Màn Thứ 67

Bộ điện ảnh “Nguyên Vị” với tư cách là một trong số ít phim về đề tài đồng tính nên gây chú ý, ngoài ra còn bởi vì siêu sao Vương Tử Hựu tham gia cùng đạo diễn K chỉ đạo, lại có Mạc Tịnh Ngôn diễn xuất đột phá, cho nên doanh thu phòng vé hơn một triệu tám, ngoài ra phát hành DVD bản đầy đủ không bị cắt cảnh nóng doanh thu cũng rất khả quan, Ỷ Thiên sau đó đóng máy, Mạc Tịnh Ngôn bắt đầu theo đoàn phim đi khắp nơi tuyên truyền.

Lần này tuyên truyền nàng thật sự cảm thấy sự nổi tiếng của mình đã quay trở lại. Vô luận đi đến đâu đều có người trước người sau đón rước sắp xếp tốt, không còn người chủ trì nào dám kể cả với nàng, khi tham gia tiết mục giải trí thì toàn bộ chương trình đều tập trung vào nàng, lúc ngủ ở khách sạn thì dưới lầu có ba bốn trăm người gọi tên nàng. Mạc Tịnh Ngôn lén lút kéo rèm cửa phất phất tay với người hâm mộ cắm chốt phía dưới mau trở về nhà, kết quả phất cả buổi chả ai thấy nàng, nàng bất đắc dĩ phải quay trở lại ngủ.

80 làm cuộc khảo sát, phát hiện người ủng hộ nàng đích thật nhiều hơn, ngoài ra tỉ lệ nữ giới ủng hộ càng lúc càng cao, điều khiến người ta xấu hổ nhất là, phân nửa những người hâm mộ nàng đồng thời cũng hâm mộ Vương Tử Hựu.

“Đều là do cái diễn đàn ZM ah”

Mạc Tịnh Ngôn đánh trán 80: “ZM là cái quỷ gì”

80 nheo mắt nhìn Mạc Tịnh Ngôn: Mạc tỷ, chiếc G500 kia chắc là do chị tặng đúng không?”

Mạc Tịnh Ngôn quay đầu, ném cho nàng một bóng lưng nói: “Ta cùng nàng chẳng quen thân. Tặng xe cho nàng làm cái gì?”

80 cong miệng, hứng khởi tiếp tục phân tích số liệu.

Đêm hôm đó 80 bị Đại Nguyên khích xong liền vội chạy đi tìm Tô Trì, thế nhưng vẫn không thấy hình bóng của nàng, cho rằng nàng đã biến mất, kết quả quay lại phát hiện Tô Trì cực kỳ giống như trong phim thần tượng tiêu sái đứng ở sau lưng nàng.

“Chắc là cậu tìm mình đúng không?” Tô Trì nâng kính, như cười như không xem kịch vui nhìn 80

80 thở phì phò, chính mình mệt mỏi bị giày vò đến thương tâm cả buổi mà người con gái này thì giống như đang xem náo nhiệt! 80 hít một hơi, dùng hết sức lực cơ thể hô lớn với Tô Trì: “Cậuđi chết đi!” Nói xong liền dậm chân bước về hướng ngược lại với Tô Trì. Hai tay Tô Trì đút túi áo nhanh bước theo sau:

“Mình mà chết thì cậu sẽ khóc đấy”

” Đừng có đi theo mình!”

“Không đi theo cậu sẽ thương tâm đấy”

“Nghe cậu toàn nói những lời khùng điên!”

“Không nói lời khùng điên thì cậu sẽ đánh mình mất…”

80 quay đầu hung ác trừng mắt nhìn nàng, nàng làm như không tiếp tục đi theo sau lưng nàng, một đường về đến nhà nàng, theo tới giường nàng, lẻn vào trong thân thể nàng, làm cho thân thể nàng một lần nữa phát điên lên đến đỉnh…

Sau đó Tô Trì ôm nàng ngủ cả đêm, cho dù cánh tay nhức mỏi nhưng nàng vẫn làm như không oán không hối, 80 cảm giác mình thật quá dễ dụ, ở trong chăn nghe Tô Trì nói bên tai “Mình sẽ yêu cậu cả đời” thì tất cả mọi lo lắng của nàng đều bị dẹp yên. Nàng chỉ muốn thăm dò mà thôi, vạn nhất về sau nữ nhân hoa tâm này đột nhiên nói: “Mình đã cố gắng nhưng xin lỗi…” thì nàng không biết có thể lấy lại trái tim đã trao đi hay không ?

Vùng vẫy cả buổi 80 cảm thấy mệt mỏi quá, đã không thể làm gì với những việc sẽ xảy ra ở tương lai, thì đành thuyền đến đầu cầu sẽ tự thẳng.

Trước phải sống cho hiện tại.

Không cần quay lại, lời yêu sẽ nói sau.

Đại Nguyên đi ngang qua 80 thấy nàng chống đầu ánh mắt si dại, thỉnh thoảng còn cười nhẹ hai tiếng, nàng bất đắc dĩ lắc đầu. Người trẻ tuổi, đều là yêu đến chết mới thôi.

Vương Tử Hựu cùng Mạc Tịnh Ngôn đồng thời nhận được lời mời phỏng vấn của tạp chí thời thượng.

Mạc Tịnh Ngôn suy nghĩ, nói là phỏng vấn sao cần đến hai người cùng đi?

“Bởi vì chúng ta đã sớm thành một thể rồi” Vương Tử Hựu trả lời khoác lác không ngượng ngùng.

Lần này tạp chí muốn chụp ảnh toát lên vẻ lãnh diễm, vì vậy cho hai nàng ăn mặc màu rực rỡ một chút. Vương Tử Hựu mặc mài trắng sơ mi, cởi bỏ hai chiếc nút, lộ ra xương quai xanh trắng nõn, cố tình cúi đầu lộ ra vẻ vạn người mê cười với Mạc Tịnh Ngôn , Mạc Tịnh Ngôn kéo bộ váy lộ ngực của mình, bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Kỹ thuật lừa gạt con gái nhà lành của người quá dở, tỷ tỷ không bị ngươi dụ dỗ đâu”

Vương Tử Hựu cảm thấy vẻ mặt không sợ hãi kia của Mạc Tịnh Ngôn quả thật mê người, càng không để ý đến thái độ của nàng, cứ thế hướng về phía nàng. Vương Tử Hựu nhắc nhở mình không thích hợp để chơi đùa quá công khai, nếu không hiện tại nàng đã bổ nhào lên người Mạc Tịnh Ngôn ăn sạch sẽ.

” Monica, ánh mắt cần bộc lộ chút ít tình mẫu tử” Bắt đầu chụp ảnh, nhà nhiếp ảnh vẫy tay với Mạc Tịnh Ngôn, nhắc nhở nàng. Vương Tử Hựu được yêu cầu tựa mặt lên ngực Mạc Tịnh Ngôn với vẻ mặt lãnh diễm, mà Mạc Tịnh Ngôn ám sắc lại bị yêu cầu phải bộc lộ ánh mắt của tình mẫu tử là sao?

Cái này là cái gì đây.

Vương Tử Hựu rất an nhàn ghé vào trong ngực Mạc Tịnh Ngôn “Phốc” cười một tiếng: “Muốn chụp ảnh tình mẫu tử sao, nguyên lai Tịnh giống mẹ tôi”

Mạc Tịnh Ngôn một bên làm bộ như rất ôn nhu tươi cười một bên nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiểu Hựu, chút nữa mẹ đánh mông ngươi” Vương Tử Hựu lúc này mới yên lặng.

Vương Tử Hựu rõ ràng là một kẻ không chút an phận, Mạc Tịnh Ngôn trong lòng oán niệm nhiếp ảnh gia kia chắc là cố ý, hai người bọn họ được sắp xếp kiểu dáng vô cùng mập mờ, chẳng những là bức “tình mẫu tử” vùi trong ngực, còn để Vương Tử Hựu nắm lấy Mạc Tịnh Ngôn cười đến tà ác. Nghe nói gần đây có nhiều cái gọi là “Tạp chí đàn ông”. Tạp chí này cũng là một trong những thành viên vừa xuất bản. Mạc Tịnh Ngôn giờ đây mới có thể hiểu được cái gọi là tạp chí đàn ông đều theo hướng gợi cảm phóng đãng.

Ảnh chụp được vô cùng kinh diễm, Vương Tử Hựu nhìn trên máy vi tính mấy lần mặt cười toe toét, nói nhỏ bên tai với trợ lý chụp ảnh, vỗ vỗ vai chàng trai, người kia lập tức dốc sức liều mạng gật đầu như băm tỏi.

“Ngươi nói gì với người đó?” Ở phòng thay đồ, Mạc Tịnh Ngôn vừa thay đổ vừa tò mò hỏi Vương Tử Hựu.

“Bảo hắn gửi cho tôi thêm một bản”

“Ngươi bảo thì hắn liền gửi đi sao?”

Vương Tử Hựu không cho làđúng nói: “Địa chỉ email của tôi là điểm hấp dẫn nhất”

Mạc Tịnh Ngôn liếc trắng nàng: ” Thật sự bị da mặt dày vô địch của ngươi đánh bại rồi”

Vương Tử Hựu cởi quần áo một nửa, quần lót đã cởi bỏ ra rồi, ở trên mặc chiếc áo sơ mi trắng dài che đến đầu gối, nghe được lời của Mạc Tịnh Ngôn liền cười xấu xa dựa vào. Mạc Tịnh Ngôn đang muốn cởi quần áo lại thấy nàng phát bệnh, không khỏi lui về sau hai bước, khí thế không chịu thua trừng mắt nhìn nàng nói: “Ngươi muốn làm gì?”

Vương Tử Hựu hay tay ôm lấy Mạc Tịnh Ngôn, đầu nghiêng qua một bên không đứng đắn nhỏ giọng hơi khàn khàn nói: “Hôn chị” Nói xong liền thật sự muốn hôn nàng.

Mạc Tịnh Ngôn cả kinh nói: ” Không được, đây là chỗ của người khác…”

Vương Tử Hựu hai tay khóa chặt Mạc Tịnh Ngôn, không cho nàng chống cự lung tung: “Cho nên chị đừng lên tiếng, bằng không bị người khác nhìn thấy thì không hay”

Mạc Tịnh Ngôn hai vai rụt lại che chắn thân thể mình…giờ phút này nàng chỉ mặc nội y thôi! Tiểu quỷ này, vì cái gì bất luận thời gian địa điểm liền nổi hứng như thế?

Mạc Tịnh Ngôn cho rằng Vương Tử Hựu sẽ thật sự hôn nàng, thế nhưng Vương Tử Hựu đặt cái trán trên vai nàng, ôm lấy eo nàng làm nũng, đòi vuốt ve an ủi.

Nhìn xem người con gái bình thường hung hãn đột nhiên trở thành con mèo nhỏ dịu dàng ngoan ngoãn, Mạc Tịnh Ngôn trong lòng ấm áp, tình mẫu tử lại dâng lên, thanh âm cũng theo đó mà ôn nhu hơn: ” Làm sao vậy Tiểu Hựu?”

“Không biết là như vậy thật tốt sao Mạc tỷ? Chúng ta không ở nhà mà là một nơi xa lạ, nhưng tôi vẫn có thể dựa vào chị…vì quan hệ công việc cùng chị mới được ở chung,được chị đồng ý cho đến gần hơn. Nhiều khi tôi thật muốn bất chấp giá nào sẽ cho mọi người biết người tôi yêu nhất là chị, muốn cho cả thế giới biết hai chúng ta ở cùng một chỗ, muốn ở bất cứ đâu khi nào cũng có thể ôm lấy chị”

Vương Tử Hựu khi thì cường thế bá đạo, khi thì giống như một cô gái nhỏ bình thường làm nũng, thật sự là một sinh vật thần kỳ.

Mạc Tịnh Ngôn dùng hai tay nâng mặt Vương Tử Hựu…đôi mắt xinh đẹp không chớp chăm chú nhìn nàng, tràn đầy tình yêu cùng ghi khắc, giống như sẽ mãi như vậy cùng trời đất.

Trong lúc đó Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy tình yêu trong lòng ngập tràn, yêu đến tê tâm phế liệt!

Cái này gọi là yêu sao? Vì cái gì mà trong khoảng khắc hạnh phúc nhìn nhau vẫn có một loại cảm xúc bi thương khó nói nên lời xuất hiện? Phải chăng mọi thứ đều có tính hai mặt, một mặt ngươi sẽ có được cái ngươi muốn, mặt khác vẫn phải gánh chịu. Đã có được tình yêu ấm áp cùng cảm động, đồng thời một ngày nào đó sẽ phải nhận lại nỗi thống khổ vô tận.

Nhưng có phương pháp giải quyết khác tốt hơn sao?

Tiểu Hựu vẫn như thế, vì nàng không sợ hãi, từng bước một đến bên nàng.

Đã yêu nàng, sẽ vì nàng mà có dũng khí.

Mạc Tịnh Ngôn nâng mặt Vương Tử Hựu, nhắm mắt lại chủ động hôn nàng.

Trên đường về 80 nhận liên tiếp mấy cuộc điện thoại, tất cả đều từ các nhà làm phim lớn hoặc đạo diễn nổi tiếng mời Mạc Tịnh Ngôn tham gia đóng phim mới. Mạc Tịnh Ngôn trong lòng có một cảm giác không nói nên lời, chống cằm ngồi nhìn ra cửa sổ. Vương Tử Hựu cầm Itouch chơi trò chồng mèo đến phát chán, một con mèo mập chồng lên một đống mèo con hoàn toàn bị sụp đổ.

“Ai, thật là ! Mạc tỷ, chị đến đây chơi đi, dễ thương lắm…Mạc tỷ?” Vương Tử Hựu kinh hãi: “Sao chị lại khóc?!”

Chuyện kinh ngạc này khiến tất cả mọi người trong xe đều nhìn về phía Mạc Tịnh Ngôn, Mạc Tịnh Ngôn thật sự, đang khóc!

Mạc Tịnh Ngôn vốn chỉ muốn yên lặng mà bộc lộ cảm xúc mà thôi, không nghĩ bị tám hướng chú ý, có chút không biết làm sao, thế nhưng trong lòng chua xót không sao ngăn được, che mặt im lặng mà nức nở.

80 nhìn Vương Tử Hựu chỉ chỉ về phía Mạc Tịnh Ngôn, Vương Tử Hựu nhún vai, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, sốt ruột muốn chết, cầm khăn giấy cọ qua cọ lại trên tay Mạc Tịnh Ngôn.

“Không có gì đâu…” Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy khó chịu, đôi mắt sửng sờ đỏ hồng. Vương Tử Hựu ôm nàng vào trong lòng không nói gì, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn nàng.

Nhân viên công tác như nước thủy triều, cười nói đùa giỡn, có ý làm giảm bớt không khí căng thẳng.

Ai cũng biết Monica nổi tiếng kiên cường, cho dù nàng đang ở tình trạng tồi tệ nhất, không có phim để quay nhưng nhất định không khóc trước mặt người khác, nhưng hiện giờ sau cơn mưa trời lại sáng nàng lại…

80 để mọi người giải tán, thấy Mạc Tịnh Ngôn ở trong lòng Vương Tử Hựu rất thoải mái tự nhiên, đột nhiên biết rõ nàng đã chấp nhận Vương Tử Hựu, 80 mừng thầm cho hai người…hôm nào phải báo tin vui này cho Na Na biết mới được!

Vương Tử Hựu thấy Mạc Tịnh Ngôn ngừng khóc, suy nghĩ một chút, dùng giọng nói cực kỳ nghiêm túc nói: “Tôi biết rõ vì sao chị khóc”

Mạc Tịnh Ngôn hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn nàng.

“Chính là bởi vì gần đây hợp đồng không ngừng cùng quảng cáo tới tấp, cho nên chị mới khóc đúng không?”

Vành mắt Mạc Tịnh Ngôn bắt đầu đỏ hồng, không nghĩ tâm tư của mình lại bị Vương Tử Hựu biết rõ: “Cái loại cảm giác này…rất kỳ diệu, ta sẽ nhớ, ta có thể nhờ một bộ phim điện ảnh mà nổi tiếng trở lại ư? Ta có khả năng diễn đạt loại nhân vật như thế sao? Hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, chỉ đơn giản bằng một bộ phim điện ảnh, toàn bộ thế giới của ta đều trở nên long trời lở đất…thật kỳ diệu, rất kỳ diệu…”

Vương Tử Hựu sớm nhớ lại cái đêm Mạc Tịnh Ngôn uống rượu say sau đó thẳng thắn nói hết những điều trong lòng của mình. Quay một bộ phim khỏa thân không bao giờ là điều nàng muốn, nàng cũng không thích, nhưng hiện giờ điều nàng không thích lại mang về cho nàng những thứ nàng thích, cảm giác vô lực nhất định khiến nàng cảm thấy rất thống khổ…

“Nhưng ta thật sự rất vui, thật vui vì ta có thể sống sót với tư cách là một nữ diễn viên, ta còn giá trị diễn xuất..Tiểu Hựu đối với diễn viên mà nói diễn xuất chính là tính mạng đúng không? Nếu không còn được diễn xuất, ta thật sự không biết ta có thể làm cái gì.”

Vương Tử Hựu nhìn vào đôi mắt của Mạc Tịnh Ngôn, trùng trùng điệp điệp gật đầu.

Nàng thích Mạc Tịnh Ngôn, vô luận lúc mới quen nhau nàng lạnh lùng hay nàng ôn nhu, nàng cảm tính hay nàng chọc người, giờ phút này ngắm nhìn khuôn mặt nàng vẫn rất mê người, vẫn rất đáng để yêu.

Vương Tử Hựu trong lòng âm thầm nói với chính mình, nàng nhất định mỗi ngày đều phải thấy nàng cười, không cho nàng xúc động thút thít nỉ non, càng không để nàng khổ sở thương tâm, muốn dùng tất cả những gì có thểđể bảo vệ nàng.

Vương Tử Hựu đem G500 đi bảo dưỡng, không có xe nàng đành ở công ty chờ Đại Nguyên đến đón nàng đi tuyên truyền cùng họp báo tiếp theo.

Hai ngày nay trợ lý Nicco xin nghỉ, công ty chưa kịp an bài trợ lý mới cho nàng, mà Vương Tử Hựu cũng chẳng muốn tìm, vì thế túi lớn túi nhỏ đều do tự nàng cầm. Đột nhiên điện thoại vang lên, Vương Tử Hựu gian nan lấy ra xem thì đó là một dãy số lạ lẫm, vô ý tắt đi, không ngờđối phương vẫn một mực gọi đến. Vương Tử Hựu đề phòng tiếp nhận…không nghe tiếng nói, chỉ nghe bên kia có tiếng “tích” một cái, đột nhiên truyền đến âm thanh quen thuộc.

“Tiểu Hựu…Chờ một chút…chờ một chút”

“Mạc tỷ, giơ chân cao một tý, đã sắp lên tới rồi sao? ân?”

Vương Tử Hựu từ trên ghế bật dậy, quần áo đồ trang điểm cùng túi lớn túi nhỏ đều đổ ào xuống đất, lộn xộn vô cùng.

“Ai?!” Vương Tử Hựu trong lòng chỉ toàn là phẫn nộ! Là ai làm ra chuyện hạ lưu như vậy!

Tiếng dập máy đáp lại.

Vương Tử Hựu la với chiếc điện thoại vô dụng vài tiếng, gọi lại thì đối phương tắt máy. Trong đầu loạn cả lên, cuộc đối thoại giữa nàng và Mạc Tịnh Ngôn ở trên giường ồ ạt xuất hiện trong nàng…là tiếng nói của Mạc tỷ, là loại âm thanh đó bị người ta nghe được ! Loại âm thanh chỉ có nàng mới nghe được!

Vương Tử Hựu trong thời khắc này không phải là phẫn nộ hay sợ hãi chuyện nàng và Mạc Tịnh Ngôn bị người ta phát hiện, mà chính là bộ dạng thầm kín nhất của người yêu nàng chỉ có nàng được hưởng lại bị người ta trông thấy, tức giận không chỗ phát tán, vung điện thoại lên ném thẳng ra ngoài.

Điện thoại yếu ớt hoàn toàn không chịu nổi lực ném của nàng, lập tức vỡ ra tan tành

Là ai?!

Gần đây Đại Nguyên vốn hăm hở tiến lên như thanh niên bỗng nhiên bị nhức đầu bởi vì chuyện đĩa lậu của Lợi Khí.

Tuy mọi người nói rằng có đĩa lậu chứng tỏ ca sĩ đó đã nổi tiếng, nhưng Đại Nguyên vẫn cảm thấy những lời an ủi này quả thật vô dụng, nàng phải dẹp bỏ đĩa lậu! Kết quả nàng đến chỗ dưới chân cầu vượt bắt gặp mấy người bán hàng rong. Một mình nàng con gái yếu đuối gọi điện thoại đến công ty nhờ vài người đàn ông đến trợ giúp…đầu năm nên mọi người đều sợ cướp.

Đứng trước mặt người bán hàng rong, Đại Nguyên liền lấy ra đĩa lậu của Lợi Khí, dùng ngữ khí ôn nhu tâm sự hỏi người bán hàng rong: “Các anh sao phải bán đĩa lậu?”

Người bán hàng rong cùng người làm đĩa lậu là bạn thân với nhau, ngày thường người làm đĩa lậu phải cúi đầu khom lưng trước bạn thân, dùng tôn nghiêm để đổi lấy một ít đĩa lậu, dựa vào đĩa lậu mà sống qua ngày, có người đến phá quán là muốn ngăn đường tài lộ của hắn ư? Sau lưng một đám người bán hàng rong vây quanh, khí thế hừng hực nói: “Bán đĩa lậu thì sao hả?”

Đại Nguyên vẫn muốn phân rõ phải trái: “Người ta làm ca sĩ không dễ dàng, lại dốc sức sáng tác bài hát, cực khổ ghi âm mới có chút tâm huyết, các ngươi vẫn muốn bán đĩa lậu?”

Người bán hàng rong khinh thường nói: “Làm lậu đĩa của hắn là để mắt đến hắn rồi! Loại đĩa nhạc dỏm này ngươi cho rằng hiếm đĩa lậu sao?”

Đại Nguyên khó hiểu, thấy đối phương hùng hổ, nàng đành xuống giọng: “Cầu xin ngài, đừng để mắt đến ta được không? Hơn nữa chuyện như cọng lông mà ngài nói ngược nói xuôi, ngài không làm đĩa lậu thì không thể thành sao được hả? Làm gì có chuyện ăn no rồi mắng đầu bếp? Một bên người ta vất vả mới tạo ra tâm huyết, một bên kí sinh đê tiện sống qua ngày mà còn làm ra vẻ ngạo kiều, loại ký sinh trùng này có tư cách gì mà hùng hổ? Ngài giáo dục không tốt, mẹ ngài không quản được ngài, ta cũng không muốn nhiều lời, thế nhưng ngài dựa vào trí tuệ của người khác để sống qua ngày, có thể phiền ngài khiêm tốn một chút được không hả?”

Đại Nguyên trong lòng xoay chuyển, càng muốn nói lại càng không thể nuốt trôi cơn tức này, thế nhưng không thể ở bên đường mắng chửi người, nếu không sẽ bị người qua đường cho rằng không có tố chất, vì thế Đại nguyên tiêu sái cùng nhân viên công tác quay người trở về, sau đó đợi trời tối lúc bọn bán hàng rong thu dọn xong đi về, bắt lấy một đứa kéo vào trong đánh bầm dập. Người bán hàng rong chửi mẹ, càng chửi càng khó nghe, Đại Nguyên đứng ở một bên cười tươi.

Chửi…có ngon thì chửi đi, chửi ra khỏi miệng cũng là một loại thống khoái cho ngài.

Xã hội này có quá nhiều ký sinh trùng cần phải xử lý, nàng bất quá chỉ thay trời hành đạo một chút, ông trời sẽ không vì thế mà trách nàng.

Đại Nguyên đem chuyện kể lại cho Lợi Khí nghe, tất cả mọi người đều cười tươi như hoa, thế nhưng Tiểu Phi lại buồn bực không vui, nàng còn muốn nói chuyện này với Tiểu Cửu.

Mạc Tỷ vẫn luôn an phận làm chuyện của mình, vô luận đối với đồng nghiệp hay là người hâm mộ đều rất tốt, là người nào muốn hại nàng?

Trong lòng nàng càng hốt hoảng.

2 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 67

  1. Vậy là bà đạo diễn kia ra tay rồi. Tuy rằng chỉ có âm thanh, không có hình ảnh, nhưng mà vụ này mà lộ ra chắc chắn là Mạc Tịnh Ngôn mặt sẽ không đủ dày như Vương Tử Hựu để đối mặt với dư luận. Hy vọng Vương Tử Hựu giải quyết ổn thoả được cái bà đó.

    Cám ơn bạn đã edit. Mình rất thích truyện này.😀

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s