Chương 58  –  Ánh mặt trời

Mọi người nghỉ ngơi hai ngày, cũng có chút chán nản, dù sao cũng là đi đến một đất nước đầy lãng mạn, nhưng lại không phát sinh chuyện lãng mạn nào sao? Sao lại có thể tự phụ lòng mình được đây ?

Tiêu Nhược Thiên khó có được một buổi sáng không nằm nướng một chỗ, đồng hồ báo thức vừa vang lên, việc đầu tiên là từ trên giường bật dậy. Có lẽ là ngày đó mình ăn Mộ Kiệt quá nhiều, thế cho nên Tiêu cảnh quan đã vài ngày ăn chay rồi. Mặc dù như thế, Tiêu Nhược Thiên như cũ mỗi ngày đều làm tròn 24 hiếu bạn gái, toàn diện nghe theo chỉ thị của Mộ Kiệt đại nhân. Thay giường trải chiếu, bưng trà rót nước, đầy đủ mọi thứ. Những việc làm này, có thể được xem như một bảo mẫu thực sự.

Tiêu Nhược Thiên cùng Mộ Kiệt trước hết xuống lầu dưới ăn điểm tâm, Thẩm Diệp Mân mỉm cười ngồi dưới ánh mặt trời nhìn xem những hành động thân mật khăng khít của hai người. Không có chút biểu hiện không thích nào, Mộ Kiệt lướt mắt nhìn về phía Thẩm Diệp Mân, vừa hay nhìn thấy nàng ôn nhu cười, chẳng lẽ nữ nhân này thật sự từ bỏ rồi sao?

Không lâu lắm Diệp Nhiễm cũng đi xuống lầu, nhìn xem sắc mặt Diệp Nhiễm rốt cục so với mấy hôm trước đã tốt hơn chút ít, Mộ Kiệt mới thả lỏng tâm tình mấy ngày nay. Mộ Kiệt có đôi khi cảm giác mình rất tàn nhẫn, biết rất rõ ràng Diệp Nhiễm thích chính mình, nhưng vẫn là muốn cho nàng xem thấy mình cùng Tiêu Nhược Thiên từng màn ở cùng nhau . Có lẽ, tình yêu chi trân quý là ở chỗ nó chấp mê bất ngộ, biết rất rõ ràng không có có kết quả, nhưng vẫn là muốn cứng rắn xông lên, dù cho đụng phải đầu rơi máu chảy, nhưng vẫn không buông bỏ. Diệp Nhiễm như thế, Thẩm Diệp Mân cũng như thế.

Dạ Vi cùng Hoa tỷ là hai người xuống lầu cuối cùng, hai người một trước một sau đi tới, cùng bình thường không có gì khác nhau. Nhưng nếu như nhìn kỹ, có thể thấy được trong mắt hai ngườiđều mang theo tơ máu. Mà ánh mắt Hoa tỷ, từ lúc xuống tới giờ, vẫn không rời khỏi người Diệp Nhiễm. Thẩm Diệp Mân mỉm cười nhìn xem hai khuôn mặt không bằng lòng  này, Tiểu Vi, xem ra ngươi vẫn là thích ta nhất, đúng là bé ngoan.

Mọi người thu thập xong đồ đạc, lên chiếc Lincoln của Thẩm Diệp Mân ra biệt thự. Mọi người cũng không phải thích nói chuyện, cũng may đều quen biết nhau, nên ngồi chung xe cũng không ngại ngùng xấu hổ gì, đương nhiên ngoại trừ Diệp Nhiễm. Nàng yên tĩnh ngồi ở kế bên Mộ Kiệt, đầu xoay hướng ngoài cửa sổ, thẳng đến có chút đau nhức rồi, nhưng cũng không dám quay đầu lại. Bởi vì mỗi khi nàng quay đầu lại, thì luôn chống lại ánh mắt của Hoa tỷ. Diệp Nhiễm vô ý thức sờ sờ mặt, chẳng lẽ là mình trên mặt mình có dính gì?

Xác nhận mặt mình không có dính gì, Diệp Nhiễm lại ngẩng đầu. Bốn mắt nhìn nhau, Diệp Nhiễm nhìn ánh mắt không rõ hàm ý của Hoa tỷ, không hiểu sao cảm thấy khẩn trương, vội vàng nghiêng đầu sang chỗ khác. Diệp Nhiễm năm nay đã bước vào hàng ngũ tuổi 30, cái tuổi này, đối với mỗi nữ nhân mà nói đều rất mẫn cảm. Đại đa số nữ nhân sẽ cảm thấy 30 tuổi, là lúc nữ nhân đã dần dần tiến về tuổi xế chiều, từng đã là nữ hài, lúc đến tuổi này, lột xác càng tăng thêm vẻ trường thành, càng thêm hoàn mỹ. Cũng có nữ nhân sẽ cho rằng, 30 tuổi về sau nữ nhân sẽ dần dần già yếu, cùng tuổi trẻ từ nay về sau cách biệt.

Một người đã 30 tuổi, lại còn không có có chân chân chính chính đàm một hồi yêu đương nữ nhân, thật là có thể đếm được trên đầu ngón tay. Diệp Nhiễm chính là một trong đó, Diệp Nhiễm từ lúc  7 tuổi đến bây giờ, cũng chỉ yêu duy nhất một người, một nữ nhân, một nữ nhân không yêu nàng. Mộ Kiệt đã có Tiêu Nhược Thiên, Diệp Nhiễm cũng liến mất cơ hội. Trải qua nhiều chuyện như vậy, Diệp Nhiễm đặt quyết tâm muốn vứt bỏ. Nàng sẽ rút lui, với tư cách là bạn tốt của Mộ Kiệt, bảo hộ lấy nàng, dùng phương thức của mình yêu lấy nàng.

Hoa tỷ gắt gao nắm chặt nắm đấm, dùng đau đớn để tiêu trừ dục vọng trong lòng mình. Nàng không biết mình bị làm sao, sao lại luôn bị người kia hấp dẫn, luôn không hiểu sao lại đem ánh mắt nhìn thẳng người kia, mà những lúc người kia thương tâm, lòng của mình vậy mà cũng sẽ ẩn ẩn đau. Hoa tỷ từng trải tình trường nhiều năm như vậy, sao lại không biết cảm giác này ? Nhưng là làm cho nàng sợ hãi cũng không phải loại cảm giác này, mà là người làm cho nàng có loại cảm giác này.

Tại sao mình lại thích Diệp Nhiễm? Chẳng lẽ ta không yêu Tiểu Vi sao? Vì cái gì ta đối với một nữ nhân vừa quen biết lại sinh ra cảm giác này? Mà chính cái người làm mình sinh ra cảm giác này lại yêu người khác, vì cái gì? Rốt cuộc là làm sao vậy? Những vấn đề này đã làm cho Hoa tỷ đau đầu thật lâu, từ khi gặp ở buổi triển lãm tranh lúc trước, mình luôn chú ý đến nữ nhân này.

Lần đầu gặp mặt, người nọ mặc bộ dạ hội mày xanh nước biển, cài tóc cao, có thành thục khí chất của nữ nhân, còn có nét hồn nhiên của thiếu nữ. Về sau, đã biết người này là trợ lý của Mộ Kiệt, theo như lời nói, đã được biết đến tên của nàng, Diệp Nhiễm.

Hoa tỷ đa tình, nhưng không lạm tình. Nàng tuy đã từng có rất nhiều bạn gái, nhưng nàng chưa bao giờ quen hai người cùng lúc. Mà từ khi cùng Dạ Vi yêu nhau về sau,Hoa tỷ đã từng nghĩ mình sẽ cùng nữ nhân tên Dạ Vi này bên nhau cả đời. Lại không nghĩ rằng, sẽ xuất hiện Diệp Nhiễm . . . Đúng là không nên nói trước điều gì.

Mỗi lần cũng nhịn không được mà vụng trộm nhìn người kia, thấy người kia vì một nữ nhân không yêu mình mà thương tâm, liền có một xúc động muốn đem nàng ôm vào trong ngực. Loại cảm giác này, dù cho đối với Dạ Vi cũng chưa bao giờ có. Không phải là không có giãy dụa, không phải là không có phản kháng, nhưng vẫn không thể nào kiềm được cảm giác ở trong lòng.

Xuống xe, mọi người đi dạo trên đường Champs Elysees, đây là con đường phồn hoa nhất Paris, chung quanh kiến trúc lãng mạn xa hoa, vừa có thể ở trong đó tiêu khiển giải trí, lại có thể tùy ý mua sắm. Đây là nơi tập trung tất cả hàng hiệu trên thế giới. Từ đồ trang điểm, đến nước hoa, đến trang phục, những vật làm cho nữ nhân mê muội đều có mặt đầy đủ nơi đây.

Đối với nữ nhân mà nói quan trọng nhất là cái gì? Tuổi trẻ? Xinh đẹp? Trang điểm? Giảm béo? Tất cả đều đúng, bất quá hiện tại trọng yếu nhất cái kia chính là —— mua sắm! Mọi người nhìn xem các cửa hàng trang hoàng đẹp đẽ bắt mắt, nhiều đến hoa cả mắt. Mộ Kiệt im lặng ngồi ở trên ghế, nhìn xem Tiêu Nhược Thiên thử y phục từng cái từng cái, trong nội tâm dần dần đã tuôn ra một cổ cảm giác thỏa mãn.

Tiêu Nhược Thiên thay một bộ vát satanh ngắn đen, phần eo có một cái dây lưng, làm cho dáng người hoàn mỹ của Tiêu Nhược Thiên càng thêm lung linh hấp dẫn. Tiêu Nhược Thiên vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy Mộ Kiệt ngồi ở trên ghế, trong nội tâm chỉ cảm thấy ấm áp, có người chờ, thật tốt.

“Đẹp không?”

Tiêu Nhược Thiên hào phóng khoác lên cổ Mộ Kiệt, cười hỏi. Tại nước Pháp, các nàng không cần chú ý đừng ánh mắt của người khác, bởi vì nơi này đối với đồng tính luyến ái không có chút nào bài xích, thậm chí còn là một trong số những quốc gia cho phép đám cưới đồng tính.

“Đẹp mắt.” Mộ Kiệt vén ít tóc vươn trên khuôn mặt của Tiêu Nhược Thiên qua một bên, sủng nịch vuốt khuôn mặt của Tiêu Nhược Thiên. Tiêu Nhược Thiên lúc này mới phát hiện, vẫn chỉ là một mình mình chọn đồ, thử đồ, Mộ Kiệt chỉ là lẳng lặng ngồi yên nhìn mình.”Ngươi không thích quần áo gì sao?” Tiêu Nhược Thiên hỏi.

“Ân. . Không có gì thích hợp.” Tiêu Nhược Thiên nghe xong nhíu nhíu mày, làm sao có thể không có, nữ nhân này chính là quá lười rồi, đến y phục cũng lười chọn. Tiêu Nhược Thiên nhìn Mộ Kiệt đang mặc áo sơ mi đen, cùng  quần dài đen, bất đắc dĩ thở dài. Tuy ngươi mặc cái gì đều nhìn rất đẹp, bất quá cũng có phải đi đám ma đâu mà sao lại mặc nguyên bộ màu đen thế này ? Cho dù ngươi thật sự là xã hội đen? Cũng không cần như vậy đi.

Tiêu Nhược Thiên kéo Mộ Kiệt qua một cửa hàng khác.”Đi thôi, đừng mặc cái màu đen già nua này, ta sẽ giúp ngươi lựa quần áo khác.” Mộ Kiệt cứ như vậy ngây ngốc đi theo sau Tiêu Nhược Thiên. Tiêu Nhược Thiên nhìn xem đủ loại kiểu dáng màu sáng nữ trang, cái gì màu trắng, màu vàng, màu xanh da trời, nhưng là không có màu đen, không ngừng bắt Mộ Kiệt đi thử. Mỗi lần đi ra hai mắt Tiêu Nhược Thiên đều tỏa sáng, dáng người Mộ Kiệt rất đẹp, cao 176cm lại thêm dáng người mảnh khảnh, thật giống như là một ma- nơ-canh sống.

Tiêu Nhược Thiên tiếp tục chọn, bỗng nhiên trông thấy một cái áo T-shirt ngắn tay màu trắng, thượng diện in hình hai nữ nhân ngồi trên bờ biển nắm tay nhau, không khỏi hai mắt tỏa sáng. Tiêu Nhược Thiên cầm hai cái áo giống nhau, cùng Mộ Kiệt chen vào một cái phòng thử áo.”Ngươi làm gì thế?” Mộ Kiệt một bên thoát quần áo một bên hỏi, đến đầu cũng không xoay lại. Tiêu Nhược Thiên mặt mũi tràn đầy hắc tuyến, nếu như vào không phải ta, ngươi có phải hay không cũng sẽ hỏi như vậy? Như thế nào một điểm ý thức phòng hộ đều không có, cái này cũng bị người khác ăn đậu hủ làm sao bây giờ?

“Ta a? Ta và ngươi cùng một chỗ thử y phục.” Mộ Kiệt quay đầu nhìn xem Tiêu Nhược Thiên cầm trên tay hai cái áo giống nhau, khóe miệng dẫn ra một nụ cười khó phát hiện.

“Ân.”

Hai người mặc quần áo tử tế, đi ra. Vốn hai cái Đông Phương mỹ nữ, cũng đã thập phần đẹp mắt, hơn nữa động tác thập phần thân mật của hai người, hôm nay lại còn mặc y phục tình nhân. Không thể không khiến cho phần đông người nước ngoài vây xem, thậm chí không ít mọi người còn dùng ánh mắt thưởng thức.

Hai người mua quần áo xong, lại đổi lại đồng dạng quần jean cùng màu trắng giày Cavans, nếu từ phía lưng nhìn xem, thì thật giống hai chị em sinh đôi, tuy hơi cao thấp một chút. Cặp đôi như vậy, đi trên đường, tuyệt đối là thập phần đoạt mắt.

Hai người nắm tay trở về tìm Hoa tỷ các nàng, Hoa tỷ thấy  hai người ăn mặc không khỏi ồn ào lấy.”Ai nha, còn mặc đồ tình nhân nữa này? Có cần phải lựa cái áo ngọt ngào đến thế không?” Hoa tỷ vừa nói xong, liền chứng kiến thấy ánh mắt thâm trầm của Diệp Nhiễm, lập tức ngừng trêu chọc, vội vàng nói sang chuyện khác: “Ai, đi dạo lâu như vậy, phải hay không đói bụng? Đi ăn cơm được không?”

Mọi người đều đồng ý, tìm được một tiệm cơm Tây. Tiêu Nhược Thiên cùng Mộ Kiệt đi đến đâu, thì tỷ suất người quay đầu lại cũng không phải ít. Hết lần này tới lần khác hai người kia còn không có tự giác, nên làm cái gì không nên làm cái gì. Tiêu Nhược Thiên là sớm đã thành thói quen tiếp nhận ánh mắt của mọi người. Còn Mộ Kiệt thì đã đạt được cảnh giới rất cao, trực tiếp đem ánh mắt của mọi người vứt qua một bên.

Mọi người yên tĩnh đang ăn cơm, chưa phát giác ra trời đã gần về chiều. Paris đã lên đèn, cảm giác không thấy ban đêm hắc ám, màu vàng kim óng ánh của ngọn đèn, ngược lại lại để cho người ta cảm thấy an tâm.

Sáu người ngồi ở trong một chiếc thuyền nhỏ trên sông Seine, Mộ Kiệt ngồi ở trong lòng Tiêu Nhược Thiên, lẳng lặng nhìn mặt hồ. Lộ ra dạ quang, nhìn những gợn nước lăn tăn trên mặt hồ, Mộ Kiệt có một loại xúc động. Nàng muốn buông cừu hận, cứ như vậy, cùng Tiêu Nhược Thiên ở lại đây. Không có Mặc Long Bang, không có Mộ Thiên, không có những thứ mưa bom bão đạn kia, không có chém chém giết giết, trải qua một cuộc sống an bình.

Nếu như, có thể cùng Tiêu Nhược Thiên sống như thế này, có lẽ sẽ rất tốt a? Nhưng là, nàng thật sự có thể ích kỷ như vậy sao?

Tiêu Nhược Thiên tham lam ngửi lấy hương khí trên người Mộ Kiệt, cứ như vậy ôm Mộ Kiệt rồi ngủ quên. Thậm chí đã đến biệt thự rồi mà vẫn chưa tỉnh, Mộ Kiệt nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt của Tiêu Nhược Thiên.”Thiên Thiên, tỉnh. .”

Tiêu Nhược Thiên giật giật thân thể, có chút mơ màng mở mắt ra.”Đến rồi hả?”

Mộ Kiệt nghe thanh âm khàn khàn của Tiêu Nhược Thiên vừa tỉnh ngủ nói, nuốt một ngụm nước bọt.”Ân. Trở về ngủ tiếp được không?” Tiêu Nhược Thiên gật đầu cười, đưa tay muốn Mộ Kiệt ôm. Mộ Kiệt cũng mặc kệ Tiêu Nhược Thiên tính trẻ con, lập tức đưa cho Tiêu Nhược Thiên một cái ôm chặt.

Tiêu Nhược Thiên tắm rửa xong, trực tiếp bổ nhào vào trên giường, hận không thể quản gối đầu gọi mẹ. Không tới một hồi, liền tiến vào mộng đẹp, Mộ Kiệt nhìn xem khuôn mặt Tiêu Nhược Thiên ngủ, cười cười, người này, là mấy ngày nay quá mệt mỏi a? Mộ Kiệt quay người tiến vào phòng tắm, vừa muốn tắm rửa, chỉ nghe thấy tiếng đập cửa.

 

Advertisements

3 thoughts on “Yêu, chỉ cần ta và ngươi – chương 58

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s