

Tiếng Cố Hồng Trình vang bên tai Nicco: “Dùng Mạc Tịnh Ngôn uy hiếp nàng, nàng nhất định sẽ thúc thủ chịu trói. Đi thôi, ngươi sẽ vui vẻ…” Cố Hồng Trình là một tài năng kỳ quái, nàng từng quay rất nhiều bộ phim tâm lý. Bộ “Tâm mê” cũng là một bộ phim như thế. Chỉ liên lạc mấy lần qua điện thoại nàng đã rành mạch Nicco.

Đó là một cô gái đơn bào dễ bị lợi dụng cùng khích tướng.

Vương Tử Hựu quay đầu nhìn về hướng Nicco ở trong xe, thấy nàng rúc ở bên trong không biết đang làm cái gì, không kiên nhẫn đá cửa xe: “Đi ra!”

Nicco hai mắt sung huyết, xanh mặt, kính đen trên mũi cũng bị sụp xuống. Nàng từ trong xe đi ra, Vương Tử Hựu cầm trong tay em bé trái bưởi ném vào mặt nàng nói: “Món quà ngươi tặng ta, thật sự là rất cám ơn”

Nicco đứng đối diện Vương Tử Hựu, trầm mặc. Vương Tử Hựu rút ra một điếu đốt thuốc, không thèm nhìn nàng:

“Ngươi muốn thế nào, nói mau”

Thấy Vương Tử Hựu đứng trước mặt nàng, hai người các nàng chỉ có một mình, trái tim Nicco đập với tần suất cao như ngọn núi, trùng kích không ngừng càng khiến nàng trở nên phấn khích, hiện giờ nàng nhát gan vô năng lại dám nhìn thẳng vào Vương Tử Hựu, hai mắt mở to, miệng nhếch lên nụ cười quỷ dị:

“Ta muốn gì hả? Ta muốn ngươi đó Zoe…”

“Thì ra ngươi yêu ta” Vương Tử Hựu cười lạnh “Ta nói rồi ta sẽ không để mặc ngươi sắp xếp. Ngươi chưa đủ tư cách, ghi âm đâu?”

“Ta đã để ở một nơi an toàn” Nicco chậm rãi đến gần Vương Tử Hựu nói: “Ngươi sẽ mặc ta bày bố. Ngươi có muốn Mạc Tịnh Ngôn vất vả bò lên trở lại đỉnh cao một lần nữa lại té xuống vực không?”

Vương Tử Hựu trừng mắt nhìn Nicco, trên mặt đột nhiên tỏ ra vui vẻ: “Ngươi dùng Monica để uy hiếp ta?”

Nicco nhất thời bị khuôn mặt xinh đẹp mê hoặc của nàng làm cho nói không nên lời.

“Giỏi…ngươi nắm được nhược điểm của ta, ta yêu nàng, vì nàng ta nguyện ý làm bất cứ chuyện gì. Cho nên…” Vương Tử Hựu tựa ở cửa xe cúi đầu nhìn Nicco giương mắt với nàng, rõ ràng là gợi cảm chọc người “Ngươi muốn ta phải thế nào mới đem bản ghi âm giao cho ta?”

Nicco có chút không dám tin, người này chính là người trong mộng từ rất lâu của mình, hiện tại thực có thể đi ôm nàng? Nicco dùng ngón tay chỉ về phía Vương Tử Hựu nói: “Ngươi dựa ngay tại đó không được nhúc nhích, vô luận..vô luận ta có làm cái gì ngươi, ngươi cũng không được nhúc nhích”

Khuôn mặt Vương Tử Hựu hoàn toàn lạnh lùng, ánh mắt giống như đã chết nhìn thẳng về phía Nicco đang đến gần. Hai tay Nicco ở bên người Vương Tử Hựu khẽ chạm như muốn vẽ lại hình dạng của nàng, xem nàng như trân bảo khó có được. Môi Vương Tử Hựu trong bóng đêm trở nên đỏ sậm, căng mọng ướt át, Nicco tựa hồ xem đến choáng váng

Tuy nàng là trợ lý của Vương Tử Hựu, nhưng lại là lần đầu tiên tiếp xúc với nàng gần như vậy, cũng là lần đầu tiên to gan ngắm nhìn ngũ quan của nàng cẩn thận tỉ mỉ. So với trên màn ảnh còn xinh đẹp gấp mấy lần!

Nicco thấp hơn Vương Tử Hựu rất nhiều, chỉ đứng tới chóp mũi nàng, nàng kiễng mũi chân, mồ hôi lạnh tứa ra, miệng mân mê, nghiêng mặt, càng ngày càng sát với đôi môi Vương Tử Hựu.

Zoe thật sự bất động? Thật sự không phản kháng!

Trên trán Nicco mồ hôi lạnh ứa ra, trái tim đập mạnh như muốn nhảy ra lồng ngực. Sắp đạt được! Chỉ thiếu chút nữa thôi! Zoe sẽ là của ta!

Ngay vào thời điểm Nicco muốn hôn nàng, Vương Tử Hựu đột nhiên cười khẽ trên môi Nicco, nói: “Ta không thích ở bên ngoài đùa giỡn…” Tiếng nói mền mại nhơn nhớt, thậm chí còn mang chút hàm ý làm nũng. Nicco bị Vương Tử Hựu đột nhiên thân mật thì càng thêm mê muội cực độ, nói bằng giọng không thể tin được: “Chuyện này, chuyện này là thế nào?”

Vương Tử Hựu một tay mở động cơ xe, nghiêng đầu, tóc đen thật dài rơi xuống vai, mắt liếc xéo, ánh mắt vui vẻ nhìn Nicco: “Nhà của ngươi, có được không?”

“Ngươi muốn đi đến…nhà của ta?”

“Đi nhé?”

Kỳ thật Nicco biết rõ Vương Tử Hựu dùng thủ đoạn quyến rũ, thế nhưng nàng không có cách nào kháng cự! Bởi vì nàng yêu nàng!

Lái xe đến nhà Nicco, Vương Tử Hựu phát hiện nàng chỉ ở một mình. Đẩy cửa phòng ngủ, trước mắt đều là poster cùng ảnh chụp của Vương Tử Hựu dán đầy bốn bức tường càng khiến nàng không thoải mái.

Chằm chằm nhìn vào cái ót của Nicco, Vương Tử Hựu hung dữ nói: “Tại sao ta không sớm phát hiện ngươi bị biến thái tiềm ẩn?”

“Zoe, hơi lộn xộn, đừng khách sáo, cứ tùy tiện ngồi” Nicco vẫn thẹn thùng: “Chị có muốn uống gì không?”

“Không”

“Chuyện kia, chúng ta bắt đầu đi”

Vương Tử Hựu trong lòng cười lạnh, còn tưởng rằng ngươi khách khí, kết quả đi thẳng vào vấn đề cũng rất nhanh.

“Chị cởi quần áo ra” Nicco ra lệnh luôn mang đến cho người khác một loại cảm giác hưng phấn không thoải mái. Vương Tử Hựu thật sự nghe lời nàng, từng lớp từng lớp quần áo đều cởi bỏ, áo khoác ngoài cùng áo lông đều ném trên đất, cởi đến chỉ còn nội y màu đen bên trong. Nicco ngắm nhìn Vương Tử Hựu trong bộ nội y.

Màu trắng quần nhỏ cùng áo lót màu đen hợp cùng dáng người đầy mê hoặc.

Vương Tử Hựu đi đến ôm đầu Nicco nói: “Ngươi thích ta lâu rồi phải không?”

Hai mắt Nicco nhìn thẳng chính là bộ ngực đầy đặn của Vương Tử Hựu! Đều không biết đối phương đang hỏi gì, bộ não sung huyết chỉ biết dốc sức liều mạng gật đầu.

“Chuyện kia, ngươi xem ta đã rất nghe lời ngươi rồi, băng ghi âm hiện giờ đang ở đâu?”

Nicco nghe được hai chữ “ghi âm” đột nhiên như người từ trong mộng bừng tỉnh hồi phục lại tinh thần: “Hiện tại vẫn chưa thể nói cho ngươi biết”

Vương Tử Hựu nheo mắt, cười đến phong tình vạn chủng nói: “Không sao, ta có thể tự tìm mình” hai tay ôm đầu Nicco đột nhiên dùng sức, mạnh mẽ ấn nàng xuống, đồng thời Vương Tử Hựu dùng đầu gối ra chào đón. Một tiếng “đông” cực mạnh vang lên, sống mũi Nicco bị đầu gối Vương Tử Hựu không chút lưu tình mà tập kích, máu mũi lập tức giàn dụa, che mặt ngã xuống đất.

Ngọn đèn lờ mờ chiếu sáng nửa khuôn mặt Vương Tử Hựu trên cao nhìn xuống: “Ta nói rồi, ta sẽ không bị ngươi khống chế”

“Khổ cực rồi, mai gặp lại” Đã xong vòng cuối của công tác, 80 thuận tiện lái xe đưa Mạc Tịnh Ngôn cùng Tiểu Phi và tay trống của nhóm nhạc lợi khí về nhà.

Tiểu Phi hát cả đêm khát muốn chết, khát khao duy nhất là có một lon nước ngọt có ga lại bị Bối Tư cướp mất, hại nàng nói chuyện như muốn bốc khói.

Vừa rồi ở dưới lầu đài truyền hình có một cô gái hâm mộ từ nơi khác chạy đến tặng cho Mạc Tịnh Ngôn mất quả cam, vẻ mặt thành khẩn nói Monica đừng ghét bỏ món quà này của nàng, những quả cam này là đặc sản nổi danh ở quê nhà nàng, bán rất đắt, cực kỳ ngọt. Nàng thích nàng từ rất lâu, lớn tuổi như vậy cũng chưa từng theo đuổi minh tinh, nhưng rất muốn gặp được mặt nàng, nghe nói nàng thích ăn cam, cho nên lần này nàng da mặt dày mang đến.

Mạc Tịnh Ngôn hé miệng cười cười, một tay cầm túi đựng cam, một tay ôm lấy người hâm mộ một cái.

“Cám ơn ngươi” Mạc Tịnh Ngôn nói chuyện kém cỏi, không biết nói những lời buồn nôn, chỉ đơn giản nói một câu nhưng xuất phát từ tấm lòng của nàng.

Cô gái hâm mộ kia cảm khái biết bao, được Mạc Tịnh Ngôn ôm chân thành cảm động đến nỗi không biết nói cái gì, nghĩ nửa ngày cuối cùng nói: “Ta vừa làm mẹ, sau này con gái ta lớn, ta sẽ nói với nàng nữ diễn viên mà mẹ nàng thích nhất chính là Monica. Nàng sau này cũng phải xuất sắc như nàng vậy”

Nghĩđ ến đây Mạc Tịnh Ngôn ấm áp cười. Tuy với tư cách là người của công chúng sẽ mất rất nhiều, nhưng đồng thời nàng cũng nhận lại rất nhiều tình cảm.

Tiểu Phi ghé vào lưng ghế 80 lè lưỡi nói: “80 tỷ, em khát quá, có nước cho em uống không”

80 lục lọi cả buổi mới mò ra một chai nước khoáng không, lắc một cái rồi như có lỗi nói: “Xin lỗi, bị bảo bối nhà chị uống hết rồi”

Tiểu Phi hỏi: “80 tỷ có con rồi sao?”

Nhưng thật ra lúc sáng chở Tô Trì đi làm, nàng chưa kịp ăn sáng nên uống hết nước. Kìm lòng không được vui vẻ thể hiện qua khóe miệng: “Ah, chị còn chưa kết hôn, bảo bối nhà ta chính là con chó lớn đấy mà”

Mạc Tịnh Ngôn không nói gì lột xong quả cam đưa cho Tiểu Phi đang chết khát, Tiểu Phi sững sờ nói: “Cảm ơn”

Mạc Tịnh Ngôn cười tao nhã với nàng, lại quay đầu có hàm ý khác hỏi 80: “Chó nhà em là giống cái đúng không? Em thích sạch sẽ như thế lại để nàng leo lên xe?”

80 biết rõ nàng chỉ cởi mở đùa cợt nàng, quay lại liếc nàng, Mạc Tịnh Ngôn cười cười, hai mắt thật to khi cười lại trở thành hình trăng lưỡi liềm, Tiểu Phi thấy nàng cười sáng lạn chân thật, trong lòng càng thấp thỏm không yên.

Theo lời Tiểu Cửu thì ai là người muốn hại nàng? Hắn sẽ làm gì Mạc tỷ đây?

Tiểu Cửu không giống như là đang phô trương thanh thế, vốn đã biết nàng cô con gái nhỏ nhất của ông trùm tổ chức xã hội đen khiến cảnh sát đau đầu Bách Mộc Tổ…Cửu tiểu thư. Nàng muốn gia nhập giới nghệ sĩ, cha nàng nói ra ngoài một tiếng, có công ty nào không dám ký với nàng? Nổi tiếng nhất là làm thơ khiến cho người mê mẩn, giọng ca cũng thật tốt để đoạt giải, Bách Mộc Tổ vốn ngang ngược như thế. Tin tức Hắc đạo so với bạch đạo luôn nhanh hơn lật sách, Tiểu Cửu có chút thần kinh nhưng sẽ không nói láo, nàng nói như vậy đương nhiên đã có tin tức truyền đến nàng.

Tiểu Phi do dự, có nên nói chuyện này với Mạc Tịnh Ngôn không? Thế nhưng chính bản thân cô cũng không biết rõ toàn bộ sự việc.

Phải đi về tìm Tiểu Cửu sao? Tiểu Phi nhìn quả cam trong tay, chân mày cau lại.

Đi khỏi nơi huyên náo có thể được nhận biết rõ ràng, Mạc Tịnh Ngôn chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, xe đã chạy vào đường hầm, ngọn đèn đường hai bên màu cam phủ lên gương mặt Mạc Tịnh Ngôn, từ góc độ nào nhìn về phía nàng cũng giống như cảnh trong phim kinh điển.

Advertisements

4 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 68

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s