Màn Thứ 51

Tuy Mạc Tịnh Ngôn giúp nàng xoa bóp rất lâu, dùng hết ba túi đá lớn cùng một bình lớn thuốc xoa bóp, nhưng eo của Vương Tử Hựu vẫn còn rất đau, nhưng công việc không thể trì hoãn, cho dù phải mang hộ eo cũng phải chạy đi tuyên truyền.

Mạc Tịnh Ngôn đi cùng 80 đến công ty nghiên cứu kịch bản, đồng thời cũng hẹn đạo diễn Trần Lực Khâm đến thảo luận.

Trần Lực Khâm rất lâu không gặp Mạc Tịnh Ngôn, vừa gặp nàng câu đầu tiên nói: ” Tiểu Mạc càng ngày càng trưởng thành”

Đối với trưởng bối cùng thế hệ với cha mẹ nàng, Mạc Tịnh Ngôn luôn rất khách khí, cực lễ phép mà cúi chào.

Trầm Lực Khâm nói lần đầu ông ấy xem “Nguyên Vị” liền tán thưởng khả năng diễn xuất của Mạc Tịnh Ngôn.

“Bộ phim đó sẽ trở thành cột mốc chuyển hướng trong sự nghiệp diễn xuất của con” ánh mắt Trần Lực Khâm gần đây rất chuẩn, số lượng minh tinh theo hắn từ lúc mới ra mắt trở thành siêu sao cũng không ít

80 cũng nói: ” Doanh thu phòng vé của “Nguyên Vị” đã hơn 500 vạn, tổng doanh thu phá kỷ lục sẽ không khó,gần đây tất cả chủ đề đều xoay quanh bộ phim này.”

Mạc Tịnh Ngôn kỳ thực không hy vọng quá nhiều, có thể không khiến nàng nổi tiếng trở lại nên đối với cuộc sống của nàng cũng không thay đổi quá lớn. Sự nghiệp đã từng trải qua giai đoạn chìm lấp, nàng thật sự cảm thấy bình thản rất nhiều, hơn nữa bên cạnh nàng còn có một Vương Tử Hựu, không còn là một người cô đơn, điều này càng khiến nàng thêm trầm tĩnh mà đối mặt với những khó khăn thử thách.

Từ công ty đi ra, bọn họ cùng Trần Lực Khâm đi ăn cơm. Trần Lực Khâm nổi tiếng là nghiện rượu, phàm là ăn cơm nhất định phải uống rượu, vừa uống rượu chắc chắn chín trên mười phần đều say. 80 cùng trợ lý thiết kế Tiểu Lý muốn đem rượu giấu đi, không thể để Trần đạo diễn say, nếu ông ấy bắt đầu náo loạn sẽ không cách nào ngăn cản.

Kết quả nhiệm vụ đánh lén Trần Lực Khâm hoàn toàn thất bại, hắn rót rượu bắt Tiểu Lý uống đến thất điên bát đảo, sà vào người 80 gọi bậy biểu tỷ biểu tỷ. Trần Lực Khâm muốn cùng 80 uống rượu, 80 uống một chút sẽ say, từ chối mãi với bị ép uống hai chén, quay người lại đã hoa hoa lệ lệ tê liệt ngã xuống ghế sofa. Mạc Tịnh Ngôn lăn lộn nhiều nên cũng biết uống đôi chút, uống xong mấy chén thấy không khí ngột ngạt, đi ra ngoài hít thở không khí.

Trên đường đi nhận được điện thoại của Vương Tử Hựu.

“Mạc tỷ, chị đang ở đâu?”

“Ta đang ở chung với mấy người trong công ty, còn cùng Trần đạo diễn của Ỷ Thiên uống rượu.”

“Uống rượu? Cuộc sống thật thoải mái. Chỗ nào đâu? Tôi ghé qua.”

Nghe thoáng qua hình như Vương Tử Hựu đang ở trong xe. Mạc Tịnh Ngôn tìm nơi vắng vẻ yên tĩnh nói với nàng một hai câu : ” Chúng ta đang ở sáu mươi sáu ở khách sạn Đại Gia. Thế nào, ngươi xong quảng bá rồi hả? Eo cùng mắt cá chân thế nào rồi?”

Vương Tử Hựu hạ giọng: ” Tôi nhớ ngón tay của chị…giúp tôi xoa bóp”

“Ngươi thích ta xoa bóp cho ngươi”

Nghe Mạc Tịnh Ngôn tựa hồ không hề thẹn thùng, Vương Tử Hựu chán nản, thất vọng nhận ra nàng không hiểu chuyện tiếu lâm mặn về tình lữ, rõ ràng câu nói kia ẩn chứa hàm ý! Vương Tử Hựu lúc này mới phát hiện, chắc là Mạc Tịnh Ngôn hoàn toàn không biết câu nói kia đáng thẹn thùng ở chỗ nào. Không phải là chẳng hiểu “Ngón tay” có nghĩa gì chứ?

Mạc Tịnh Ngôn đối với mối quan hệ nữ nữ hoàn toàn không biết gì sao?

Nghĩ đến đây Vương Tử Hựu vứt bỏ suy nghĩ tồi tệ của mình. rất muốn lập tức ôm nàng vào trong lòng

“Đêm nay đến chỗ của chị được không? Chị giúp tôi xoa bóp. Tôi đã đến cửa lớn của sáu mươi sáu rồi”

Mạc Tịnh Ngôn nghĩ nghĩ nói: “Ta đồng ý, xem ngươi có thời gian hay không thôi. Ngươi ăn cơm chưa? Ta gói một phần Hamburger cho ngươi, món Hamburger bò của nhà hàng này ăn rất ngon”

“Được ! Làm sao chị biết tôi thích Harburger? Vậy thì tôi sẽ chờ Mạc tỷ ở bên ngoài, giờ này chị có thể đi ra không?”

“Có thể mà, mọi người đều uống say hết rồi…”

Lời còn chưa dứt đột nhiên có một người đè chặt lấy nàng, Mạc Tịnh Ngôn bị đè đến nỗi đau đớn, làm rơi điện thoại xuống đất.

“Trần đạo diễn…” cả người Trần Lực Khâm đều đặt trên người Mạc Tịnh Ngôn, Mạc Tịnh Ngôn thiếu chút nữa bị hắn bao trùm, vội vàng nắm chặt tay cầm cửa, dựa vào tường, như vậy hai người sẽ không ngã lên nhau.

Có vài người khách đi ngang quá. thấy hai người họôm chặt lấy nhau, tò mò quan sát. Mạc Tịnh Ngôn vội vàng cúi đầu không để cho người ta nhìn thấy khuôn mặt của mình.

“Trần đạo diễn, Trần Đạo diễn…” bị một người đàn ông cao lớn ở trước mặt mọi người ôm chặt khiến cho Mạc Tịnh Ngôn vạn lần xấu hổ, thế nhưng lại không thể lập tức đẩy hắn ra, khiến cho nàng khó xử muốn chết, cả người nồng nặc mùi rượu dù có kêu gọi thế nào hắn vẫn không tỉnh nổi.

“Hiểu Vân….” Trần Lực Khâm vương tay muốn chạm vào mặt Mạc Tịnh Ngôn. Mạc Tịnh Ngôn trong lòng rối loạn vội quay đầu tránh, trong miệng lạnh lùng vô lực nói: ” Trần đạo diễn, ông nhận lầm người rồi….”

Vì say rượu trong mắt Trần Lực Khâm nhìn thấy dung mạo của Mạc Tịnh Ngôn mười phần giống mẹ nàng Thường Hiểu Vân. Kích động không ngừng, kêu la buộc hắn dừng lại nhưng không được. Mạc Tịnh Ngôn cùng hắn nói chuyện không xong, rồi còn bị hắn đè nặng, muốn bạo lực cũng không có cơ hội. Lập tức Trần Lực Khâm muốn hôn lên khuôn mặt nàng, Mạc Tịnh Ngôn không có biện pháp nào chống cự.

Hơi thở nóng nực của Trần Lực Khâm trên mặt Mạc Tịnh Ngôn đột nhiên không còn nữa, Mạc Tịnh Ngôn đảo mắt nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ của Vương Tử Hựu đang giữ chặt lấy cổ áo Trần Lực Khâm kéo ra khỏi người Mạc Tịnh Ngôn,kéo thật mạnh một phát, ném Trần Lực Khâm nằm lăn lộn trên hành lang, văng ra xa tối thiểu năm mét.

Những người khách đang nâng cốc cùng phục vụ đều bị hù đến giật mình, nhao nhao chạy đến xem.

“Là Vương Tử Hựu…”

“Đúng là nàng, còn người kia hình như là Mạc Tịnh Ngôn ?”

“Hình như đúng rồi…chuyện gì đang xảy ra, có đánh nhau sao?”

“Đã xảy ra chuyện gì…”

Rất nhiều người bắt đầu xì xào bàn tán, tuy không giống như những người bình thường sẽ la hét hô to, thế nhưng bị người ta nhận ra, sự tình sẽ lộn xộn lớn.

“Tiểu Hựu!” Mạc Tịnh Ngôn không nghĩ Vương Tử Hựu sẽ lập tức đuổi đến đây còn ở nơi công cộng ra tay, trong lòng ấm áp nhưng cũng kinh hoàng. Nàng thấy sắc mặt Vương Tử Hựu xanh đen còn chống eo, vẻ mặt vừa thống khổ lại phẫn nộ, chân cà nhắc còn hướng đến chỗ Trần Lực Khâm đang nằm trên đất không nhúc nhích nổi

“Đi về!” Mạc Tịnh Ngôn biết Vương Tử Hựu nuốt không trôi cục tức này khẳng định còn muốn ra tay, vội vàng đuổi theo giữ chặt nàng: ” Đó là Trần đạo diễn!”

Vương Tử Hựu lập tức dừng chân, cái gì. Trần đạo diễn?! Liếc nhìn người đàn ông kia một cái, quả nhiên là Trần đạo diễn. Lần này càng khiến nàng đại hỏa: ” Trần đạo diễn? K đạo diễn mà đùa giỡn lưu manh tôi còn dám đánh hắn huống chi là Trần đạo diễn!”

Mạc Tịnh Ngôn sợ hãi Vương Tử Hựu tính tình nóng nảy, tình huống hiện tại rất nguy, nàng còn muốn tiếp tục gây chuyện! Thật sự là…

“Ngươi đừng vì ta gây chuyện nữa. Nhanh trở về đi!” Mạc Tịnh Ngôn quên mình ôm eo Vương Tử Hựu giọng điệu ôn nhu không cho nàng tiến lên phía trước

“Thế nhưng hắn khi dễ chị! Ta…”

“Nghe lời!” Mạc Tịnh Ngôn không cho nàng phản đối lôi nàng đi, Vương Tử Hựu thấy Mạc Tịnh Ngôn xấu hổ thành một mảnh, cổ cũng đỏ lên. Sợ nàng thực sự sinh khí, Vương Tử Hựu đại hỏa khí đề bị đè xuống, quản nhiều như vậy, Hamburger bò không ăn được rồi, nhận mệnh để Mạc Tịnh Ngôn khiêng đi.

Mạc Tịnh Ngôn trong đầu loạn thành một đoàn, nàng có cảm giác chuyện Vương Tử Hựu đánh Trần Lực Khâm lần này nhất định sẽ sóng gió rất lớn!

Ngày mai trời sáng, tin tức này sẽ oanh tạc khắp các mặt báo, đốt cháy cả thành phố tóe lửa…

Hai người lại theo chiêu cũ đi nhờ hai xe khác nhau, từ con hẻm nhỏ đi vào trong nhà Mạc Tịnh Ngôn. Vương Tử Hựu vừa đến nhà đã không trụ nổi ngã xuống ghế sofa.

“Đau lắm hả” Mạc Tịnh Ngôn giúp nàng cởi áo khoác, vén tóc lên nhìn nàng cắn môi rất khó chịu.

“Hơi đau một chút, Mạc tỷ giúp tôi xoa bóp một chút. Bận rộn cả ngày, đều phải đứng, còn tiết mục tạp kỹ gì đó, phải chơi ném trứng, eo của tôi a….”

Mạc Tịnh Ngôn trong lòng khó chịu hết mức, hung hăng đẩy đầu nàng một cái: ” Tiểu quỷ đáng chết ngươi, đau đến như thế còn muốn đánh nhau với người ta!”

Mạc Tịnh Ngôn lần này thực sự dùng sức, Vương Tử Hựu cho rằng nàng thật tức giận, kinh hồn táng đản quay đầu nhìn nàng, thấy tròng mắt nàng đỏ lên.

“Mạc tỷ…chị làm sao vậy….tôi, không có đau….chỉ là chút vết thương nhỏ…” Vương Tử Hựu khẩu khí kém cỏi muốn an ủi nàng…nếu như Mạc tỷ khóc, Vương Tử Hựu thật sự không biết làm sao mới tốt.

Chẳng qua là chỉ thấy hốc mắt nàng đỏ lên, Vương Tử Hựu cảm thấy toàn bộ thế giới không còn chuyện gì khiến nàng lo lắng hơn.

Mạc Tịnh Ngôn lời nói trầm thấp: ” Ngươi như thế nào một chút ý thức cũng không có hả? chuyện ngươi đánh nhau ngày mai sẽ bị giới truyền thông thêm mắm dặm muối, làm sao mà dẹp yên đây hả? Chuyện như thế đối với hình tượng của ngươi ảnh hưởng rất lớn biết không…”

Trong lòng Vương Tử Hựu ấm lại, chống eo mà gian nan ngồi lên, vuốt ve khuôn mặt Mạc Tịnh Ngôn nói: ” Thế nhưng đối với tôi chị mới là người quan trọng nhất, tôi không đành lòng để cho chị chịu ủy khuất, chỉ với một cái nhíu mày thôi tôi cũng sẽ vì chị mà xông pha khói lửa lên trời xuống đấy, tôi có thể sinh ra không có ba đầu sáu tay, có lẽ bản thân không có sức mạnh lớn như vậy, có thể vì yêu chị mà tôi lại trở nên mạnh mẽ như thế.”

Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy tay nàng thật ấm, chưa từng có ai nói với nàng những lời động lòng người như thế…Có lẽ tất cả những người phụ nữ đều mang khát vọng có cái cảm giác được quý trọng như thế?

“Mạc tỷ, tôi vì chị mà gia nhập ngành giải trí, tôi đã sớm yêu mến chị, luôn vì chị mà nỗ lực. Vì tiếp cận chị mà tôi mới trở thành diễn viên, hiện tại mọi thứ vì chị mà tồn tại…cho nên an nguy của chị mới thật sự trọng yếu nhất, tôi không sợ những thứ gièm pha, vì chị mà tôi sẽ không lùi một bước”

Mạc Tịnh Ngôn nhìn vào đôi mắt chân thành của Vương Tử Hựu, bên trong đều chứa chan sự yêu thương. Tình cảm mãnh liệt nồng nàn như vậy thật sự tồn tại ư? Là thật không phải là cảnh quay trên màn ảnh? Càng không phải là diễn xuất cố gắng khắc họa nội tâm nhân vật mà chính là thuộc về Mạc Tịnh Ngôn của nàng ư?

Rất muốn hôn nàng, có thể chủ động hôn nàng không? Mạc Tịnh Ngôn trong lòng hỏi bản thân, thế nhưng hành động cơ thể nàng đã đi trước đầu óc đa tưởng của nàng. Dán chặt lấy môi Vương Tử Hựu, ôm eo nàng để nàng nằm ngay ngắn trên ghế sofa.

Vương Tử Hựu thật không ngờ Mạc Tịnh Ngôn sẽ chủ động hôn nàng, đột nhiên không biết hiện tại là đang ở tình huống nào, Mạc Tịnh Ngôn ngay từ đầu hôn là rất rụt rè, thế nhưng hôn đến một nửa thì dần dần trở nên nóng bỏng, tuy nụ hôn của nàng không hề có kỹ thuật chỉ đơn thuần là dây dưa qua lại nổi lửa nóng….nhưng cũng đủ hòa tan trái tim của Vương Tử Hựu.

Hôn đến mức khó phân biệt nhưng Mạc Tịnh Ngôn vẫn rất cẩn thận không cho Vương Tử Hựu di chuyển phần eo, không khiến nàng đau đớn , phần ôn nhu này càng làm người say mê đến mức không rõ mình đang ở nơi nào, toàn bộ vũ trụ chỉ còn cái ôm này mà thôi….

Thật ấm đấy, hơi thở ấm áp trên môi đối phương. Tách ra dây dưa, dừng ở đối phương.

Mạc Tịnh Ngôn nhìn dưới Vương Tử Hựu dưới thân, vẻ mặt kích động, tà tâm không dấu được.

Thật sự, yêu ta như vậy sao? Đối mặt với một cô gái xinh đẹp lại thâm tình, ai có thể không động tâm đây?

“Tiểu Hựu, ngươi…nguyện ý trở thành người của ta ư?”

Vương Tử Hựu sửng sốt vài giây, Mạc Tịnh Ngôn có ý tứ là…

Động dung cười cười, Vương Tử Hựu ôm lấy Mạc Tịnh Ngôn nói: “Chỉ cần chị muốn, cái gì tôi cũng sẽ cho chị”

Mạc Tịnh Ngôn, chị đã nhìn thấy dục vọng rồi sao? Nhớ tới Vương Tử Hựu từng chất vấn qua nàng… Mạc Tịnh Ngôn thoải mái cười cười, nguyên lai bản thân mình không phải loại thanh tâm hỏa dục gì, khi đối mặt với người con gái động lòng người chỉ một chút dục vọng cũng bị bộc lộ.

Khát vọng được cùng nàng hòa vào cùng một thân thể, khát vọng biến nàng thành người của riêng mình, bởi vì Vương Tử Hựu cũng giống nàng có trái tim kiên định cho nên luôn làm Mạc Tịnh Ngôn có cảm giác an toàn, đã có cảm giác an toàn rồi nàng mới dám buông lá gan mà đi yêu một lần.

Dùng nụ hôn vuốt ve thân thể trẻ tuổi, nghe nàng phát ra thanh âm rên nhẹ, cảm nhận cơ thể khỏa thân của nàng mát lạnh, Mạc Tịnh Ngôn rõ ràng là đã bất ổn.

“Ân…”

Mạc Tịnh Ngôn vốn định khen Tiểu Hựu đẹp quá, thế nhưng nghe nàng tiếng mũi lười biếng hừ lên một cái, tim rõ ràng đập lệch đi nửa nhịp, tiếp tục hôn thân thể nàng.

Cho dù hai người giao hòa cùng một chỗ, nhưng hành động của Mạc Tịnh Ngôn rất quy cũ, thậm chí ngay cả ngực của Vương Tử Hựu cũng không có ý chạm vào, chỉ hôn môi nàng, tai nàng, kéo từ cổ xuống bả vai nàng, thế nhưng chỉ như thế cũng khiến Vương Tử Hựu muốn đạt đến đỉnh hoan lạc rồi.

“Mạc tỷ…” Vương Tử Hựu dựa theo kinh nghiệm biết được tính cách của Mạc Tịnh Ngôn, muốn nàng buông tay đoán chừng sẽ bị giày vò đến sáng ngày mai, nàng nhẹ nhàng mở hai chân kẹp lấy phần eo của Mạc Tịnh Ngôn, mặc dù có chút thẹn thùng, nhưng Vương Tử Hựu đối với người này khao khát quá rồi.

Mạc Tịnh Ngôn lại trì độn không hiểu động tác hấp dẫn này cóý nghĩa gì, ngón tay không lưu loát mà chậm rãi vuốt nhẹ xuống thắt lưng Vương Tử Hựu, dán lên hạ thân nàng, chỉ nhẹ nhàng chạm lấy đã cảm thấy Vương Tử Hựu thật ướt, Mạc Tịnh Ngôn xấu hổ không biết làm sao. Thế nhưng trong đầu nàng hoàn toàn không có biện pháp gì, nàng cẩn thận từng li từng tí nâng chân Vương Tử Hựu lên, ôn nhu nói: “Ta đến đây…”

Vương Tử Hựu gối đầu lên gối, giơ cánh tay đặt lên phía trên, trong lòng hiểu rõ, Mạc tỷ, Mạc tỷ ah, chị quả nhiên bảo thủ, nhìn cái gì cũng không hiểu, nhưng lại biết tác dụng của ngón tay. Nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của Mạc Tịnh Ngôn, nàng cười đến vũ mị nói: “Mạc tỷ, đối với tôi nhẹ nhàng một chút”

Câu này càng khiến một Mạc Tịnh Ngôn đang thấp thỏm không yên càng khẩn trương vạn phần, trong lòng lau trộm mồ hôi, ngón tay chậm rãi thăm dò vào giữa hai chân Vương Tử Hựu.

Vương Tử Hựu dần dần nhíu mày, quả nhiên đúng với lời người khác nói, lần đầu tiên…rất đau! Cảm giác thân thể chặt chẽ quấn lấy ngón tay mảnh khảnh của Mạc Tịnh Ngôn chậm rãi phá vỡ, nơi phong bế hai mươi năm lần đầu tiên bị người ta phát hiện, bị mở ra, rất trẻ trung, nhưng lại có lòng bảo thủ mãnh liệt.

Tựa hồ đang chờ đợi một người như vầy, để thuộc về nàng.

“Đau không?” Mạc Tịnh Ngôn ngừng động tác, lo lắng nhìn Vương Tử Hựu.

“Không có gì” Vương Tử Hựu giữ chặt lưng Mạc Tịnh Ngôn, cắn răng kiên trì.

Thế nhưng Mạc Tịnh Ngôn vẫn bất động.

Vương Tử Hựu nghi hoặc nhìn nàng

“Chuyện đó, bây giờ nên làm gì?”

“…động đậy một chút” Một câu lại khiến cho không khí hoàn mỹ tan tành không còn sót lại gì.

Mạc Tịnh Ngôn vẫn bất động.

“…chuyện đó…động trước động sau, hay là hai bên?”

Vương Tử Hựu trong lòng “Phốc” một tiếng bật cười, bạn gái của ta thật đáng yêu, nên bắt nàng làm thế nào cho phải?

“Tùy chị thôi Mạc tỷ, chị làm thế nào tôi đều thích”

Tuy không khí mỹ hảo bị mấy câu nói phiền muộn không đâu của Mạc Tịnh Ngôn phá hủy, nhưng khi hai người ở cùng nhau Vương Tử Hựu vẫn cảm thấy vô cùng vui vẻ. Một chút đau đớn rót sâu vào trong thân thể khiến cho người ta vừa muốn khóc lại muốn cười, Vương Tử Hựu thích cái cách Mạc Tịnh Ngôn ôn nhu xâm chiến, tuy cấp độ boss của con lật đật này nhiều lần bị đẩy ngã không bị ngã còn bị nàng đẩy ngã lại, thế nhưng ai công ai thụ có khác gì nhau đâu? Chỉ cần yêu là tốt rồi.

Không cần để ý ngày mai giang hồ hỗn loạn thế nào. Sẽ phát sinh rất chuyện gì, chỉ cần có thể thân tình ôm nhau một đêm, như vậy cũng đủ quá rồi.

Advertisements

11 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 51

  1. Hóa ra đây là lần đầu tiên của Tiểu Hựu hử? Đọc từ đầu mình cứ tưởng TH vì muốn nổi tiếng nên bán thân a~~~
    Bạn có thể cho mình cái lịch post truyện không?

    1. Vì mình cũng khá tùy hứng nên cũng ko có lịch post cụ thể 🙂
      Sau này mình sẽ cố gắng sắp xếp để có thể post truyện được thường xuyên và đều đặn hơn 🙂
      Cám ơn bạn đã quan tâm đến truyện ~

  2. ôi cái đoạn H này…Mạc Tỷ hỏi mấy câu…vừa đáng yêu vừa buồn cười quá đi…lúc nước sôi lửa bỏng như thế lại cứ hỏi người ta…thích Tử Hựu trong này quá đi 🙂

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s