Chương 34 – Nước mắt

Mộ Kiệt nằm trên giường vẫn không nhúc nhích, mặc kệ cho những bác sĩ kia khám trên người mình. Nhìn phần bụng của mình toét ra, máu tươi cứ thế tuôn ra, nhuộm đỏ hết cả ga giường. Máu, lòng nàng đau nhói, đau quá, nàng ấy lúc đó có phải chịu đau nhói như thế này? Hắc Khôi ngồi ở bên giường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Mộ Kiệt. Hắn rất muốn biết nữ nhân này là cái loại gì, mà có thể mở to mắt nhìn xem vết thương của mình? Hắc Khôi chỉ là nghĩ thôi cũng đã nổi hết cả da gà. Lại nhớ đến ngày đó nàng ở trong trạng thái điên cuồng, rồi nhìn bộ dáng hiện tại như quỷ này, quả nhiên đúng là quái thai a! Hắc Khôi ngồi ở đó thừ người nghĩ đến, bỗng nhiên cảm thấy nhiệt độ trong phòng thấp xuống, vừa quay đầu, liến thấy được Bạch Phong đứng ngay trước cửa ra vào, gắt gao nhìn mình chằm chằm. Hắc Khôi muốn nói gì đó, lại phát hiện tiếng như bị kẹt lại trong cổ họng không phát ra được, mồ hôi đã thấm ướt đồ.

“Được rồi, giao cho ta xử lý, ngươi có thể đi.”

Hắc Khôi nhẹ nhàng thở ra, mỗi lần mình đối mặt với Bạch Phong, mình luôn sợ đến như vậy, thật mất mặt a.

“Ngươi muốn thế nào?” Bạch Phong ngồi ở bên giường, hờ hững nhìn xem Mộ Kiệt, thấy phần bụng Mộ Kiệt tràn máu, có chút nhíu lông mày lại.

“Ngươi muốn chết phải không?” Âm thanh lạnh lùng của Bạch Phong lại vang lên. Mộ Kiệt nghiêng đầu sang chỗ khác không muốn nhìn khuôn mặt hoàn mỹ của Bạch Phong, bởi vì cái khuôn mặt này, vô cùng âm lạnh, vô cùng tàn nhẫn. “Ta muốn thế nào, là tự do của ta, ngươi không có quyền hỏi.”

“Ah? Vậy sao?” Bạch Phong nắm lấy cổ Mộ Kiệt, ánh mắt từ hờ hững mà biến thành hung ác. Nàng quay mặt của Mộ Kiệt qua, làm cho Mộ Kiệt nhìn mình.

“Ta nghĩ ngươi không có quyền quyết định sống chết, ngươi là do chúng ta cứu, thương thế của ngươi cũng do chúng ta trị. Mạng của ngươi bây giờ là của chúng ta.” Bạch Phong vừa nói, sức tay cũng dần dần tăng lên.

“Ah. . .” Mộ Kiệt đau đến kêu ra tiếng, nàng cảm giác hô hấp của mình ngày càng khó khăn. “Các ngươi đến cùng là muốn gì?”

“Muốn gi? Ngươi còn có nhớ rõ thân phận của ngươi không a? Trên người của ngươi còn gánh vác một huyết hải thâm cừu a? Ngươi chẳng lẽ đã quên? Có phải có chuyện gì làm ngươi buông bỏ báo thù a?”

“Khục khục khục. . . Ngươi. . . Ngươi là ai. . .? Vì. . .vì cái gì biết rõ chuyện của ta?”

Mộ Kiệt chỉ cảm thấy khí lực trên thân thể dần bị rút đi, vết thương ở phần bụng không còn cảm thấy đau nữa rồi. Thính giác, thị giác, khứu giác, cái gì cũng không còn, tất cả chỉ còn lại một màu trắng. Tựa hồ như mình đã không còn tồn tại trong thế giới này nữa, giờ này khắc này, một sự nhẹ nhõm trước đây chưa từng có. Ba, mẹ, còn có Tiêu Nhược Thiên. . . đây là cảm giác chết sao? Như vậy cũng tốt, cứ như vậy, cứ như vậy biến mất khỏi thế giới này tốt rồi, “Ta nghĩ ngươi đối với “Giản” cũng không xa lạ gì a?” Âm thanh như băng lại vang lên, thoáng cái để Mộ Kiệt trở lại với hiện thực. Tay Bạch Phong không còn nắm lấy cổ mình, Mộ Kiệt tham lam hít thở không khí đã vốn cạn kiệt. Đợi đến lúc hô hấp dần dần thông thuận, Mộ Kiệt mới có thời gian suy nghĩ lại lời nói vừa rồi. Nàng là người của “Giản” phái tới? Sao có thế, bọn hắn không lý nào lại hại mình. Đối với điểm này, Mộ Kiệt vẫn luôn có lòng tin, bảo vệ tính mạng của mình chính là phương bài chính của “Giản” , Mộ Kiệt biết rõ giá trị lợi dụng của mình với “Giản”, muốn loại trừ Mặc Long Bang, không thể thiếu mình, cũng có thể nói đây là quân cờ.

“Ngươi là do “Giản” phái tới, nên đã biết rõ thân phận của ta.”

“Hoàn toàn chính xác, ngươi chết đi chúng ta sẽ rất phiền toái.” Bạch Phong nhàn nhạt nói.

“Bất quá, chuyện này không thể không có, nếu như ngươi không có năng lực, chúng ta sẽ giết ngươi. Mạng của ngươi, trong mắt chúng ta, cũng giống như một hạt bụi trong không khí, không có ý nghĩa.”

Mộ Kiệt tự giễu cười, đây là lần đầu tiên có người đánh giá mình thấp đến như vậy. Không còn là con kiến nữa rồi, hiện ta chỉ giống như hạt bụi mà thôi. Phải hay không mình nên cảm tạ bọn hắn? Không có biến mình thành đồ vật không tồn tại? “Nếu như là như vậy, các ngươi tại sao lại giết bằng hữu của ta?” Mộ Kiệt nghĩ đến Tiêu Nhược Thiên, trong nội tâm không cách nào ức chế được đau nhức. Mình cứ như vậy hại nàng, hại nữ nhân mình yêu, ta yêu nàng, lại hại nàng, nói ra có người tin sao?

“Xem ra ngươi quan tâm nhất chính là cái người ngươi gọi là bằng hữu kia?”

“Các ngươi muốn ta làm gì?” Tiêu Nhược Thiên chết rồi, hiện tại trong cuộc sống mình, chỉ còn có cừu hận, những thứ khác không còn nữa. Người hại chết cha mẹ mình, người hại chết Tiêu Nhược Thiên, một ngày nào đó mình sẽ đem tất cả bọn hắn giết hết sạch. Từ nay về sau, Mộ Kiệt này chỉ sống vì báo thù. Nếu như ngay từ đầu làm như vậy, mình sẽ không yêu Tiêu Nhược Thiên, nàng sẽ không phải chết. Mộ Kiệt hận chính mình, hận sự bất lực của mình, tất cả những người mình yêu thương. Đều vì mình mà chết, cha mẹ như thế, Tiêu Nhược Thiên cũng như thế.

“Rất đơn giản, chúng ta chỉ muốn ngươi tiếp nhận “Quản” mà thôi.”

“Cái gì?” Mộ Kiệt hoài nghi tai mình có vấn đề, chỉ muốn mình tiếp quản mà thôi? Vậy tại sao còn muốn giết mình? Bọn hắn đến cùng là tính toán cái gì? “Nếu là như vậy? Vì cái gì các người còn phái người đến giết ta?”

“Chúng ta chưa bao giờ muốn nói giết ngươi, chuyện ngày đó, chỉ là chơi đùa mà thôi.”

Cái gì? Chơi đùa? Nàng nói chỉ là chơi đùa? Bởi vì chơi đùa mà hại chết Tiêu Nhược Thiên? Chỉ như vậy? Mộ Kiệt gắt gao nhìn chằm chằm vào Bạch Phong, muốn từ biểu hiện của Bạch Phong tìm ra một tia sơ hở. Nhưng Bạch Phong vẫn một bộ dạng lạnh nhạt, phảng phất như muốn nói nàng là người ngoài cuộc. Mộ Kiệt chán ghét cái điềm tĩnh của Bạch Phong, chán ghét sự cường đại của Bạch Phong, thậm chí còn chán mình đối với Bạch Phong không thể làm gì. Cho dù đã cắn chặt răng, nhưng nước mắt vẫn bất tri bất giác rơi xuống. Mộ Kiệt nằm ở trên giường, mặc kệ nước mắt làm mắt mình trở nên mơ hồ, không lau đi, cũng không khắc chế. Giờ khắc này, nàng muốn khóc thật to len, Mộ Kiệt hẳn là một người kiên cường, Mộ Kiệt hẳn là một người lý trí. Mộ Kiệt hẳn là một người vô tình. Như vậy? Tại sao phải khóc? Vì sao từ ngày nghe được Tiêu Nhược Thiên chết, chính mình trăm phương ngàn kế muốn đi theo nàng? Ta sao lại yêu mến nữ nhân kia? Có lẽ, mình thật sự đã thay đổi. Trở nên yếu ớt, trở nên không chịu nổi đả kích, biến thành một người cần phải bảo hộ. Mình luôn nhớ đến cái ôm của ngươi kia, độ ấm của người kia, hương vị của người kia. Mình như vậy, thật sự rất chán ghét lắm phải không?

Bạch Phong im lặng nhìn Mộ Kiệt rơi lệ, loại nước mặt nữ nhân này luôn làm mình không thoải mái. Chuyện của Mộ Kiệt Bạch Phong đã có nghe qua, một tiểu hài nữ 4 tuổi, tận mắt nhìn thấy cha mẹ bị bắn chết, chết trước mặt mình. Lúc đó nàng đều không khóc, hiện tại là vì một nữ nhân mà khóc. Không phải vô tình, không phải không khổ sở, nhưng là không khóc, sẽ không trước mặt kẻ khác khóc, đây chính là Mộ Kiệt. Nhưng còn lần này, Mộ Kiệt không hề ẩn nhẫn, nàng khóc đến càn rỡ, không chút nào để ý đến sự tồn tại của Bạch Phong. Tựa như muốn đem nước mắt của 20 năm mà trút ra hết. Thẳng đến tối, Mộ Kiệt bởi vì kiệt sức không chống đỡ nổi mà dần thiếp đi. Bạch Phong ở bên nàng suốt buổi chiều, lúc gần đi, bỏ xuống một câu: “Cái tên cảnh sát kia, hình như là còn sống.” Mộ Kiệt ngay lúc nửa tỉnh nửa mê nghe được một câu, thỏa mãn lộ ra một khuôn mặt tươi cười, sau đó nặng nề thiếp đi.

Tinh Lạc công ty.

“Này! Ngươi nói chuyện được không? Ngươi đem ta gọi đến đây để xem ngươi ngẩn người sao? Không phải nói có công việc à? Ở đâu?” Tử Kỳ bởi vì giận mà mặt có chút đỏ lên. Đúng vậy, nàng hiện tại là phi thường tức giận. Thật vất vả mới có được kỳ nghỉ dài hạn, Tử Kỳ lái xe về biệt thự của mình, nằm trên giường rộng đến 3m, nghĩ đến thôi cũng đã thấy thoải mái. Ngay tại lúc sắp ngủ, chuông điện thoại vang lên. Tử Kỳ dùng gối che đầu lại, nhưng tiếng chuông điện thoại kia như bùa đòi mạng, không ngừng reng lên bên lỗ tai Tử Kỳ. Cuối cùng, Tử Kỳ nhận thua, nhìn số điện thoại, cường lực khắc chế mình muốn ném đi điện thoại.

Nếu như mình lại ném vỡ, phải đợi thật lâu mới có thể nhận được chiếc mới, cái kia sẽ làm chậm trễ nhiệm vụ của tổ chức sát thủ “Giản”, mỗi người đều có một cái điện thoại riêng biệt. Trên điện thoại ghi chép tin tức của những người cần giết và phương thức liên lạc với mọi người trong tổ chức, mặt khác còn có chức năng nghe trộm. Muốn mở điện thoại, thậm chí tiếp cuộc gọi, đều cần vân tay, cùng mật mã. Cho nên có thể gọi cú điện thoại này, chỉ có thể là người của tổ chức “Giản”. Mà ngũ sắc trong “Giản”, là tên gọi tắt của nhóm sát thủ lợi hại nhất, lúc lão đại của “Giản” chưa có, 5 người bọn hắn có thể trực tiếp thay lão đại ra lệnh. Cái này được gọi là dưới 1 người trên vạn người. Trong 5 người riêng biệt kể cả Tử Kỳ, điện thoại đều là đặc chế, trong điện thoại còn có trang bị hệ thống tự nổ, cùng với hình thức hiệu lệnh. Hình thức cũng như nội dung, hệ thống tự nổ của điện thoại là dựa vào bộ điều khiển từ xa của chủ nhân chiếc điện thoại. Chỉ cần chủ nhân chiếc điện thoại khởi động hệ thống tự nổ, điện thoải sẽ tự nổ tung, uy lực mạnh đến nổi có thể phá hủy một tòa cao ốc 10 tầng. Hình thức hiệu lệnh chính là do người trong ngũ sắc của “Giản” khởi động, các sát thủ ở tất cả quốc gia phải lập tức đi đến vị trí của người triệu tập.

Cho nên cái điện thoại này giá trị nhất định không rẻ, hơn nữa mỗi lần làm mới, số liệu lại thêm vào một lần nữa, hết sức phiền toái. Tử Kỳ nhìn trên màn hình điện thoại hiện lên hai chữ Hồng Mị. Mặt mũi tràn đầy hắc tuyến, từ trong người phát ra từng đợt hàn ý. Suy xét liên tục, tiếp điện thoại, không đợi Tử Kỳ mở miệng, đối phương liền ném ra một câu.

“Lập tức đến công ty, có công tác!”

“. . . . . .”

Tiếp theo đó là một hồi tút tút, đối phương căn bản không cho Tử Kỳ thời gian phản ứng. Tử Kỳ nhìn điện thoại ngẩn người, công tác sự tình gì chứ? Rốt cuộc là cái gì? Nhớ rõ hôm nay mình đâu có quảng cáo gì, vậy chẳng lẽ là . . . giết người? Tử Kỳ thay quần áo, trang điểm, luôn theo chủ nghĩa hoàn mỹ đi ra ngoài. Tốt nha, quấy rầy ngay lúc ta ngủ, ngươi phải trả giá thật nhiều! Tử Kỳ quyết định hắc hóa rồi! Tuy nhiên cho tới bây giờ không có phí công qua. Vì vậy nên bây giờ, hai người to mắt ngồi nhìn nhau.

Hồng Mị mỉm cười nhìn bộ dạng tức giận của Tử Kỳ, càng nhìn càng cảm thấy đáng yêu. Không chút hoang mang uống cà phê trong tay, như đang chờ đợi tiểu quỷ kia xù lông. Đúng vậy, đừng hoài nghi, Hồng Mị đúng là có sở thích quái dị như vậy đấy, chuyên thích xem Tử Kỳ nổi giận! Chẳng lẽ nói có cảm giác phi thường thành tựu? Quả nhiên, nhân vật trong truyện của Hiểu Bạo không có ai là bình thường!.

“Ngươi đang bận gì sao? Nếu có thời gian thì nên bồi dưỡng tình cảm với đồng sự thì tốt hơn không phải sao?” Tử Kỳ nhìn bộ dáng nhàn nhã uống cà phê của Hồng Mị, thật sự là muốn đem ly cà phê tạt vào cái khuôn mặt chán ghét kia. Nàng nghĩ như vậy, cũng như vậy mà làm. Tử Kỳ rất nhanh lẻn ra sau lưng Hồng Mị, thò tay muốn đem đổ ly cà phê nóng kia. Hồng Mị hoàn toàn không nghĩ tới Tử Kỳ lại đột nhiên, phản xạ có điều kiện ngăn đưa tay ngăn lại. Không đỡ cũng may, cái này một đương ah. . . PHỐC. . .

Advertisements

One thought on “Yêu, chỉ cần ta và ngươi – chương 34

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s