Màn Thứ 40

 

Gần đây đồng sự phụ trách mảng xã hội bị tai nạn xe phải nhập viện. Công ty Tô Trì đang tuyển người, nhưng nhanh nhất cũng phải mất một tuần mới có người nhận việc, nhận việc xong còn phải dẫn đi theo, tiếp xúc với nhiều chuyện thất thất bát bát thì ít nhất một tháng sau mới chính thức quen việc. 

“Tháng này đành làm cô vất vả rồi Tô Trì, tăng ca nhiều hơn, ráng sống qua tháng này ! Người trẻ tuổi!” Tổng biên tập vỗ vỗ vai Tô Trì nói. 

Tô Trì phất phất tay, không thể làm gì. 

Tạp chí giải trí cùng báo xã hội, hai lãnh vực nặng nhất lại muốn nàng cùng gánh vác sao? Làm sao không mệt chết được? 

Tô Trì gục xuống bàn, mặc kệ bài hát vang lên, lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho 80 

Tháng này 80 bề bộn, đi tuyên truyền cùng Mạc Tịnh Ngôn, bay khắp các thành phố trong nước 

Mới hai ngày không gặp, thật sự có chút nhớ nàng. 

Điện thoại đặt ngay trên bàn, nếu có tin nhắn Tô Trì sẽ biết ngay. Tô Trì bắt đầu viết bài trên laptop. Nàng giỏi nhất là viết bài, tốc độ so với viết tiểu thuyết nhanh như nhau, không đến nửa giờ, đánh máy không ngừng, nàng đã viết đầy trang. 

Tô Trì là tiêu biểu cho ý chí đánh nhanh rút gọn, mới viết xong một bản đã thấy mệt mỏi, nãng kiệt sức duỗi người, mắt nhìn điện thoại, màn hình đen thui. Tô Trì thò tay chạm một cái, màn hình sáng lên, không có biểu tượng tin nhắn. 

“Tiểu 80….cậu thật sự bận đến thế sao? Không có cả thời gian trả lời tin nhắn mình sao? Bại hoại ah, để xem cậu trở về mình hầu hạ cậu thế nào? Hay là khiến cậu ba ngày không bước xuống giường được? hắc hắc hắc hắc….” Tô Trì cười lớn một mình, cười xong lại cảm thấy hư vô, nàng nhíu mắt nhìn chằm chằm chiếc điện thoại di động của mình, điện thoại đáng thương bị nàng giày vò lật qua lật lại. 

Đoàn phim “Nguyên Vị” lên máy bay, bay đến thành phố N. Máy bay vừa hạ cánh vội vàng chạy đến phim trường quay tiết mục, rốt cuộc lại bị kẹt xe trên đường. 

Điện thoại của tuyên truyền viên vang lên không ngừng, đều là điện thoại của đơn vị chế tác, tuyên truyền viên vội vàng giải thích nói kẹt xe, kẹt xe rồi, người chế tác giống như muốn đòi mạng tới nơi, tuyên truyền viên đành cắn răng chịu đựng, bực tức cúp điện thoại ném đi: “X đấy, chúng ta còn buổi họp báo khác nữa! Ai muốn muộn đâu!!”

Đại Nguyên mang nước cho tuyên truyền đại ca uống để hắn bớt giận, nói hắn nên học tập K đạo diễn, anh xem, K đạo diễn ngồi vững như thái sơn ah, hoàn toàn là phong độ của một vị đại tướng, không hề nóng nảy chút nào. 

Vương Tử Hựu quơ quơ tay trước mặt K đạo diễn, bất đắc dĩ nói: “K thúc trấn định đến ngủ gục luôn rồi….” 

Toàn bộ mọi người quýnh quáng 😦 囧. 

Tuyên Truyền viên thường xuyên thò đầu ra ngoài xe nhìn cảnh tắt đường, liếc nhìn dọa nạt quá sức, một vùng đông nghịt toàn là xe, xem xét xong hắn hoàn toàn không còn lòng tin, trong miệng lầm bầm thì thầm: “Xong phim, đã đến trễ chiều họp báo cũng không kịp luôn.” 

Mạc Tịnh Ngôn hỏi: “Chỗ này cách phim trường có xa lắm không?” 

Tuyên truyền nói: “Ít nhất cũng mất 10 phút đi xe” 

Mạc Tịnh Ngôn kinh ngạc nói: “Chỉ mất 10 phút thôi sao?” 

Toàn bộ mọi người trong xe nhìn Mạc Tịnh Ngôn, có loại dự cảm bất hảo dâng lên. 

“Vậy thì phải đi trước thôi!” Mạc Tịnh Ngôn thật sự đề nghị như vậy. 

“Bộ điên sao! Uy, Monica!” 

Nói xong Mạc Tịnh Ngôn xuống xe. 

Chủ quản không lên tiếng, tuyên truyền viên gầm lên: “Chủ quản! Ngài phải ngăn cản đi chứ? Nhân viên công tác của công ty điện ảnh và truyền hình Thiên Minh cùng minh tinh chạy như điên trên đường còn ra thể thống gì nữa!” 

Đang nói đến đây, Vương Tử Hựu cũng đứng lên, một bộ muốn đi theo Mạc Tịnh Ngôn. Hai mắt tuyên truyền viên trừng lên: “Zoe, cô cũng muốn phát điên sao?”

Vương Tử Hựu cười sáng lạn: “Thoải mái chút đi….tôi cảm thấy cũng tốt mà, chẳng có chuyện gì là không xảy ra cả, vì muốn kịp giờ họp báo nên chạy bộ đến không phải là điều tốt sao?” Nói xong nàng liếc nhìn cái bụng dần bự ra của tuyên truyền viên xấu xa nói: “Tuyên truyền tiên sinh, ngài cũng nên tập thể dục một chút đi, tôi thấy bụng ngài sắp hết thuốc chữa rồi.” Nói xong Vương Tử Hựu theo Mạc Tịnh Ngôn nhảy xuống xe, gió lạnh ùa đến, chủ quản vốn đã há hốc mồm nên toàn bộ đều hứng đủ. 

“Thật sự là ẩu quá!” 80 mặc áo khoác, kéo trợ lý Nicco quay người đối với chủ quản tuyên truyền còn có đạo diễn K cùng nhóm nhạc Lợi Khí nói: “Chúng tôi đi trước theo các nàng, tôi sẽ chiếu cố tốt các nàng, cứ yên tâm.” Nói xong liền nhanh nhẹn nhảy ra khỏi xe chạy đi. Nicco như cũ cầm hai túi lớn, mệt đến không thở ra hơi, nhưng nàng vẫn kiên trì cố sức đuổi theo. 

Mạc Tịnh Ngôn chạy trước, Vương Tử Hựu theo phía sau, hai người cùng mặc trang phục tuyên truyền, còn mang giày cao gót, sải bước nhanh chạy đi, tóc dài rũ ra đằng sau, lấp lánh.

Trên con đường tất cả đều là xe, chắn ngang dọc, người trong xe đều phiền chết được, cau mày, run chân nhìn ra bên ngoài, đột nhiên nhìn thấy hai tịnh lệ minh tinh xuất hiện ở ngoài cửa xe.

“Ai! người kia không phải là Vương Tử Hựu và Mạc Tịnh Ngôn sao….”

“Ồ? thật là giống!”

“Chuyện gì đang xảy ra!!”

“Vương Tử Hựu ah! Tôi rất thích nàng ấy! Nhất định là nàng ấy!”

“Ah ah ah ah ah ah!”

Hai người gây ra bạo động. May mắn các nàng chạy nhanh mà những người kia cũng không thể bỏ xe để đuổi theo các nàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn các nàng biến mất như một cơn gió.

Đã nhiều năm Vương Tử Hựu không có chạy bộ như thế, lần cuối cùng nàng đem hết toàn lực để chạy bộ là vào lúc đại hội thể thao của trường, nàng bị ép tham gia chạy 4x400m tiếp sức, chạy ở gậy cuối cùng. Lần đó đồng đội của nàng cầm gậy đáng lẽ đã vượt lên dẫn đầu, ai ngờ đột nhiên lại bị té, Vương Tử Hựu lúc nhận được gậy đã tuột đằng sau người ta một quảng dài. Thế nhưng nàng không cam lòng, không chịu thua, quyết tâm tiến lên, nàng so với đối thủ chân dài hơn một chút lại kiên định mà tiến lên. Ngay khi nàng vừa chạm đích thì cả thân thể lập tức xụi lơ, thể lực tiêu hao nghiêm trọng.

Thế nhưng nàng không quên được cái cảm giác thoải mái dốc hết toàn lực, khoảnh khắc ấy nàng như trở nên siêu việt hơn tất cả, thậm chí có thể bay lượn. Rất vui sướng, rất hưng phấn, thậm chí còn có loại hạnh phúc khó hình dung.

Đã lâu rồi, một lần nữa Vương Tử Hựu lại cảm nhận được sự thoải mái đầm đìa, nàng nhìn Mạc Tịnh Ngôn bên cạnh, Mạc Tịnh Ngôn cầm váy, mang giày cao gót nện “ầm âm” trên mặt đất không ngừng, quả thật rất giống như cô dâu chạy trốn trong phim.

Bên cạnh là tiếng còi của những người lái xe, rất nhiều người nhận ra các nàng bắt đầu kêu lên phấn khích, tuy nhiên lại không thể đuổi kịp.

Vương Tử Hựu đột nhiên muốn cười to, nàng nhìn về bốn phía sau lưng mình, từ khi thành danh đến giờ nàng chưa từng có cơ hội không xem ai ra gì như vậy mà còn ở trên đường chạy đi, nàng hướng về phía bên cạnh mình, đó là Mạc Tịnh Ngôn! Người nàng  yêu thích, người nàng khao khát, là giấc mộng của nàng!

Đèn đường của cả thành phố đã lên, dòng xe thật dài trên đường cũng bắt đầu bật đèn xe, trong bóng đêm khi gió thổi đến, Vương Tử Hựu cảm thấy Mạc Tịnh Ngôn đã mang đến cho nàng một đêm thật thần kỳ.

Khi bốn người các nàng thở hồng hộc chạy đến phim trường quay tiết mục, người chế tác tiết mục nhìn các nàng khó hiểu.

“Các cô…làm sao đến đây được? Tuyên truyền viên đâu?”

80 thở gấp nói: “Tôi là người đại diện, tuyên truyền viên gì đó….vẫn còn ở đằng sau….chúng tôi…chạy đến đây trước.”

Người vẻ mặt không tin nổi lại cho là không đúng càng khiến 80 muốn nổi sung.

“Được rồi, được rồi, các côđã đến, chúng ta bắt đầu tiết mục.” Người chế tác này tên là Eric Đường, trước kia từng nổi tiếng trong một tiết mục, sau đó bởi vì muốn đi du học nước ngoài nên tiết mục cũng dừng. Tiết mục lần này xem như là con át chủ bài của đài, Eric Đường định dùng tiết mục này để bắt đầu lại từ đầu, rất có lòng tin đạt tỷ suất xem đài 5 sao.

80 nhận ra, người này quả thật không dễ hầu hạ.

Quả nhiên, nửa tiết mục đầu khá thoải mái chủ yếu hỏi thăm cùng chơi vài trò chơi nhỏ, thế nhưng phần sau đột nhiên dựng nên bối cảnh kỳ quái, có vòng lăn, còn cóđệm nước, thậm chí còn có đồ dùng leo núi!

Mạc Tịnh Ngôn nhìn thấy tường cao dùng để leo núi thì há hốc miệng, không phải là….muốn chơi cái này sao! Hơn nữa phía dưới vách đá leo núi lại là nước???

Mạc Tịnh Ngôn nhìn 80 đứng ở ngoài, dùng ánh mắt phàn nàn với nàng: “Đừng nói là có người thay đổi tiết mục nha? So với bản thảo hoàn toàn không có cảnh này!”

80 cũng không hiểu sao, chạy đi tìm chế tác, kết quả người chế tác biến mất không dấu vết! Vậy là có ý gì đây?

Vương Tử Hựu nhìn Mạc Tịnh Ngôn sững sờ, người chủ trì nói muốn Vương Tử Hựu cùng Mạc Tịnh Ngôn mỗi người một đội, tham gia trận đấu, đội nào vượt qua chướng ngại vật nhiều nhất sẽ là đội chiến thắng. Vương Tử Hựu đột nhiên cướp lời “Thế nhưng tôi muốn ở cùng một đội với Monica, chúng tôi có thói quen hợp tác ăn ý với nhau.”

Người chủ trì không nghĩ Vương Tử Hựu sẽ nói ra những lời như vậy hỏi: “Vậy ai sẽ ở đội kia?”

“Là anh đó!” Vương Tử Hựu cười chỉ vào người chủ trì, rất chân thành đề cử.

Khách mời ở trường quay bắt đầu ồn ào, người chủ trì đổ mồ hôi đầy đầu, trong lòng thầm mắng: “Móa! Dùng tiền mời các ngươi đến đây không phải để các ngươi ồn ào!” nhưng người ta đang là con gà đẻ trứng vàng lại nổi tiếng, người chủ trì chỉ hơn 30 tuổi đành nhẫn nhịn, cởi bỏ âu phục trên người.

Vương Tử Hựu cùng với đội của người chủ trì ngược hướng chính thức đối kháng, mỗi đội năm người. Kết quả mỗi đội lên một lượt 3 người, không ai có thể vượt qua, cơ hồ đều “chết” ngay tại thời điểm leo vách đá. Từ vách đá rơi xuống nước rất thảm, toàn thân ướt đẫm, vô cùng thê lương.

Mạc Tịnh Ngôn hoảng sơ co rúm đôi vai, nàng cho đến bây giờ đều không có tế bào vận động, hơn nữa còn sợ cao sợ nước….nhưng trò chơi vận động này không phải là đang cố gắng làm khổ người sao!

4 người cùng đội với chủ trì đều thất bại, lần này đến lượt Mạc Tịnh Ngôn ra trận.

“Chờ một chút.” Vương Tử Hựu kéo Mạc Tịnh Ngôn ra đằng sau lưng mình, hỏi người chủ trì: “Có thể chiếu cố chúng tôi một chút được không?”

“Chiếu cố thế nào?”

Vương Tử Hựu nói: “Anh đi trước, mà anh đã thất bại, nếu tôi thành công thì coi như đội chúng tôi thắng, Mạc tỷ không cần chơi trò này có được không?”

Đạo diễn nói nhỏ trong tai người chủ trì không được không được, chính là muốn để Mạc Tịnh Ngôn xấu mặt thì tỷ suất mới cao, thế nhưng Vương Tử Hựu mền mại hỏi lại một câu: “Có được không?” người chủ trì lập tức buông khí giới đầu hàng.

Đạo diễn điên cuồng mắng nhiết, người chủ trì giả bộ không nghe thấy, sẵn sàng ra trận.

Người chủ trì rất không may ở vòng đầu tiên đã lăn đùng té xuống, tuyên bố thất bại. Vương Tử Hựu cởi giày cao gót ra, vận động tay chân một chút, chuẩn bị lên sân khấu.

“Zoe…” Mạc Tịnh Ngôn nhẹ nhàng gọi nàng. Vương Tử Hựu quay đầu lại, nghịch ngợm nhăn mũi nói:

“Kỳ thật tôi thích được gọi là Tiểu Hựu…”

Mạc Tịnh Ngôn vẻ mặt lo lắng: “Ngươi phải cẩn thận…Tiểu Hựu” 

Một loại cảm giác ấm áp của người yêu bao quanh Vương Tử Hựu, lại khiến lòng dũng cảm của nàng tăng lên mãnh liệt, lập tức vô cùng linh hoạt: “Tốt! Cho các ngươi xem sự lợi hại của tôi!”

Kết quả thật lợi hại…bị trật mắt cá chân, nằm viện hai tuần. ( =]] )

Advertisements

6 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 40

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s