Màn Thứ 38

 

Vương Tử Hựu từ nhỏ tính thích gây chuyện, tất cả đều bởi vì ba mẹ nàng luôn giáo dục theo phương cách cởi mở, hết thảy đều để cho con mình tự suy nghĩ, tự quyết định, tự làm, cho nên khiến cho tính tình nàng bốc đồng cao ngạo.

Thế nhưng, vào lúc này đây, nàng thực sự giỡn quá lố rồi.

Kỳ thật, Vương Tử Hựu chỉ muốn giỡn một chút, thế nhưng không nghĩ Mạc Tịnh Ngôn bề ngoài lạnh lùng khó chịu, trong lòng lại….tương đối diệu dàng….nàng rõ ràng tin rằng mình say rượu loạn X với đai đen Takwondo Vương Tử Hựu sao ? Còn nói phải chịu trách nhiện….Tuy Vương Tử Hựu thật lòng muốn nàng hoàn toàn chịu trách nhiệm, thế nhưng nếu sau này nàng biết được tối qua không có chuyện gì xảy ra, Vương Tử Hựu mang nàng về nhà thì nàng đã ngủ mê man đến hừng đông, thì nàng sẽ tức giận vì bị lừa gạt không?

Mặc dù dựa vào thực tế thì đích thật Vương Tử Hựu đã nói dối.

“Nhưng mà rõ ràng chỉ giỡn thôi! Ai ngờ nàng cho là thật!” Vương Tử Hựu nằm lỳ trên giường, rơi lệ.

Làm sao bây giờ?

Mối quan hệ có sự dối lừa sẽ tiềm ẩn tai họa, thế nhưng….

Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên, Vương Tử Hựu liếc mắt nhìn, là Mạc Tịnh Ngôn.

“Ăn cơm thịt kho không? Ta mang dư một phần.” Một câu rất ngắn chủ yếu nhắc đến thức ăn, thế nhưng Vương Tử Hựu nhìn ra trong những chữ này có hình ảnh Mạc Tịnh Ngôn lạnh lùng pha lẫn chút thẹn thùng ôn nhu.

Trong lòng rất ấm áp, Vương Tử Hựu cầm di động, một chút cũng không muốn buông tha phần ôn nhu đã chờ đợi rất lâu này.

Đây chẳng phải là mục đích cuối cùng khiến mình luôn luôn kiên trì không từ bỏ đó sao? Vương Tử Hựu hít một hơi thật sâu, lần này chẳng phải là cơ hội ông trời cho mình ư? Để cho mình có được Mạc Tịnh Ngôn? Hơn nữa Mạc Tịnh Ngôn còn chủ động hôn mình nữa, chắc chắn không phải giả dối, tuy lúc ấy là do nàng say rượu nhưng có thể là dùng rượu để bộc lộ cảm giác chân thật nhất của mình mà thôi.

Mạc Tịnh Ngôn…yêu mình mà, nàng vốn là yêu mình đấy. Vương Tử Hựu hung hăng trấn định tâm tình của chính mình, trả lời tin nhắn của Mạc Tịnh Ngôn: ” Chị đang ở đâu? Tôi đến chỗ chị.”

Giờ phút này Mạc Tịnh Ngôn đang ngồi trong xe với 80, 80 nói ở phía trước có quán ăn cay rất ngon, nhất là món cơm thịt kho rất nổi tiếng, hỏi Mạc Tịnh Ngôn có muốn ăn một phần không.

Mạc Tịnh Ngôn buồn bực: “80 ah, chẳng phải em không thích thịt kho sao? 

80 lạnh sống lưng, sực nhớ mình quả thật không thích cơm thịt kho, nhưng mà… lần trước Tô Trì mua cơm ở cửa tiệm này giao đến tận nơi cho 80 khiến 80 như lạc vào thiên đàng, từ đấy về sau liền ưa thích cơm thịt kho của cửa hàng này.

Nhưng 80 hoàn toàn không muốn Mạc Tịnh Ngôn biết nàng cùng phóng viên phiền toái kia có mối quan hệ thân thiết: “Chuyện đó…. khẩu vị của con người sẽ thay đổi mà.”

Mạc Tịnh Ngôn cũng không có tâm tình bát quái, không biết giờ này Vương Tử Hựu đã ăn cơm hay chưa, có phải đang ở công ty hay vẫn đang tham gia tiết mục quảng bá trên Radio. Nàng có thích cơm thịt kho không? Nàng là người năng động chắc sẽ ăn nhiều, nói không chừng sẽ thích ăn cơm thịt kho, cho nên liền gửi tin nhắn hỏi nàng.

Kết quả tin nhắn trả lời của Vương Tử Hựu lại hỏi nàng đang ở đâu… này là ý gì, muốn gặp mặt sao?

Mạc Tịnh Ngôn có chút thấp thỏm, không yên nhìn ra ngoài cửa sổ, lấy lại bình tĩnh rồi trả lời: “Ta đến công ty rồi.”

Gửi tin trả lời vừa xong, tin nhắn Vương Tử Hựu đã đến ngay sau đó: “Tôi chút nữa cũng đến công ty.”

Mạc Tịnh Ngôn cắn môi dưới, tin nhắn lại đến nữa: “Cùng nhau ăn cơm thịt kho được không?”

Mạc Tịnh Ngôn “phốc” cười ra tiếng, 80 nhìn nàng trong kính chiếu hậu: “Mạc tỷ, có gì vui hả?”

Mạc Tịnh Ngôn lập tức khoa trương đáp: “Không có gì”

80 lắc đầu, hiện giờ ai cũng thần thần bí bí.

80 chở Mạc Tịnh Ngôn đến công ty nhưng không lên cùng, Mạc Tịnh Ngôn hỏi nàng đi nơi nào, 80 khoát khoát tay nói muốn uống nước trái cây nên đi mua. Mạc Tịnh Ngôn nghi hoặc: “Hồi nãy có đi ngang qua sao không mua luôn?”

80 nhe răng: “Em đột nhiên muốn uống thôi, không được sao?”

“Được chứ…”

Vì vậy 80 nhanh như chớp vội bước.

Mạc Tịnh Ngôn ngẩn ngơ tại chổ, rồi cũng đi lên.

80 lái xe mua một chút trái cây, lái xe hướng về nhà của Tô Trì.

Tô Trì vừa gửi tin nhắn cho nàng nói muốn uống nước trái câu. 80 khi đó đang chở Mạc Tịnh Ngôn, nên trả lời nàng: “Muốn uống thì tự đi mua.”

Tô Trì nhắn tin đặc biệt nhanh, lập tức trả lời nói: “Tối hôm qua mình phải cắm dùi ngồi xổm lấy tin đến nửa đêm…. mệt chết đi được, nước trái cây mà hồi cấp ba chúng ta thường uống đó, ta thật sự rất nhớ, rất muốn uống ah… 80, 80808080…”

80 đầu hàng, đành phải quay đầu mua nước trái cây cho nàng.

Mua nước trái cây xong, 80 gõ cửa nhà Tô Trì, cửa vừa mở ra, 80 thiếu chút nữa đã làm đổ hết nước trái cây.

“Cậu đến rồi hả..” Tô Trì tựa hồ vừa tắm xong, tóc ướt sũng, chỉ mặc một chiếc áo ngủ da báo, phía dưới…chỉ mặc một chiếc quần lót nhỏ! Hơn nữa còn là loại…viền ren trong suốt…

80 hận muốn trợn mắt, ánh mắt cố gắng không nhìn xuống phía dưới của nàng… Người này việc gì phải mặc như vậy?? Sắc…dụ? 80 nhìn về phía nàng, giữa mùa đông dù cho hơi ấm tràn đầy, lại có lò sưởi, nhưng ở nhà có cần phóng khoáng đến vậy không ?

Tô Trì đưa lưng về phía 80 giúp nàng cởi áo khoác ra treo lên, như có đôi mắt đằng sau ót nói: “Tiểu 80, cho dù thân thể của mình rất mê hồn, nhưng cậu không cần vụng trộm xem mình lâu đến thế nha.” Nói xong nàng xoay người, tóc dài dính ở bên mặt, đuôi tóc rũ xuống bả vai, cười đến vũ mị: “Đừng nói là. . . cậu đã mê luyến mình nha?”

80 đặt nước trái cây lên bàn, rầu rĩ nói: “Mình mua cho cậu nước trái cây rồi nè, áo khoác không cần treo lên, mình sẽ đi liền.

“Vội vã định đi đâu vậy?” Tô Trì từ phía sau dán chặt lưng 80, 80 ngửi thấy hơi nước lẫn mùi thơm cơ thể nàng quyện lẫn vào nhau, lập tức miệng đắng lưỡi khô.

Tô Trì ngậm vành tay 80, hơi nóng thở từng đợt từng đợt khuyếch đại  vào tai 80

“Làm… làm gì thế….” 80 bị Tô Trì dùng sức ép vào trong tường, Tô Trì nâng cằm nàng, đưa mặt nàng hôn đến điên đảo, tay kia không thành thật chận rãi vuốt ve ngực 80.

Hơi thở 80 bất ổn, ngực phập phồng, Tô Trì lật nàng lại hôn lên ngực nàng. 

“Thật mền mại thoải mái.” Tô Trì rất thoải mái mà cọ qua cọ lại ngực nàng, 80 thật sự đối với nữ nhân này vừa yêu vừa hận.

Thế nhưng khi nàng làm nũng thì lại vĩnh viễn không cách nào cự tuyệt.

“80 cậu thật nhẫn nại…” Tô Trì cởi áo len của 80, hôn lên chiếc cổ dài nhỏ.

80 thật không có thói quen khi làm chuyện như vậy còn nói chuyện, vì vậy không kiên nhẫn đẩy Tô Trì một cái, giọng nói buồn bực nói: “Cái gì….”

Tô Trì dừng một chút, không tiếp tục nói chuyện, kéo 80 lên giường, thỏa thích mà phóng thích ham muốn cùng nhiệt tình.

80 ngay lúc trên đỉnh phong bất chợt nghĩ đến không phải vừa mới hạ quyết tâm không gặp nàng trong thời gian ngắn sao, tại sao lại mua giúp nàng nước trái cây, mua xong còn lên giường… ai, được rồi được rồi, nhất định là nghiệt duyên.

Tô Trì đột nhiên tăng lực, 80 ai oán một tiếng, ôm chặt Tô Trì hơn.

“Này, tại sao đúng lúc này lại thất thần hả? Quá đáng, mình phải trừng phạt cậu.”

“Cậu là đồ điên…” 80 vừa nói xong câu đó thì không thể nói câu gì nguyên vẹn nữa rồi, chỉ có thể nương theo động tác của Tô Trì mà nẩy lên hoặc rơi xuống.

Mạc Tịnh Ngôn mang theo cơm thịt kho, lén lút đi vào công ty, nàng hoàn toàn không muốn người khác phát hiện nàng cầm hai phần cơm. Kết quả vừa mới bước vào cửa đã bị người từ phía sau vỗ vai. Mạc Tịnh Ngôn khẩn trương quay đầu lại, thấy Vương Tử Hựu rạng rỡ, đeo kính râm màu trà, tóc dài đen bị ánh mặt trời nhuộm một tầng vàng nhạt, nụ cười sáng lạn nói: “Mạc tỷ, buổi sáng tốt lành.”

Không biết có phải Vương Tử Hựu quá chói mắt hay vì hôm nay thời tiết tốt, Mạc Tịnh Ngôn nhất thời hoảng hốt, nàng cảm thấy Vương Tử Hựu giống như là một ánh mặt trời khác.

“Đến giờ này mà ngươi còn mặt mũi nói “Buổi sáng tốt lành”.” Mạc Tịnh Ngôn liếc nàng một cái rồi xoay người bỏ đi, hoàn toàn không cóý muốn đi chung với nàng.

Tuy Mạc Tịnh Ngôn để lại cho Vương Tử Hựu chỉ là bóng lưng, nhưng nhìn thấy nàng cẩn thận từng li từng tí cầm trong trong tay cặp đựng phần cơm thịt kho, trong lòng đặc biệt ấm áp.

 

Advertisements

2 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 38

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s