Chương 43 – Thẩm Diệp Mân

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Tiêu Nhược Thiên cùng Diệp Nhiễm một bên mắt thâm quầng, một bên mắt sưng đỏ, từ hai gian phòng đi ra. Đồng thời thấy Mộ Kiệt đang nằm trên ghế salon, hai người đều sững sờ. Tiêu Nhược Thiên ngồi xổm bên cạnh ghế sô pha, thấy Mộ Kiệt nhíu chặt lông mày, ngủ trên ghế salon không thoải mái a? Tại sao không trở về phòng ngủ?

“Này, Mộ Kiệt, tỉnh!”

Tiêu Nhược Thiên vỗ nhè nhẹ lên mặt Mộ Kiệt, không thể để cho nàng tiếp tục nằm ngủ trên ghế salon. Mộ Kiệt từ từ mờ mắt ra, liền thấy được đôi mắt thâm quầng của Tiêu Nhược Thiên, trong lòng đau nhói. Sớm biết như vậy đã trở về ngủ, người này nhất định không có nghỉ ngơi tốt a? Sắc mặt kém như vậy, thật không ngờ nàng cũng ngủ không đủ. Tại trên ghế salon ngủ, cũng tạm, nhưng là bắt đầu về sau liền đau lưng, cùng kết quả của túng dục quá độ cũng không sai biệt lắm. . . Mộ Kiệt trong lòng nghĩ.

Tiêu Nhược Thiên nhìn bộ dạng ngốc ngốc sau khi tỉnh của Mộ Kiệt, nhịn không được sờ lên đầu của nàng. Trong ánh mắt tràn đầy sủng nịch, Mộ Kiệt cũng mỉm cười với Tiêu Nhược Thiên. Những hành động thân mật của hai người đều rơi hết vào mắt Diệp Nhiễm, cho dù đã chuẩn bị tâm lý. Nhưng tận mắt thấy, tâm vẫn từng cơ đau đớn co rút. Quay đầu sang hướng khác không nhìn hai người, trực tiếp đi vào phòng bếp.

“Để ta làm bữa sáng cho các ngươi.”

Tiêu Nhược Thiên nhìn theo bóng lưng của cô đơn của Diệp Nhiễm, lúc nàng thấy được con mắt sưng đỏ của Diệp Nhiễm, đã biết rõ xảy ra chuyện gì. Trong lòng vẫn là có chút áy náy với Diệp Nhiễm, dù sao mình mới nhận thức Mộ Kiệt mới nửa năm. Còn nữ nhân này, đã yên lặng bỏ ra nhiều năm như vậy.

“Ngươi đã nói với nàng?” Tiêu Nhược Thiên hỏi Mộ Kiệt.

“Ân, ta nói cho nàng biết, nàng có lẽ nên tìm một người yêu thương nàng, nhưng người kia vĩnh viễn không phải là ta. . . ”

Tiêu Nhược Thiên kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Mộ Kiệt, cự tuyệt rõ ràng như vậy, ngay cả mình nghe xong trong nội tâm cũng rất khó chịu. Huống chi là Diệp Nhiễm? Rất khó tưởng tượng được, Diệp Nhiễm lúc nghe xong lời cự tuyệt tuyệt tình như vậy bộ dạng sẽ như thế nào.

“Làm sao vậy? Có phải thấy ta rất tàn nhẫn? Cứ như vậy mà làm tổn thương một người yêu thương ta. Nhưng đây là cách tốt nhất giải quyết vấn đề, dây dưa sẽ chỉ làm nàng càng lún càng sâu, nếu như cự tuyệt thì có thể làm cho nàng vứt bỏ cái sai lầm này, ta không ngại làm kẻ xấu.” Tiêu Nhược Thiên nhìn vào mắt Mộ Kiệt, không thấy một tia hối hận nào, chỉ có sự kiên quyết, cùng nhàn nhạt ưu thương. Nàng ôm Mộ Kiệt, “Không có sao, ngươi đã làm đúng, chờ qua đi rồi nàng sẽ tốt hơn thôi. Chuyện tình cảm không có đúng sai, không có trước sau. Miễn cưỡng tiếp nhận chỉ khiến cho các ngươi càng khó chịu, ta tin tưởng Diệp Nhiễm tất cả đều minh bạch, ngươi đừng quá tự trách.” Tiêu Nhược Thiên minh bạch, trong nội tâm Mộ Kiệt cũng không chịu nổi, tuy Mộ Kiệt nhìn bề ngoài lạnh lùng như băng, đối với bất kỳ người nào cũng một thái độ không sao cả. Nhưng là Tiêu Nhược Thiên biết rõ, trong nội tâm Mộ Kiệt, không muốn làm tổn thương nhất chính là Diệp Nhiễm.

Thấy Diệp Nhiễm đi tới, Tiêu Nhược Thiên buông lỏng Mộ Kiệt ra, vẫn là không nên xát muối vào vết thương người khác, Tiêu Nhược Thiên nghĩ. Ba người lẳng lặng ăn cơm, tay nghề của Diệp Nhiễm không tệ, lúc trước nàng thấy Mộ Kiệt luôn không ăn cơm ngon, nên cố ý đi học nấu nướng, không nghĩ tới, đến ngày hôm nay mới có đất dụng võ. “Tiểu Kiệt, cuối tuần là đến triển lãm tranh rồi, ngươi nên chuẩn bị hảo hảo một chút. Nhà tài trợ lần này là một tập đoàn rất có thực lực ở Mỹ, nghe nói chủ của bọn họ cũng là người Trung Quốc, chờ thêm vài ngày nữa nàng sẽ về đây chủ trì buổi triển lãm.” Diệp Nhiễm hướng Mộ Kiệt nói kế hoạch tiếp theo xong, tâm lý ẩn ẩn có loại dự cảm bất hảo, trực giác nói cho nàng biết, buổi triển lãm tranh lần này nhất định sẽ không thuận lợi.

 

” Vi Vi tỷ tỷ! Ta muốn ăn kẹo! Ta muốn ăn kẹo!” Một tiếng nói trẻ con vang lên.

“Tốt, cho ngươi. . . Này . . . đều cho ngươi, bất quá không cho phép tham ăn, phải phân chia cho những tiểu bằng hữu khác biết không?”

“Ân! Cám ơn Vi Vi tỷ tỷ!” Tiểu hài tử vì nhận được kẹo, vui sướng chạy đi. Dạ Vi nhìn theo bóng lưng vô tư vô lự của đứa bé kia, trong lúc nhất thời đã xuất thần. Đã bao lâu rồi? Mình đã vui cười như vậy, hằng ngày trải qua một cuộc sống hồn nhiên. Mà còn bây giờ? Lại là bóng tối bao phủ. Dạ Vi lúc đang ngẩn người, chuông điện thoại không báo trước vang lên. Chỉ cần nhìn thoáng qua người gọi, trên trán Dạ Vi liền toát mồ hôi.

“Uy. . . ”

“Thẩm tiểu thư đã tới, buổi tối hôm nay gặp ở chỗ cũ.”

“Vâng.”

Cuộc điện thoại ngắn ngủi đã xong. Để điện thoại xuống, Dạ Vi thở dài một hơi, cuối cùng cũng bắt đầu sao? Bao lâu không có gặp người kia? Từ khi về Trung Quốc cũng chưa lần nào gặp qua. Nhớ lại lần đầu tiên mình gặp nàng, bị hù sợ đến không thể nói được. Dạ Vi tự giễu cười cười.

Đến tháng 4, mỗi ngày luôn có một chút mưa, giống như đêm nay vậy. Trời lại bắt đầu rơi xuống những hạt mưa nho nhỏ. Dạ Vi không đội dù, mặc một bộ hắc y, đi trên đường nhỏ. Nữ nhân bình thường, buổi tối tuyệt đối là không dám đi trong cái loại đường nhỏ này, nhưng là Dạ Vi không sợ. Bởi vì hiện tại, nàng đang đi đến gặp một người nguy hiểm hơn bất cứ kẻ nào. Nhìn ngôi biệt thự trước mắt, nhìn vào căn phòng sáng đèn. Dạ Vi đẩy cửa ra, hướng lầu hai đi lên. Đây không phải lần đầu tiên nàng đến, cho nên tại đây, Dạ Vi cực kỳ quen thuộc. Nhẹ nhàng gõ cửa, “Mời vào!” Liền có một giọng nữ cực kỳ vũ mị vang lên.

Đẩy cửa ra, đèn trong phòng sáng rỡ, có thể rõ ràng nhìn được cái lưng người kia. Vóc người trung bình, tóc có chút vén lên, mặc một thân âu phục xanh nhạt, váy ngắn vừa vặn che khuất mông. Một đôi tất chân đen, bọc lấy đôi chân gầy mảnh. Chỉ thấy người kia tiêu sái xoay người, tiện tay cầm ly rượu đỏ trên bàn, ngồi trên ghế salon thưởng thức. Tất cả động tác đều rất ưu nhã, không chút nào tìm ra được một tia sơ hở. Nhất cử nhất động, đều tản ra mị lực của nữ nhân trưởng thành. Khuôn mặt trắng nuột trang điểm nhẹ, lộ ra nhàn nhạt hồng phấn, tựa như một trái đào ngon miệng. Mắt xếch dài nhỏ hơi híp lại, trên khóe miệng có một nụ cười nhè nhẹ. Dạ Vi lại một lần nữa nhìn đến ngây người, nữ nhân này luôn có loại mị lực này. Tựa như lúc nhìn thấy nàng lần đầu tiên, Dạ Vi cho là mình gặp phải thiên sứ, nhưng về sau mới phát hiện, đây là một thiên sứ sa đọa. . .

“Thẩm tiểu thư, xin chào.” Dạ Vi hơi cuối người, hướng trước mặt nữ nhân này chào.

“Ha ha. . . Tiểu Vi, lâu như vậy không gặp ngươi vẫn đáng yêu như vậy, mà không phải ta đã nói rồi sao? Ở nơi riêng tư thì cứ kêu ta là Diệp Mân là được rồi, như thế nào mà vẫn không nhớ đây?”

“Dạ Vi không dám, tên của Thẩm tiểu thư, sao có thể để ta tùy tiện gọi?”

Thẩm Diệp Mân nhướng lông mày, “Ah? Ngươi không dám sao? Nhưng là ta cho phép ngươi gọi, lúc nào cũng Thẩm tiểu thư Thẩm tiểu thư thật sự là rất lạnh nhạt nha. . .” Nghe ngữ khí mập mờ của Thẩm Diệp Mân, Dạ Vi chỉ cảm thấy phía sau lưng lạnh cả người. Nàng trong lòng cười trộm, từ khi chứng kiến sự tàn nhẫn của ngươi, ta như thế nào lại bị cái ngụy trang của ngươi lừa gạt nữa?

“Không biết Thẩm tiểu thư bảo ta tới có dặn dò gì?”

“Phải có chuyện ta mới đươc gọi ngươi đến sao? Chẳng lẽ vì nhớ ngươi ko được sao? Lâu như vậy không gặp, ngươi chẳng lẽ không nhớ ta?” Thẩm Diệp Mân vừa nói, một bên đi từ từ đi đến chỗ Dạ Vi, dùng nhẹ tay véo nhẹ cái cằm Dạ Vi, khiến cho nàng nhìn mình. “Nghe nói ngươi ở Trung Quốc đã tìm được niềm vui mới? Trách không được đã quên ta . .  .”

Dạ Vi nhìn khuôn mặt ở gần sát kia, mồ hôi lạnh đã thấm ướt cả lưng. Trước kia cũng từng rơi vào cái tình cảnh này, không ngờ lại một lần nữa lại hiện ra trước mắt. Cha mẹ Dạ Vi vốn đều là luật sư nổi tiếng, hai người hợp mở một gian phòng Sự Vụ Sở luật sư, ngay đó nổi danh. Đến năm Dạ Vi 18 tuổi, cả nhà quyết định di dân qua Pháp, thuận tiện để cho Dạ Vi học đại học tại Pháp. Dạ Vi lúc ấy cao hứng vô cùng, dù sao ngoại quốc điều kiện so với Trung Quốc tốt hơn nhiều, còn có thể tiếp xúc được với nhiều người. Cha mẹ Dạ Vi, đến Pháp, trực tiếp vào làm tại một Sự Vụ Sở luật sư, dựa vào tài ăn nói ưu tú, cùng với kinh nghiệm ở Trung Quốc, cùng lý niệm, cuộc sống sinh hoạt rất nhanh đi vào quỹ đạo.

Có một ngày cha nàng tiếp nhận một vụ án, nghe nói là một nữ nhân giết chết chồng nàng cùng đứa con, và tất cả người thuộc nhà chồng. Dạ Vi chỉ nghe qua đã không thể tưởng tượng nổi, một nữ nhân sao lại mất hết nhân tính như thế? Cha nàng vội vội vàng vàng mang theo văn bản tài liệu đi Sự Vụ Sở, nhưng lại để rơi mất một phần văn bản, Dạ Vi liền chạy xe đưa tới. Vừa đến được phòng Sự Vụ Sở, Dạ Vi thấy được nữ nhân kia, cái người giết chết chồng mình và thậm chí giết chết cả nhà — Thẩm Diệp Mân. Đây cũng là lúc bắt đầu mọi chuyện.

Nữ nhân kia không chút biểu tình ngồi ở trên ghế salon, mặc áo âu phục trắng cùng quần đen. Tóc cột sau ót, lộ ra cái trán trơn bóng, vừa nhìn đã thấy cao quý, không ai bì nổi. Dù cho bây giờ là kẻ tình nghi giết tám người, nhưng vẫn có quyền nộp tiền bảo lãnh. Phía sau của nàng là hai người mặc đồ tây đen, vẻ mặt vô vị ngồi ở trên ghế salon. Hoàn toàn không giống với một người bị tình nghi giết người, giống như là một thị dân hài lòng thì đúng hơn. Dạ Vi đi đến trước mặt cha, đưa văn bản tài liệu cho hắn, lại chứng kiến một bên mặt cha mình tái nhợt, bên thái dương còn chảy mồ hôi. Dạ Vi khó hiểu, hiện tại cũng không tính là nóng lắm, vì cái gì cha lại đổ nhiều mồ hôi như vậy? Đưa xong văn bản tài liệu, Dạ Vi liền đi ra ngoài, còn có quay đầu nhìn nữ nhân kia một chút. Đồng nhất, chạm phải ánh mắt của nữ nhân kia, nàng hướng về phía Dạ Vi nhẹ gật đầu, mặt đầy ôn nhu. Dạ Vi bởi vì cái nhìn này, liền nhớ kỹ nữ nhân kia.

Về sau, Dạ Vi luôn nhân lúc mẹ cùng cha thảo luận về cái bản án này nghe lén, đại khái cũng hiểu được một ít sự tình. Nữ nhân kia tên gọi Thẩm Diệp Mân, người Trung Quốc, 26 tuổi. Hai năm trước được gả cho người bị hại, cũng sinh hạ một đứa con. Tại một tuần trước, tất cả mọi người bên nhà trai, kể cả đứa con của hai người, tổng cộng tám người bị sát hại. Mà người đáng nghi nhất chính là Thẩm Diệp Mân, nghe tựa hồ cảm thấy khó phân biệt. Một người vợ, cũng là một người mẹ, như thế nào lại giết hại người nhà của chính mình? Nhưng là có chứng cớ chứng mình, Thẩm Diệp Mân cùng chồng quan hệ không hòa hợp, hơn nữa chồng của nàng cũng không phải là một thương nhân bình thường, mà là một tên hắc đạo buôn lậu súng ống đạn dược, hơn nữa còn buôn lậu thuốc phiện. tám người chết đều do trúng đạn, nếu là hắc đạo, như vậy có thể nói đến việc trả thù.

Thời gian trôi qua, bản án càng ngày càng phức tạp, hệ lụy đến càng ngày càng nhiều người. Cái bản án này, đã oanh động toàn bộ nước Pháp, thượng cấp không ngừng hướng cấp dưới gây áp lực, làm cho cha của Dạ Vi có chút thở không nổi. Cho đến một ngày, một nam tử chạy vào tòa án, tự thừa nhận mình giết chết tám người kia, hơn nữa đem động cơ giết người, cùng thủ pháp gây án khai báo thập phần tinh tường. Quan toà theo đó mà thả Thẩm Diệp Mân ra, Thẩm Diệp Mân cứ thể hợp tình hợp lý được thả ra, vụ án này làm chấn động một thời về chuyện hắc bang trả thù. Sau khi nghe được Thẩm Diệp Mân không có chuyện gì nữa, Dạ Vi mới có thể nhẹ nhàng thở ra. Quả nhiên những người kia không phải do nàng giết, nữ nhân kia thật sự đáng thương. Dạ Vi vốn tưởng rằng chuyện này sẽ êm xuôi, nhưng lại có một chuyện kinh thiên khác đập vào mặt.

Khi nhận được cú điện thoại kia, Dạ Vi thậm chí cho là mình đang nằm mơ. Trên đường đi làm, gặp tai nạn xe cộ, tử vong tại chỗ? Sao có thể như vậy? Làm sao lại như vậy? Ba mẹ — ! Tiếng thét thê lương phá vỡ bầu không khí trầm tĩnh, Dạ Vi lảo đảo chạy tới bệnh viện. Nhìn thi thể vô cùng thê thảm của cha mẹ mình, trước mắt tối sầm, liền hôn mê bất tỉnh.

 

Advertisements

2 thoughts on “Yêu, chỉ cần ta và ngươi – chương 43

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s