Màn Thứ 45

 

Vương Tử Hựu để cho trợ lý Nicco giúp nàng thu dọn đồ đạc, còn nửa tiếng nữa sẽ phải lên xe đến chỗ công tác tiếp theo, đồ đạc của Vương Tử Hựu quá nhiều, vô luận đến nơi nào nàng đều vội vàng thay y phục và trang điểm lại, cho nên đồ đạc cứ ném tứ phía, người khác không biết còn tưởng vừa mới bị trộm xong.

Vương Tử Hựu ném từng bộ quần áo cho Nicco: “Nhanh lên, nhanh lên, tôi còn muốn ngủ một chút.”

Nicco nhận mệnh nghe lời Vương Tử Hựu cố gắng hết sức nhét toàn bộ quần áo vào trong túi.

“Ai, đừng có nhét bừa như thế, xếp lại chứ, nếu không chúng sẽ bị nhăn hết đó đại tỷ à.” Vương Tử Hựu liếc mắt thấy Nicco đem toàn bộ y phục hàng hiệu của nàng nhét vào như khăn lau, nhịn không được chỉnh nàng một câu.

“Xin lỗi, vô cùng xin lỗi.” Nicco vội vàng xin lỗi, quần áo vốn nhét vào hết lại lấy trở ra.

Vương Tử Hựu bị nàng làm cho tức chết, đẩy Nicco sang một bên, hùng hổ nói: “Cô vừa nhét vào rồi lại kéo ra, tính sửa cho đến bao giờ hả ! Được rồi để tự tôi làm.”

“Xin lỗi, vô cùng xin lỗi..” Nicco đứng tại chổ, cúi đầu đỏ bừng cả mặt, hai cánh tay cùng ngón tay quấn lại thành một đoàn.

Vương Tử Hựu im lặng sắp xếp một hồi, quay lại liếc mắt nhìn thấy Nicco vẫn còn sững sờ thấp thỏm đứng tại chổ, âm thanh nhỏ lại, không thoải mái hỏi thăm: “Tôi dữ quá hù cô sợ sao?”

Nicco lập tức lắc đầu: ” Không, không có!”

Vương Tử Hựu thở dài, thò tay gõ đầu nàng nói: “Là do tôi dễ nổi nóng, nói chuyện lớn tiếng một chút, cô đừng để trong lòng.”

Nicco cúi đầu thấp hơn, hoàn toàn không dám nhìn Vương Tử Hựu, Vương Tử Hựu sớm biết Nicco hay thẹn thùng, cho nên không có ý định nói tiếp, đang định quay đi thu dọn đồ đạc đột nhiên nghe Nicco nói:

“Tôi biết mà…tôi biết Zoe ôn nhu nhất…cho nên, cho nên tôi thích cô nhất…”

Nicco từ từ nhắm hai mắt, tim đập đến nổi toàn bộ thế giới chỉ nghe âm thanh của nó, cực đoạn thấp thỏm chờ đợi Vương Tử Hựu trả lời. Thế nhưng đợi thật lâu vẫn không nghe Vương Tử Hựu nói câu nào.

Nhất định là đang tự hỏi phải trả lời thế nào đúng không ? Nhất định là như vậy…Zoe…nàng nhất định sẽ trả lời mình….Trong lòng Nicco luôn tâm niệm những lời này.

Thế nhưng cho đến khi Vương Tử Hựu mang đồ đạc đã sắp xếp xong, mở cửa đi ra ngoài cũng không trả lời nàng một câu.

Vương Tử Hựu mở cửa đã nhìn thấy Mạc Tịnh Ngôn đứng ở đó với vẻ mặt xấu hổ.

“Đi thôi.” Vương Tử Hựu nắm tay Mạc Tịnh Ngôn rời khỏi, Nicco tận mắt thấy lúc các nàng rời đi, Mạc Tịnh Ngôn có quay đầu nhìn nàng, trong mặt ẩn chứa sự thương cảm mãnh liệt dành cho Nicco.

Nicco thô bạo xô ngã ghế, gây ra âm thanh cực lớn.

“Vì cái gì thương hại ta?! Ta không cần ngươi thương hại! Không được nhìn ta như vậy!” Nicco dùng sức nắm chặt bàn tay, cả bàn tay bắt đầu chuyển trắng, “Có phải nếu ta trở nên nổi tiếng, vượt qua cả Monica, so với nàng rực rỡ hơn thì cô mới chú ý đến ta sao? Zoe! Tôi nhất định phải khiến cô chú ý đến tôi! Tôi vì cô mà phấn đấu!”

Mọi người trong đoàn phim lên xe tiếp tục lịch trình bận rộn. Tuy trong xe chổ ngồi vẫn còn dư, nhưng Vương Tử Hựu vẫn muốn chen ngồi cạnh Mạc Tịnh Ngôn, nhân viên công tác đều mệt ngất ngư, không còn ai đủ sức để phàn nàn các nàng.

Mạc Tịnh Ngôn liếc nhìn Nicco vừa lên xe, vẫn như thế cầm rất nhiều thứ với dáng vẻ mệt mỏi.

“Này….tiểu trợ lý kia yêu ngươi đúng không?”

Vương Tử Hựu tiện tay cầm tạp chí mở ra xem, đắc ý cười nói: “Sao? Ghen hả?” Nói xong chờ Mạc Tịnh Ngôn sẽ trào phúng đáp lại, kết quả chờ hết nửa ngày người bên cạnh vẫn im lặng không nói, Vương Tử Hựu kỳ quái ngẩng đầu nhìn nàng, thấy Mạc Tịnh Ngôn chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, trong miệng mơ hồ nói rất nhỏ: “Đúng thì sao?”

Vương Tử Hựu nhịn cười, vụng trộm cầm chặt tay Mạc Tịnh Ngôn nghiêng người nhỏ giọng nói: “Đã ghen còn tỏ ra quật cường, Mạc tỷ thật sự rất đáng yêu.”

Mạc Tịnh Ngôn đẩy nàng ra: “Tránh ra, nóng chết được.”

Vốn là nàng muốn tìm Vương Tử Hựu để tính sổ, kết quả còn chưa tính được sổ lại nghe tiểu trợ lý tỏ tình. Cũng đúng thôi, Vương Tử Hựu, một nữ nhân như thế, đẹp đến chói mắt, tính cách kiêu ngạo hết lần này đến lần khác khiến người ta vừa yêu vừa hận, mặc kệ là ai cũng không thể làm ngơ sự tồn tại của nàng. Hơn nữa nghe nói tỷ lệ người hâm mộ nữ của nàng rất lớn. Mà rốt cuộc cũng chứng minh được bản thân nàng yêu thích nữ nhân, không biết người hâm mộ nữ biết chuyện này sẽ có cảm nghĩ gì?

Vương Tử Hựu hắc hắc cười trộm, tùy tiện mở tạp chí trong tay, đột nhiên thấy được một bài báo, ánh mắt nàng mở to kinh ngạc, đưa tạp chí cho Mạc Tịnh Ngôn.

“Cái gì?” Mạc Tịnh Ngôn nhìn một mắt thì cả khuôn mặt đều xanh mét, tựa đề lớn màu đỏ kéo dài đến hai trang viết: “Vương Tử Hựu Mạc Tịnh Ngôn một tấc không rời, trong phòng nghỉ thân mật gắn bó” Mạc Tịnh Ngôn xem xong tiêu đề nhìn xuống dưới thấy hình ảnh của mình cách ống kính rất gần, còn Vương Tử Hựu thì nghiêng người ở sau lưng nàng, mặc dù có chút mờ nhạt nhưng tiếc là vẫn có thể bị người ta nhận ra. Không cần đọc kỹ nội dung chỉ cần xem tiêu đề là đã biết bài báo viết cái gì, có lẽ khích lệ một chút phải công nhận năng lực đào tin của phóng viên này rất giỏi, vì thế Mạc Tịnh Ngôn cùng Vương Tử Hựu đồng thời quét mắt về phía tên phóng viên.

“Tô Trì? là người lần trước làm chương trình TV số đặc biệt!”

Hai người còn chưa hết kinh ngạc đột nhiên một bàn tay duỗi ra giật lại tạp chí, hai người quay đầu nhìn lại, là Đại Nguyên.

Đại Nguyên rất nhanh nhìn thoáng qua, “Rầm ào ào” một tiếng đem tạp chí ném về phía 80.

80 vừa mới lên xe, bị Đại Nguyên quăng vào người lại càng hoảng sợ, vẻ mặt không hiểu cầm tạp chí lật xem, lập tức ngây ngẩn cả người.

“80, bản thân là một người đại diện, nên bảo vệ tốt nghệ sĩ của mình, vì thế không phải là nên kiểm soát cho tốt phạm vi bạn bè của mình hay sao?” Đại Nguyên rất ít nói chuyện khi nổi giận, huống hồ gần đây giao tình với 80 rất tốt. Thế nhưng chuyện này thật sự quá mức, phóng viên Tô Trì kia rõ ràng thông qua quan hệ với 80 mới biết phòng nghỉ riêng của hai người Mạc Tịnh Ngôn và Vương Tử Hựu.Mặc kệ bài báo này có sức ảnh hưởng như thế nào, để lộ bí mật quả thật rất nguy hiểm.

Tất cả mọi người trong xe đều nhìn về phía 80, may mắn trưởng phòng chưa lên xe, nếu không…

80 gắt gao túm tạp chí trong tay, khớp xướng trở nên trắng bệt, nhẫn nhịn hồi lâu mới nói được một câu : “Thật có lỗi, tự mình gây lỗi thì tự mình sẽ giải quyết…”

Đại Nguyên thấy nàng như thế cũng không chịu nổi, tim mền nhũn thở dài nói: ” 80. tôi cũng hy vọng cô sẽ ổn…chuyện này mong cô phải suy nghĩ kỹ càng.”

“Ân…” 80 cắn chặt môi, cắn đến môi tứa máu, có lẽ thân thể đau đớn mới có thể hòa tan nỗi đau như phanh thây xẻ thịt trong lòng nàng.

Văn phòng trung tâm đến hơn 10 giờ vẫn sáng đèn. Tô Trì sau một ngày ra ngoài lấy tin mới trở về công ty viết bản thảo. Nàng tự mình rót một tách cà phê để tỉnh táo, nhanh chóng gõ một mạch cho xong bản thảo, duỗi lưng một cái chuẩn bị tan sở.

Nàng dùng thang máy để xuống tầng hầm gửi xe, chuẩn bị mở cửa xe thì điện thoại vang lên, là tin nhắn của 80.

“Tiểu 80 nhớ đến mình rồi.” Tô Trì vui mừng mở tin nhắn ra, điện thoại lạnh ngắt với bốn chữ nằm trong dấu ngoặc câu:

“Cô lợi dụng tôi?”

Nụ cười trên môi Tô Trì lập tức biến mất không dấu vết, ánh đèn điện thoại chiếu vào khuôn mặt nàng, khiến cho ngũ quan của nàng bình thường vốn phi thương âm nhu nay lại càng âm trầm. Nàng sửng sốt tại chổ rất lây, xóa bỏ tin nhắn, lái xe trở về nhà.

Ngày đó đến cuối cùng 80 không nhận được trả lời của Tô Trì, sau khi hoàn thành tất cả lịch trình, trên đường về 80 dựa vào vai Mạc Tịnh Ngôn nhắm mắt dưỡng thần.

“80…em mệt lắm hả?” Mạc Tịnh Ngôn hỏi. Tuy quan hệ giữa nàng và 80 rất tốt, tuy nhiên nàng rất ít quan tâm đến cuộc sống cá nhân của 80. Trước đó Đại Nguyên nói những lời kia khiến nàng không hiểu rõ, thế nhưng nàng biết, 80 nhất định có tâm sự.

80 nhẹ nhíu mày nói: “Mạc tỷ, nếu em đột nhiên khóc, chị có thấy em quái lạ không?”

Mạc Tịnh Ngôn trong lòng nhói lên, trả lời: “Đương nhiên là không…”

Sau đó, Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy vai mình ướt lạnh.

Nàng phát hiện câu “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” là chính xác. Tựa như nàng cùng 80. vì cái gì mà cả hai người có thể trở thành bạn tốt? Mạc Tịnh Ngôn phát hiện, nguyên lai 80 cũng là một người rất ẩn nhẫn. 80 không thích nói chuyện của mình, nhiều khi tính tình rất nhẫn nại chấp nhận mọi ý kiến của người khác mà ít khi nào cãi lại, mọi người bận rộn nếu muốn nàng giúp đỡ nàng cũng sẽ không khước từ, người con gái tốt như vậy, sao lại có người khiến nàng rơi lệ?

Nhất định là người không thể tha thứ.

Ánh mắt Mạc Tịnh Ngôn quét sau lưng Vương Tử Hựu. Vương Tử Hựu tuổi còn trẻ, tính cách góc cạnh rõ ràng, rất dễ đắc tội với người khác, thế nhưng đó mới chính là mị lực trí mạng của nàng. Hiện tại Mạc Tịnh Ngôn đối với nàng hơn ái mộ yêu thích một chút, còn chưa đến mức khoa trương đến độ khắc cốt ghi tâm.

Nhưng không biết là trong tương lai, một ngày nào đó, nàng cũng sẽ vì Vương Tử Hựu mà thương tâm đến thút thít nỉ non?

Đậy là một chuyện thật khó nói.

Tài xế lái xe vào đường cao tốc, người trong xe tuy buồn ngủ, nhưng ánh đèn trên đường lướt qua thân xe trong đêm vừa lạnh vừa tối.

Chiến dịch tuyên truyền “Nguyên Vị” dày đặc cuối cùng cũng kết thúc, Mạc Tịnh Ngôn ở nhà nghỉ ngơi còn Vương Tử Hựu lại phải vùi đầu vào chiến dịch tuyên truyền cho bộ phim khác. Mạc Tịnh Ngôn bưng một tô lớn salad xem tivi. Nàng mặc đồ ngủ, tóc chảy mái ngang, hoàn toàn là bộ dạng ở nhà.

Tuy Mạc Tịnh Ngôn không ở bên cạnh Vương Tử Hựu, nhưng cho dù ngồi trong nhà nàng đều có thể nắm được hoạt động của Vương Tử Hựu, đây cũng là ưu điểm khi yêu một siêu sao, truyền thông có thể hỗ trợ theo dõi, Mạc Tịnh Ngôn giống như là đang buông rèm chấp chính,

Trên màn hình phóng viên kiên trì đuổi theo Vương Tử Hựu đang bước đi, vội vội vàng vàng hỏi nàng, sắp sang năm mới rồi, có nguyên vọng gì không. Vương Tử Hựu đoán chừng đang đi chợ, vừa chọn bông tai, vừa chọn áo khoác, ăn mặc chưa chỉnh tề đã bị phóng viên bám lấy không tha hỏi nàng một loạt câu hỏi, đối mặt với ống kính nàng không tiện phản đối, đành phải cong khóe miệng nói: “Điều ước năm mới, chính là hy vọng bố mẹ tôi sức khỏe dồi dào, tất cả mọi người đều tốt…” Nói xong thì đột nhiên nhớ đến gì đó, liền ngẩng đầu đối với ống kính nói: “Đương nhiên về phương diện tình cảm cũng cần cố gắng.”

Mạc Tịnh Ngôn bất đắc dĩ, đúng là lớn mật, một thần tượng đang nổi tiếng lại dám ở trước mặt mọi người nói về chuyện tình cảm sao? Quả nhiên phóng viên bắt lấy câu cuối cùng của Vương Tử Hựu thừa dịp truy kích hỏi nàng: “Nói như thế, vậy là Zoe muốn tình cảm trong năm mới sẽ có tiến triển hay sao?”

Vương Tử Hựu chỉ cười không nói.

“Zoe, phải chăng cô đã có người yêu? Là người trong giới hay ngoài giới nghệ sĩ?”

“Tùy duyên phận….” Nói xong Vương Tử Hựu biến mất khỏi màn ảnh.

 

————–

P/s : @Nicco : mơ đi kưng :))

Advertisements

3 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 45

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s