Chương 31 – Còn sống

 

Đây là đâu? Ta còn sống? Tường trắng? Quần áo trắng? Đau quá. . . Mộ Kiệt!? “Đừng lộn xộn, để ta chích thuốc cho ngươi!” Ai? Là ai đang nói? Đẹp quá, tay thật mềm, hương vị thật thơm. “Ngươi là thiên sứ sao?”

“Tiêu Nhược Thiên! Tên chết bằm này mau tỉnh cho ta! Ngươi là tên khốn kiếp! Vừa mới tỉnh đã trêu hoa ghẹo nguyệt!”

“Ah — đau quá! Làm sao vậy? Thiên sứ cũng biết đánh người sao?”

“Thiên sứ cái gì chứ? Ngươi mở mắt chó ngươi ra mà nhìn này, nhìn xem lão nương ta là ai?” Tiêu Nhược Thiên mở to mắt, liền chứng kiến khuôn mặt đen lại của Hoa tỷ so với bao công còn đen hơn, hiện ra trước mặt mình.

“Ah — ? Hoa tỷ? Ngươi sao lại ở đây? Mộ Kiệt? Mộ Kiệt đâu?”

“Ta thấy ngươi là bị đánh đến đần rồi phải không? Còn hỏi ta như thế ở đây? Ta ngược lại phải hỏi ngươi sao ngươi như thế nào lại ở chỗ này mới phải? Vừa mới tỉnh dậy chỉ biết nhớ đến tiểu tình nhân kia. Mạng của mình cũng không thèm để ý phải không? Ngươi biết không? Ngươi phải cấp cứu tới 8 giờ, động mạch chủ bị cắt, mất hết một nửa số máu trong người, đến hô hấp còn không có! Ngươi nói với ta như thế nào đây? Ta biết ngươi suốt ngày không làm được chuyện gì tốt, thật khiến ta lo lắng!” Hoa tỷ càng nói càng kích động, những giọt nước mắt theo hốc mắt mà chảy xuống.

“Hoa tỷ. . . thực xin lỗi. . . ta . . .”

“Nói xin lỗi có ích gì? Ta đã sớm nói với ngươi, cách xa nữ nhân kia xa một chút, người kia đến cảnh sát còn không thể điều tra ra bối cảnh của nàng, ngươi cho rằng người như thế chỉ đơn giản chỉ là một họa sĩ sao?”

“Hoa tỷ, cho dù nàng là mãnh thú hay nước lũ, ta cả đời này cũng chỉ muốn nàng.” ( ý nói dù là người như thế nào thì cũng yêu)

“Tốt, ta thấy ngươi là muốn tự tìm đường chết mà, cứ cách 2,3 ngày lại đến bệnh viện. Nếu trở về thành một tên Hoa Hồ Điệp không tim không phổi như trước thì có lẽ tốt hơn, ít nhất có thể làm ta yên lòng hơn, chứ không phải mỗi ngày vì ngươi mà lo lắng!”

“Hoa tỷ. . . Ta biết rõ ta nợ ngươi rất nhiều, ta. . . thực xin lỗi. . .” Hốc mắt Tiêu Nhược Thiên có chút đỏ, nàng biết rõ Hoa tỷ là lo lắng cho mình. Chỉ ngoài trừ từ thực xin lỗi, thật không biết nói gì hơn.

“Hoa tỷ, ngươi có thể nói cho ta biết Mộ Kiệt như thế nào rồi? Nàng có khỏe không?” Hoa tỷ nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tiêu Nhược Thiên, cái cằm nhọn, bởi vì gần đây thường xuyên bị thương, thân thể không tốt như trước kia nữa, cả người đều gầy hơn.

“Ngươi chỉ biết lo lắng cho tiểu tình nhân của ngươi, ngươi xem ngươi đi. Một tháng đã vào bệnh viện mấy lần? Vừa mới ra viện được vài ngày đúng không? Lại vào tiếp? Còn tiểu tình nhân của ngươi, mất tích rồi!”

“Cái gì mất tích? Sao lại như vậy?” Tiêu Nhược Thiên từ trên giường mà ngồi dậy, “Ti —!”

“Ài ta đã nói ngươi không nên kích động mà, đừng nói ta không nói trước, nếu ngươi còn lộn xộn đụng đến vết thương, thì sẽ lưu lại sẹo a.”

“Là những người kia, nhất định là những người kia, mang nàng đi!”

“Những người kia? Người nào? Ngươi đem toàn bộ sự việc nói rõ! Ta sẽ giúp ngươi điều tra thêm.” Tiêu Nhược Thiên nhớ lại những chuyện của ngày hôm đó, đem toàn bộ sự việc nói hết cho Hoa tỷ.

“Sao? Có thể điều tra bọn họ là ai không?”

“Ngươi mới vừa nói? Tên của bọn hắn đều liên quan tới màu sắc?”

“Ân, đúng vậy, còn có một người giống đại minh tinh, tên Tử Kỳ gì đó!” Tiêu Nhược Thiên nói xong muốn xuống giường, chưa kịp ngồi dậy, đã bị Hoa tỷ đè xuống.

“Ngươi làm gì vậy? Vết thương của ngươi còn chưa lành, lộn xộn cái gì, ngươi muốn hiến cái mạng nhỏ này hả?”

“Hoa tỷ, Mộ Kiệt bị các nàng mang đi, nhất định rất nguy hiểm! Không được. . . Ta phải cứu nàng! Mau báo cảnh sát! Những người kia có thể là sát thủ!”

“Chỉ với ngươi? Ngươi có thể đi lại được sao? Ngươi có manh mối sao? Ha ha. . . Báo cảnh sát? Ngươi biết không? Chuyện này căn bản cảnh sát không quản được, ngươi cho rằng những tên sát thủ kia là người như thế nào? Bọn hắn đã dám ban ngày giết người, thì dĩ nhiên cũng không sợ cảnh sát.”

Tiêu Nhược Thiên sững người nhìn Hoa tỷ, “Sao có thể như vậy? Nếu vậy thì làm sao bây giờ? Cứ như vậy nhìn Mộ Kiệt bị mang đi sao? Nàng bị gì thì sao? Vạn nhất những người kia tổn thương nàng thì sao!?” Tiêu Nhược Thiên không dám nghĩ tới cảnh bọn người kia sẽ đối xử như thế nào với Mộ Kiệt, nếu bọn hắn cứ như vậy giết Mộ Kiệt, thì mình sẽ làm sao? Đây là lần đầu tiên Tiêu Nhược Thiên cảm thấy mình vô dụng như vậy, nàng hận mình sao không thể lợi hại một chút? Như vậy có thể bảo hộ Mộ Kiệt rồi. . . vì cái gì. . . Hoa tỷ nhìn Tiêu Nhược Thiên bộ dạng thất hồn lạc phách, trong nội tâm cũng từng cơn co rút đau đớn, lấy trước kia một Tiêu Nhược Thiên chỉ biết tán gái uống rượu, cười đến không tim không phổi đã biến mất, mà biết thành một người trước mắt vết thương chồng chất. Ài. . . Sẽ giúp ngươi một lần, hy vọng lần này ta làm đúng.

“Được rồi, ngươi đừng lo lắng, ta sẽ giúp ngươi điều tra rõ ràng. Ngươi giờ hãy nghỉ ngơi thật tốt, cái gì cũng không cần quản. Nếu như bọn hắn muốn giết tiểu tình nhân của ngươi, thì sớm đã giết, chứ không tốn sức đem người bắt về không phải sao? Cho nên ta cho rằng Mộ Kiệt bây giờ rất an toàn, ngươi an tâm dưỡng thương được chưa? Ta cam đoan sẽ trả lại một tiểu tình nhân an toàn khỏe mạnh cho ngươi được không?” Ngữ khí của Hoa tỷ giống như là đang hống một tiểu hài tử 3,4 tuổi bị mẹ ném đi, chỉ còn thiếu cầm que kẹo nhét vào trong miệng Tiêu Nhược Thiên mà thôi.

“Hoa tỷ. . . Cám ơn ngươi.”

“Cảm ơn cái gì, ai bảo ta là chị của ngươi. Ta phải đi, ta đã gọi cho cha mẹ ngươi, bọn họ chút sẽ tới.”

“Cái gì? Ngươi sao lại đi nói cho bọn họ biết?” Tiêu Nhược Thiên lớn tiếng hô hào, không nghĩ đến động đến miệng vết thương, đau đến nỗi nằm trên giường muốn chửi thề.

“Ngươi đúng là tên hỗn đản, lần trước ta giúp ngươi thu dọn cục diện đã rối lắm rồi, lần này ta không muốn một lần nữa rơi xuống hố bùn. Ta cũng không phải là bảo mẫu của ngươi! Với lại, ta cũng phải đi qua Mỹ có công chuyện không thể ngày nào cũng đến bệnh viện thăm ngươi, đương nhiên phải gọi cha mẹ ngươi đến chiếu cố ngươi! Bất quá, ta nói với cha mẹ ngươi, ngươi là lúc đang bắt phạm nhân bị đâm bị thương, chứ không phải là bị xã hội đen ám sát ah~!” Hoa tỷ cố ý đem chữ ah kéo thật dài, cái ý đồ kia, không cần nghĩ cũng biết.

“Hoa tỷ, chờ ta khỏe, ta nhất định sẽ mời cơm ngươi, ngươi yên tâm đi, từ đây về sau ta sẽ không gây phiền toái cho ngươi nữa!” Tiêu Nhược Thiên dùng ánh mắt long lanh nhìn Hoa tỷ, một tay nắm chặt quần áo bệnh nhân, một tay khác nắm quyền đăt trên cằm. Khuôn mặt nhỏ tái nhợt không tý sắc huyết kia, làm người khác nhìn vào có chút đau lòng.

Hoa tỷ cũng không phản bác. “Vậy thì tốt, chờ ngươi khỏe, ta muốn ngươi dẫn ta đi ăn cơm trong một tuần.”

“Ok, không thành vấn đề! Các ngày lẽ trong tuần!” Hoa tỷ thật sự cũng không muốn so đo vấn đề này, nàng cầm túi xách, lắc lư lắc lư rời đi. Vừa ra khỏi cửa, đã nhìn thấy Dạ Vi đang đứng trước của, “Nàng đã khỏe chưa?” Dạ Vi nhàn nhạt hỏi.

“Ân, sinh khí dồi dào, cùng cái người vừa chết đi sống lại kia không phải là một người, ta mới đáng thương a, hơn nửa đêm còn phải chạy tới bệnh viện, kết quả tên kia vừa tỉnh dậy thì liền hỏi tiểu tình nhân của hắn. Ngươi nói xem ta có phải hay không kiếp trước thiếu nợ tên họ Tiêu kia? Ta như thế nào lúc nào cũng phải thu dọn cục diện rối rắm của nàng a? Rồi ta còn phải giúp nàng điều tra tung tích của tên tiểu tình nhân kia, ài. . . ” Hoa tỷ ngửa mặt lên trời thét dài, ah~ trời bắt đầu đổ mưa! Đây đúng thật là bi trang! Dạ Vi nhìn bộ dạng buồn cười của Hoa tỷ, lộ ra một nụ cười tươi “Chỉ sợ ngươi tìm không được người!”

Tiêu Nhược Thiên không biết vì sao mình không ngủ được, nằm trên giường chỉ nghĩ tới Mộ Kiệt, nhớ đến từng điểm nhỏ, rồi từ từ tiến vào mộng. Giấc mộng này của nàng, lại gặp tiểu cô nương lần trước. Đầm trắng, mắt như hố đen không đáy. Tiểu cô nương kia đang chạy. Trong miệng hô to cái gì đấy, Tiêu Nhược Thiên đem hết toàn lực nghe, nhưng cái gì cũng không nghe được. Bỗng nhiên, tiểu cô nương kia ngừng lại, quay đầu lại nhìn nàng. Đôi mắt to tròn biến thành đôi mắt xếch nhỏ dài, khuôn mặt tròn trịa trở nên dài nhỏ, trên khuôn mặt tái nhợt loang lổ máu. Là ai? Rất quen thuộc? Là ngươi? — Mộ Kiệt! Nhìn trên người Mộ Kiệt toàn là máu, cô độc đứng ở đó. Tiêu Nhược Thiên muốn chạy tới ôm nàng! Nhưng thân ảnh của người kia càng ngày càng mờ nhạt, cuối cùng biến mất để lại một mảnh sương mù trắng xóa.

Tiêu Nhược Thiên hô hào tên của Mộ Kiệt rồi bật dậy, quần áo đều đã thấm đẫm mồ hôi, nàng ngẩng đầu, đối mặt với mình chính là Phó Lăng Giang ánh mắt như đang suy nghĩ điều gì. “Mẹ —!” Một tiếng mẹ cực kỳ không tình nguyện, làm cho Phó Lăng Giang khẽ nhíu mày. Tốt, tiểu khốn nạn nhà ngươi, có con dâu quên mẹ, ngay cả đến lúc bị thương nằm viện, trong mơ cũng gọi tên nữ nhân kia. Người ta thì không thèm đến thăm ngươi, ngươi ngược lại nằm ở đó mà nhung nhớ. Con gái của ta từ lúc nào trở nên như vậy. . . Cái gì kia . . . Tiện nghi?

“Mộ Kiệt thì không, nhưng mẹ của ngươi thì có, thế nào, làm ngươi thất vọng sao?” Phó Lăng Giang liền thay đổi cái thái độ thường ngày, lạnh lùng nói. Cái này liền làm Tiêu Nhược Thiên mới vừa tỉnh mộng kia rùng mình. Thế gian này đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, giống như Bạch tuyết thì sợ hoàng hậu độc ác. Hoàng hậu thì không thể không nghe lời lão phật gia. Nói như thế, thì Tiêu Nhược Thiên chính là hoàng hậu ác độc, còn Phó Lăng Giang chính là lão phật gia tội ác tày trời kia. Đối với Tiêu Nhược Thiên quả thực nữ vương như vậy thật sự có tồn tại, cho tới bây giờ, người có thể đối phó với khí tràng của Phó Lăng Giang, chỉ có một người. Người này chính là Mộ đại họa sĩ! Bất quá bây giờ Mộ đại họa sĩ không ở đây, Tiêu Nhược Thiên không có chỗ dựa, chỉ có thể biến thành một chú thỏ trắng mặc người chém giết, chỉ biết nghe lệnh nữ vương. Yếu ớt hỏi một câu: “Mẹ. . .  ta. . . ba của ta đâu?”

Phó Lăng Giang thấy con gái mình nhìn mình như chuột sợ mèo, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp. Đã cảm thấy trong lồng ngực dần dần tuôn ra một cỗ khí. Nếu như không phải Tiêu Nhược Thiên bị thương, chính mình có thể tích tụ khí công hướng nàng đánh tới để nàng đi gặp Mao gia gia. Đều đã nói qua a, không được, chỉ có thể nhẫn nhịn, nhẫn nhịn. Phó Lăng Giang gọt táo, đưa cho Tiêu Nhược Thiên. “Ba ba ngươi hôm nay có lịch dạy, buổi tối sẽ tới thăm ngươi. Nữ nhân kia đâu? Sao lại chưa tới? Không phải là người ta không thèm để ý tới ngươi chứ?” Tiêu Nhược Thiên chết lặng gặm quả táo, nàng hiện tại ăn cũng không cảm nhận được mùi vì gì, không để ý tới lời nói ám chỉ trào phúng của mẹ mình.

“Mẹ, ngươi nói vậy là có ý gì? Ai không để ý tới ta?”

“Ah? Không phải ngươi biết rõ sao? Ngươi bị thương nghiêm trọng như vậy, nàng cũng không thèm tới thăm ngươi, chính là trong lòng nàng ngươi một chút trọng lượng cũng không có.”

Phó Lăng Giang tiếp tục sự nghiệp trào phúng to lớn của mình, không chút nào phát hiện sự khác thường của Tiêu Nhược Thiên.

Ánh mắt Tiêu Nhược Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, nhớ tới những lời của Mộ Kiệt nói với mình. Tiêu Nhược Thiên, ta sẽ không cười cho ngươi xem, ta không muốn bây giờ cười cho ngươi xem, đợi khi nào vết thương của ngươi lành lại, ta sẽ mỗi ngày cười với ngươi. Cùng ngươi làm chuyện ngươi muốn làm, ngươi phải sống! Ta xin ngươi! Đừng rời bỏ ta! Mỗi câu mỗi chữ, đều khắc thật sâu trong đầu mình, không thể nào quên được.

Mộ Kiệt, ta đã làm được, ta còn sống, thế nhưng. . . ngươi đang ở đâu?

Advertisements

One thought on “Yêu, chỉ cần ta và ngươi – chương 31

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s