Màn Thứ 35

“Ai, em cùng người thần bí kia nói chuyện ngọt ngào kia là ai vậy?” Đại Nguyên húc cùi chỏ vào Vương Tử Hựu một cái.

Vương Tử Hựu sờ cằm đắc ý nói: “Mẹ của em.”

Đại Nguyên nửa người bổ nhào về phía trước, bất đắc dĩ trợn tròn mắt: “Cho chị xin, em với mẹ nói chuyện với nhau ngọt ngào thế sao? Chị nghĩ em có người tình bí mật đó?”

Vương Tử Hựu cười tươi lắc đầu, Đại Nguyên nghiêm mặt nói: “Lại nói, nếu em mà có người yêu phải báo cho chị biết, rõ chưa?”

Vương Tử Hựu khoát khoát tay, thuận miệng trả lời: “Biết rồi, biết rồi…” nhưng những lời Đại Nguyên vừa nói đều từ tai này sang tai kia.

Tuy nhiên, thấy Mạc Tịnh Ngôn vì mình mà ghen tuông thật là thích, nhưng ngoài cảm giác thích lại có chút đau lòng. Biết rõ Mạc Tịnh Ngôn kia luôn che dấu đau thương bằng khuôn mặt quật cường, tim Mạc Tịnh Ngôn đau nhiều hơn.

Thế nhưng Mạc Tịnh Ngôn này bản chất là lạnh lùng, nếu không hung hăng khích nàng thì không cách nào buộc nàng đối mặt với lòng mình.

“Mạc Tịnh Ngôn đối với mình có tình cảm, mình có thể cảm thấy được.” Vương Tử Hựu đối với điểm ấy rất chắc chắn, nàng có thể cảm nhận được trong ánh mắt Mạc Tịnh Ngôn cố kìm nén xuống đáy lòng thoáng ý nghĩ yêu thương. Nhưng Mạc Tịnh Ngôn là loại người không thể cưỡng cầu, nếu như càng tấn công dữ dội thì càng khiến nàng chán ghét, cho nên Vương Tử Hựu chỉ có thể được ăn cả ngả về không, hung hăng khích nàng, khiến nàng bộc lộ tất cả tâm tình của mình, Vương Tử Hựu muốn nàng biết rõ, có những thứ nếu dấu trong lòng sẽ là hoàn toàn vô dụng. Chôn dấu cùng chờ đợi chỉ là hư thối.

Yêu chính là hành động, chính là nói ra hết, bằng không sẽ đánh mất tất cả.

Vương Tử Hựu không biết vướng mắc của Mạc Tịnh Ngôn nằm ở đâu, nàng chỉ có thể chậm rãi thăm dò từng bước, nếu ồn ào đến sụp đổ… nàng cũng đã chuẩn bị kết quả xấu nhất.

Trận chiến tình yêu này cũng giống như đánh bạc, Vương Tử Hựu vì Mạc Tịnh Ngôn từ hai bàn tay trắng phấn đấu đến vị trí này, hiện trong tay nàng có rất nhiều thẻ đánh bạc, rốt cuộc có thể cùng Boss cuối mặt đối mặt, có lẽ khẩn trương hay áp lực, thậm chí nhất thời muốn lùi bước, nhưng những ngăn trở đó nàng đều vượt qua, nàng rất muốn công phá Boss cuối này, bằng không sẽ rất phí phạm công sức nàng đã thắng được rất nhiều thẻ đánh bạc sao?

Vương Tử Hựu tự phụ mình là kẻ may mắn, đối với phương diện tình cảm cũng tự tin không kém, bằng không nàng sẽ không thích Mạc Tịnh Ngôn, cho dù yêu cũng không có khả năng chú tâm theo đuổi từng bước chân của Mạc Tịnh Ngôn. Vương Tử Hựu cường đại như thế, nếu là người bình thường sẽ bị tình cảm này dọa cho chạy mất, nhưng Mạc Tịnh Ngôn không phải người thường.

Mạc Tịnh Ngôn là người Vương Tử Hựu yêu thích nhiều năm như vậy.

Mạc Tịnh Ngôn tựa lưng ở góc hành lang vắng ngẩn người, vẻ mặt mờ mịt, nghe thấy có tiếng bước chân nàng vội lấy lại cảm xúc.

“Mạc tỷ.”

“Tiểu Phi…”

Mạc Tịnh Ngôn cho rằng Tiểu Phi sẽ nói gì đó an ủi nàng…. Tuy nhiên bắt gặp Tiểu Phi ngồi xổm bên cạnh nàng, lấy từ túi áo ra hộp thuốc lá, rút ra một điếu, châm thuốc, vẻ mặt chết lặng.

Chuyện này có gì đó vượt qua dự kiến của Mạc Tịnh Ngôn, Tiểu Phi luôn xuất hiện với bộ dạng tràn đầy sức sống, quen thuộc chính là nụ cười của hắn, nhưng giờ phút này, Mạc Tịnh Ngôn nhìn thấy mặt bên đang hút thuốc của hắn, không có một chút vui vẻ.

“Kỳ thật…Mạc tỷ, em không có ý mạo phạm, em muốn nói thật một chuyện, thật ra em nói thích chị, đều là do công ty sắp xếp,chỉ là một phương thức lăng xê người mới, em xin lỗi, em cũng không muốn như vậy….”

Tiểu Phi đột nhiên thẳng thắn lại khiến Mạc Tịnh Ngôn mười phần xấu hổ, ngoài miệng gượng nói: “Cái này ah, ta đã biết từ lâu, không có gì, chẳng sao cả, loại chuyện như thế này nhiều lắm.” Nói xong Mạc Tịnh Ngôn hận không thể tự tát vào miệng mình, rốt cuộc là muốn khẩu thị tâm phi đến mức nào nữa? Không phải mình sớm đã bị cái thế giới showbiz hỗn độn này biến đổi rồi sao?

Tiểu phi khẽ cười khổ nói: “Cám ơn.” Sau đó rất tang thương hít một hơi. Mạc Tịnh Ngôn bất đắc dĩ, một Tiểu Phi rồi một Vương Tử Hựu đều thích hút thuốc lá, giới trẻ bây giờ đều là bộ dạng này sao?

Khói trắng quấn quanh, Mạc Tịnh Ngôn thật sự không thích mùi thuốc lá, nhưng lại không thể bỏ đi, đành dùng mu bàn tay ngăn mũi, hy vọng có thể tránh được một ít mùi thuốc lá, nhưng cuối cùng tựa hồ cũng vô dụng.

“Em có một người bạn gái.” Tiểu Phi đột nhiên nói nhỏ, bắt đầu thổ lộ chuyện của mình, “Thế nhưng vì em muốn làm ca sĩ nên công ty nói với em muốn ra album phải nghe lời, bạn gái gì đó, họ không ép em chia tay, nhưng phải dấu cho kỹ, nếu như bị giới truyền thông phát hiện ra thì tự mình mà xử lý. Nghe xong những lời kia, em biết rõ một mình em có thể làm ảnh hưởng đến tiền đồ của những người khác trong nhóm nhạc, vì vậy em mới nói với bạn gái của em, một là chia tay, hai là nàng ấy chờ em vài năm. Sau đó…”Tiểu Phi cười, “Sau đó nàng tát em một bạt tay. Em nghĩ là nàng sẽ lập tức chia tay em, kết quả nàng lại nói, nàng chờ em ba năm, ba năm sau nếu em nổi tiếng thì chúng em chia tay, nàng không liên lụy em thảnh thơi đi làm đại minh tinh, nhưng nếu ba năm sau em vẫn không nổi tiếng, thì em phải từ bỏ giới nghệ sĩ cùng mộng tưởng không thực tế, trở lại bên cạnh nàng ấy.”

“Một người bạn gái vĩ đại…” Mạc Tịnh Ngôn nghe xong trong lòng chua xót.

“Nhưng thật ngốc.” Tiểu Phi Ngẩng đầu nhìn Mạc Tịnh Ngôn, hai mắt như bao phủ một tầng ánh sáng lóng lánh, tựa hồ như nước mắt muốn rơi xuống, nhưng khuôn mặt trung tính kia dường như vẫn tả ra một cảm giác rất kiên cường.

“Mạc tỷ, kỳ thật luôn có nhiều kẻ ngốc dũng cảm luôn tiến tới như vậy.” Tiểu Phi vò tóc mình, cúi đầu.

Dũng cảm tiến về phía trước….là đồ ngốc sao? Mạc Tịnh Ngôn cũng bắt đầu phiền muộn…Kỳ thật dũng cảm luôn tiến về phía trước thật sự là một chuyện khó làm. Coi như là đồ ngốc, cũng lại khiến cho người ta hâm mộ kẻ ngốc đó mà thôi.

“Vậy, Tiểu Phi, em là nam sao?” Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy đây mới là trọng điểm

Tiểu Phi trở nên tinh nghịch: “Mạc tỷ, chị thật sự quá bảo thủ rồi, ai nói có bạn gái phải là nam?”

“Ách…” Mạc Tịnh Ngôn bị nghẹn, ” Nguyên lai em là nữ?”

“Thế nhưng, phần lớn có bạn gái là nam, Mạc tỷ sao lại kết luận em là nữ ?”

Mạc Tịnh Ngôn nhìn vẻ mặt Tiểu Phi cười xấu xa, không sao phản bác.

Mạc Tịnh Ngôn nhìn lên trời, bọn nhỏ này, tỷ tỷ có chút nghi hoặc, có phải cả hai đều vui buồn thất thường như vậy sao?

Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy mình già thật rồi, cùng bọn nhỏ 20 tuổi mới ra mắt không thể trò chuyện được rồi

Thở dài.

Chiến dịch tuyên truyền “Nguyên vị” hoành tráng khiến Mạc Tịnh Ngôn giật mình, chuyến tuyên truyền đi qua hết thảy mười thành phố trọng điểm, tất cảđều xuất hiện ở những tiết mục có tỷ suất xem đài cao nhất, bắt đầu tuyên truyền ở Bắc Kinh bằng một buổi hòa nhạc. Mạc Tịnh Ngôn đương nhiên biết rõ phô trương như vậy là vì Vương Tử Hựu, công ty vì nàng mới chịu đầu tư lớn như vậy cũng là vì số tiền nhận lại cũng không ít. Mạc Tịnh Ngôn trong lòng tĩnh lặng, khuôn mặt cứng ngắc vỗ tay, có vẻ như thật sự là hồng phúc của người…

80 cùng Đại Nguyên thông báo lý do cử hành buổi hòa nhạc.

Đại Nguyên nói: “Thật ra chủ trương của giám đốc muốn nữ chính Monica và Zoe, mỗi người sẽ hát một ca khúc, tuyệt nhất là cùng song ca một bài.” Nói đến ca hát, sắc mặt Mạc Tịnh Ngôn trở nên khó coi. Đại Nguyên vội vã giải thích: “Nhưng chúng tôi đã đạt được thống nhất với giám đốc, nếu để Monica hát chẳng những làm khó cho Monica mà còn khiến người nghe như chúng ta thấy khó xử, vì vậy tất cả đều giao cho Zoe cùng nhóm Lợi Khí. Lợi Khí còn có thể ở buổi hòa nhạc trình diễn những bài hát sẽ phát hành trong album…” Đại Nguyên nói cả buổi, trong quá trình ánh mắt đều hướng về 80, vài lần đều thấy 80 xuất thần.

Đại Nguyên thật sự không chịu được: “Ai, ta nói đồng chí 80, nếu có việc tư cần suy nghĩ thỉnh để sau khi tan ca, hiện giờ đang làm việc, mong đừng khiến chúng ta phải ăn cơm trưa trễ thưa cô.” Đại Nguyên vốn thẳng thắn, nhưng ưu điểm của nàng chính là nói ra những lời tổn thương đến người khác đều dùng giọng trêu chọc nhẹ nhàng nhằm đạt được mục đích cuối cùng nhưng lại không đắc tội người khác… Đương nhiên giọng điệu trêu chọc cũng có giới hạn của riêng nó.

“Thật có lỗi…” 80 bị nàng nói đến đỏ mặt.

Đại Nguyên than trời, với tư cách người đại diện, 80 có chút hơi mền yếu, tuy mấy năm nay thành tích của nàng không tệ, có thể giúp rất nhiều nghệ sĩ trở nên nổi tiếng, nhưng nếu muốn giúp Mạc Tịnh Ngôn hoàn toàn trở mình, có lẽ cần một người đại diện thật mạnh mẽ.

Thấy 80 không thoải mái, Mạc Tịnh Ngôn lén hỏi nàng có phải không khỏe không, 80 kiên cường nói không việc gì, kỳ thật, chỉ là do thân thể không tốt…đều là do cô gái họ Tô chết tiệt kia, túng dục vô độ, khó trách người ta nói phụ nữ 30 tuổi mãnh liệt nhất, quả nhiên là như vậy! Hơn nữa 80 đã 28 tuổi, rõ ràng dây chằng không giống như trước kia mền mại co dãn tốt, bất quá hai chân bị Tô Trì gác lên vai, hôm nay chân lẫn xương sống và thắt lưng đều yếu ớt đến bây giờ, toàn thân đau đớn giống như trong lúc ngủ bị ai đánh đập một trận.

80 quyết định, trong thời gian ngắn sẽ không gặp Tô đại phóng viên tai họa kia.

Kết quả đến giữa trưa vẫn chưa bàn bạc xong, mọi người đi ăn cơm trưa trước sau đó tiếp tục họp, lúc chiều trưởng phòng cũng đến, vì có trưởng phòng đến xem xét nên tất cả mọi người đều thẳng lưng mà trong đầu căng thẳng, xem ra hôm nay phải họp đến tối mịt mới được về nhà.

Quả nhiên, họp đến chín giờ tối mới tan, trưởng phòng hỏi Đại Nguyên đêm nay Zoe có lịch trình gì không, Đại Nguyên nói không có, vì vậy trưởng phòng mời tất cả mọi người cùng nhau đi ăn cơm. Một hồi tiếng hoan hô của mọi người vang lên kéo nhau về hướng xe công ty.

Vừa lên xe Đại Nguyên chen lên chổ bên cạnh 80 ngồi xuống, 80 vẻ mặt kinh ngạc, Đại Nguyên lôi kéo nàng chủ yếu muốn cùng nàng tâm sự, 80 bất đắc dĩ phải theo nàng. Mạc Tịnh Ngôn thấy Đại Nguyên chiếm chổ của mình, đành phải ngồi vào những vị trí khác, nhóm Lợi Khí được sắp xếp ngồi ở băng cuối cùng, trưởng phòng ngồi cạnh tài xế. Vương Tử Hựu cầm điện thoại không biết chơi cái gì, cúi đầu định leo lên xe. Mạc Tịnh Ngôn chống cằm liếc nhìn nàng một cái, thấy nàng đường cũng không nhìn, hoàn toàn chìm đắm vào trong màn hình điện thoại, dưới chân vấp thiếu chút nữa bị té ngã. Mạc Tịnh Ngôn vội vã từ chổ ngồi bay đến muốn đỡ nàng, không nghĩ đến tế bào phản xạ có điều kiện của Vương Tử Hựu lợi hại như vậy, nhanh chóng vịn tay vào chổ tựa lưng của ghế ngồi, hoàn toàn không bị ngã sấp xuống, ổn định trận tuyến.

Vì vậy Mạc Tịnh Ngôn mở hai tay chuẩn bị tư thế đỡ lấy nàng đều bị nhìn thấy khiến nàng xấu hổ, toàn bộ người trong xe đều nhìn nàng như muốn ôm lấy Vương Tử Hựu, tất cả im lặng….

Vương Tử Hựu chớp mắt mấy cái nhìn Mạc Tịnh Ngôn, Mạc Tịnh Ngôn ho khan một tiếng, trở về chổ ngồi. Vương Tử Hựu nghẹn cười ngồi bên cạnh nàng, lại không nói với nàng lời nào, chỉ tiếp tục chơi với cái điện thoại. Trong lúc đọc mấy cái tin nhắn điện thoại, Vương Tử Hựu đều vui vẻ thoải mái.

Mạc Tịnh Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, vốn muốn tránh nhìn thấy khuôn mặt như đường làm quan rộng mở kia, nhưng hết lần này đến lần khác hình bóng phản chiếu vào cửa sổ bằng kính đều xuất hiện gương mặt Vương Tử Hựu! Mạc Tịnh Ngôn nổi giận kéo màn xuống.

Trưởng phòng mang các nàng đến nơi gọi là “Na nhi” một quán bar dành riêng cho hội viên, nơi đó có rất nhiều minh tinh qua lại, nhưng không có cẩu tử quấy rối, cho nên mọi người đều rất thoải mái an nhàn mà ăn cơm, nói chuyện hay uống rượu.

Các nàng tìm một nơi vắng vẻ ngồi xuống, bản thân trưởng phòng là một nam nhân tráng kiện 40 tuổi rất thích uống rượu, đã gọi rất nhiều món chính mắc tiền như hải sản còn có rượu đỏ, vừa ăn uống vừa lải nhải với Vương Tử Hựu rất nhiều chuyện về Mạc Tịnh Ngôn, nói Mạc Tịnh Ngôn gia nhập làng giải trí đã lâu như vậy, kỳ thật tính cách vẫn rất bảo thủ, không có nhiều bạn bè, lần này diễn xuất “Nguyên Vị” là hy sinh rất nhiều, thật khiến người ta đau lòng.

Mạc Tịnh Ngôn bị trưởng phòng nói vành mắt có chút đỏ lên, nhưng chuyện xấu hổ nhất chính là lại nói chuyện đó với Vương Tử Hựu…thật sự thì giữa hai người bọn họ quan hệ cũng không phải thân tình bạn bè gì hết.

Chắc không bị Vương Tử Hựu ghét bỏ chứ…

Kết quả Vương Tử Hựu bưng ly rượu, rất phóng khoáng cùng trưởng phòng cạn ly, không nói một lời, cạn sạch ly rượu. Mạc Tịnh Ngôn nhìn hai má Vương Tử Hựu đỏ hồng , nét mặt chân thành như đang suy tư gì đó.

Đáng giận. Mạc Tịnh Ngôn cũng rất phóng khoáng uống cạn ly rượu lớn. Ta không muốn ngươi thương hại ta.

 

Advertisements

One thought on “Ngự tỷ giang hồ – chương 35

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s