Màn Thứ 31

Quay MV nhanh chóng mặt, múa vài động tác, một ngày đã xong xuôi.

Quay xong Mạc Tịnh Ngôn định trở về nhà nghỉ ngơi, nàng hoàn toàn không có công tác.

Có đôi khi điện thoại vang lên nàng đều vội vàng nhấc máy, nhưng trên cơ bản không phải là điện thoại của 80. Không có điện thoại của 80 nghĩa là không có công tác, vô luận là nghệ sĩ hay người bình thường, đều là chuyện muốn chết cho rồi.

Mạc Tịnh Ngôn mở TV tùy tiện đổi kênh, lướt qua kênh giải trí thì thấy chương trình phỏng vấn trực tiếp, Mạc Tịnh Ngôn vốn định chuyển kênh thật nhanh, khuôn mặt Vương Tử Hựu chợt lóe lên rồi chuyển sang đài thiếu nhi, Mạc Tịnh Ngôn nhanh chóng bấm trở lui, thấy thật sự là Vương Tử Hựu!

Vương Tử Hựu ngồi trên ghế sofa màu đỏ, tóc đen dài khoác một bên vai, trang điểm rất sắc sảo, đặc biệt là đôi môi cực hoàn mỹ tô màu hồng phấn, nhìn như hoa quả tươi mát mê người.

Mạc Tịnh Ngôn ánh mắt nhìn thẳng, không khỏi có chút cảm giác có tật giật mình, nàng đang ở trong nhà mình lại sợ hãi người khác biết giờ phút này nàng đang xem chương trình của Vương Tử Hựu.

Gần một tháng không gặp, Vương Tử Hựu hình như gầy đi một chút, không phải là một chút mà là rất nhiều, bởi vì ở trên TV luôn thấy người mập hơn một chút, nhưng giờ nhìn màn ảnh, Mạc Tịnh Ngôn lại như cũ có thể cảm giác cổ tay của Vương Tử Hựu nhỏ đi một vòng, có phải là quay phim cực quá rồi không?

Không khí phim trường rất vui vẻ, hình như Vương Tử Hựu cùng nam chính xuất hiện ở chương trình là vì bộ phim sắp phát hành. Nam chính nhìn có chút thành thật, hơi chất phác, người chủ trì nói gì hắn đều làm theo, cho người khác cái cảm giác là người hiền lành. Mà Vương Tử Hựu ngồi bên cạnh lại không nhúc nhích, bày lên khuôn mặt nữ vương lười biếng buồn chán, cũng không biết đầu óc nàng đã bay đến nước nào.

“Zoe…Zoe!” Người chủ trì gọi nàng.

Vương Tử Hựu rõ ràng run lên một cái, phục hồi tinh thần: “Ân?”

Người chủ trì khoa trương nói: “Chương trình của chúng tôi thật sự nhàm chán vậy sao? Đại não của Zoe không hoạt động nổi nữa à!”

Mọi người ở phim trường cười rộ lên, Vương Tử Hựu chỉ qua loa vài câu, khóe miệng khẽ nhếch.

Mạc Tịnh Ngôn cảm giác được nàng không thật thoải mái.

Cái này là không được, vì cái gì đột nhiên không có ý chí chiến đấu? Hoàn toàn không giống như lúc cùng quay “Nguyên Vị” khi đó nàng như toàn tâm thâm nhập vào từng chi tiết, Vương Tử Hựu cố gắng nghiêm túc mới là người nàng bằng lòng…

Mạc Tịnh Ngôn xem chương trình, tuy người chủ trì vẫn muốn hỏi một vài vấn đề với Vương Tử Hựu, nhưng Vương Tử Hựu luôn “Ân” “Đúng vậy” phá hủy không khí sôi nổi, khiến người chủ trì suýt tý nữa chạy vào hậu trường khóc.

Xem hết chương trình Mạc Tịnh Ngôn tổng kết một điều, chương trình chính là muốn gây scandal giữa Vương Tử Hựu và nam chính, quả nhiên quay một bộ phim phải náo loạn một phen, “Nguyên Vị” tuyên truyền còn chưa xong, lại có tin đồn mới truyền ra, Mạc Tịnh Ngôn cũng đành chịu.

Nghĩ nửa ngày, Mạc Tịnh Ngôn gọi điện cho 80

“80…”

“Ai đó?”

Đầu dây bên kia phát ra một giọng nữ lạ lẫm, Mạc Tịnh Ngôn vốn muốn xin 80 số điện thoại di động của Vương Tử Hựu, lại bị tiếng nói này làm cho ngơ ngẩn cả người. Liếc mắc nhìn màn hình, đúng rồi, hiển thị chính là tên 80.

“Xin hỏi đây có phải là điện thoại của 80 không?” Mạc Tịnh Ngôn hỏi

“Ân, phải.” Đối phương ngừng một lát rồi nói: “Monica phải không? Tìm 80 có chuyện gì sao?”

Mạc Tịnh Ngôn càng nghi ngờ: “Cô là?”

Đối phương không trả lời, chỉ xấu xa cười nói: “80 hiện giờ không còn sức lực để nghe….” Đột nhiên truyền đến vài tiếng quyền cước đấm đá, 80 trả lời: “Này…Mạc Tỷ…”

Mạc Tịnh Ngôn tựa hồ nghe thấy được mùi gian tình đâu đây: “80…vừa rồi là…”

80 phi thường xấu hổ, xấu hổ đến cảnh giới cao nhất không thể nhìn chính bản thân mình, từ tiếng nói có thể nghe được nàng đang run rẩy: “Không có gì, không có gì, chỉ là mấy đứa bé của dì hàng xóm đến chơi, quậy phá thôi…”

Mạc Tịnh Ngôn tạm thời giả bộ tin tưởng lời 80…đã muốn xin số điện thoại di động của Vương Tử Hựu. Đổi lại nếu là ngày thương 80 khẳng định sẽ bát quái một phen, nhưng rất tiếc giờ phút này thân mình đang ở đỉnh của bát quái, tự nhiên chẳng quan tâm bát quái Mạc Tịnh Ngôn, vì vậy rất hùng hồn đem số điện thoại của Vương Tử Hựu đọc cho nàng, vội vàng tắt điện thoại.

Tô Trì trần truồng nằm bên cạnh 80, duỗi người: “Thật là, cậu khẩn trương gì chứ?”

80 trên mặt đỏ ửng, đem gối áp vào mặt Tô Trì, làm hại nàng giãy dụa: “80 cậu không thể vừa cùng tôi lên giường sau đó lại muốn mưu sát tôi a, uy!”

80 mạnh mẽ giật cái gối, Tô Trì cho rằng nàng hiểu rồi, chưa kịp nhoẻn miệng cười. 80 giơ gối lên liều lĩnh hung hăng đánh xuống dưới, lợi dụng thế năng của trọng lực chuyển hóa thành động nặng, đánh Tô Trì nhảy dựng lên: “Này ! 80! đau đó!”

80 thật muốn đánh cho cái loại nữ nhân không biết xấu hổ này một trận thất điên bát đảo, như thế nào có thể…nhẹ như vậy?

Tô Trì thở phì phò nhìn vẻ mặt giận của 80, thở dài đem nàng ôm vào trong ngực: “Được rồi, được rồi, đừng tức giận, cậu đã chấp nhận tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu, cậu cứ yên tâm.”

80 một câu không nói, toàn bộ quá trình đều do Tô Trì một mình quyết định, nhưng tâm tình của nàng cứ vì nhất cử nhất động của nữ nhân này mà tâm thần bất định không an.

Trong mắt Tô Trì, 80 nhìn không thấy được cảm giác an toàn, rất nhiều năm trước khi mới quen, 80 sớm đã biết Tô Trì là loại nữ nhân nào, cũng rất nhiều năm 80 rơi vào lưới tình, một lần kịp thời thoát ra, nhưng lúc này đây, tựa hồ không hề dễ dàng….

Mạc Tịnh Ngôn muốn gọi điện cho Vương Tử Hựu, lại nhìn điện thoại ngẩn người. Nàng thật không biết gọi cho Vương Tử Hựu sẽ nói cái gì cho phải. Do dự hơn nửa ngày, Mạc Tịnh Ngôn cũng chỉ gửi đi một tin nhắn hai chữ “Cố gắng”. Không nghĩ tin nhắn trả lời của Vương Tử Hựu lại đến thật nhanh. Mạc Tịnh Ngôn buồn bực, đứa nhỏ này không phải lúc nãy còn đang quay trực tiếp sao? Làm sao rảnh như vậy? Kết quả mở tin nhắn ra xem, càng buồn bực hơn.

“Cám ơn Mạc tỷ.”

Nàng từ bao giờ biết số điện thoại của Mạc Tịnh Ngôn ? Mạc Tịnh Ngôn cố nhớ cả buổi cũng không nhớ nổi, vốn muốn che che dấu dấu, kết quả lại bị người bắt được chân tướng, Mạc Tịnh Ngôn có chút xấu hổ.

Đột nhiên điện thoại lại vang lên báo có tin nhắn đến: “Đã nhận được đặc sản chưa? Hy vọng chị thích.”

Mạc Tịnh Ngôn lập tức nhớ đến lúc ở phim trường quay MV xấu hổ thế nào, vì vậy tin nhắn đến cũng không trả lời lại.

Nếu như Mạc Tịnh Ngôn biết Vương Tử Hựu ở đầu dây bên kia gửi tin nhắn xong, tay vẫn cầm chặt điện thoại, biết rõ nửa đêm còn chờ tin trả lời của Mạc Tịnh Ngôn… Mạc Tịnh Ngôn không biết có áy náy hay không?

Hôm sau Mạc Tịnh Ngôn đã đến công ty rất sớm.

80 nói “Nguyên Vị” không được thông qua, nguyên nhân đương nhiên là vấn đề chừng mực.

“Vì thế cảnh thân mật giữa hai người sẽ bị cắt đi rất nhiều, như vậy mới có thể chiếu trong nước.”

Kỳ thật Mạc Tịnh Ngôn cũng không hy vọng bộ phim sẽ được chiếu trong nước, trên cơ bản chủ đề tình cảm đồng tính đặc biệt là đồng tính nữ vẫn chưa được quay thành phim điện ảnh, bất quá nếu “Nguyên Vị” có thể khai sáng khơi dòng, cũng là một chuyện không tệ.

Chỉ là, nếu nói như vậy, nhân dân cả nước đều sẽ được xem cảnh nàng cùng Vương Tử Hựu lăn lộn trên giường….

“May mắn đã cắt hết mấy cảnh thân mật quá mức, cũng may mắn ba mẹ tôi không có ở trong nước để xem…” Mạc Tịnh Ngôn thoáng an ủi mình một chút, đột nhiên liền nghĩ đến người mẹ hòa ái dễ gần của Vương Tử Hựu.

Chuyện này…không còn mặt mũi đến nhà nàng!

Mạc Tịnh Ngôn cùng 80 thảo luận xong chuyện liền chuẩn bị trở về, lúc chờ thang máy mới phát hiện TV trên tường của công ty đã bắt đầu cho chiếu MV của Lợi Khí.

Mạc Tịnh Ngôn nhìn hình ảnh của chính mình, rõ ràng cảm thấy phi thường lạ lẫm, nữ nhân kia một cái nhăn mày, một nụ cười đều toát ra vẻ khiêu khích là mình đấy sao?

“Này…còn mớm bồ đào cho người ta ăn nữa sao? Thật là tuyệt hảo đó nha.”

Mạc Tịnh Ngôn chính là hết sức chăm chú xem MV, đột nhiên có người ở phía sau nàng nói chuyện, khiến nàng sợ hãi kêu lên một tiếng.

“Zoe?? Cô về hồi nào?” Gần đây chỉ có thể nhìn trên tivi, trong lúc không đề phòng lại xuất hiện trước mặt mình, khiến cho Mạc Tịnh Ngôn có chút kinh ngạc, mà điều càng làm nàng kinh ngạc chính là trái tim của Mạc Tịnh Ngôn lại đập mạnh, tốc độ tăng nhanh, đây là chuyện gì?

Vương Tử Hựu vẻ mặt mất hứng, tùy tiện phụ họa nói: “Ah, vừa xuống máy bay.” Nói xong cũng quay đầu đi mất, Mạc Tịnh Ngôn bị nàng lãnh đạm không hiểu vì cớ gì.

Advertisements

One thought on “Ngự tỷ giang hồ – chương 31

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s