Màn Thứ 30

 

Mạc Tịnh Ngôn cùng 80 đến phim trường quay MV của Lợi Khí – – khung cảnh được quay là ở bãi đỗ xe được trang trí như một quán Bar, khi stylist đưa cho nàng một bộ váy ngắn cùng hở ngực, áo cúp ngực cùng váy mini làm Mạc Tịnh Ngôn nhất thời mù mịt?

“Đây là?” Mạc Tịnh Ngôn cầm lấy bộ váy ngắn không hợp với mình, khó tin hỏi tạo hình sư: “Đây là cho tôi?”

Stylist nói: “Chẳng lẽ cho Tiểu Phi ?”

Vì vậy Mạc Tịnh Ngôn không nói nữa, lén hỏi 80: “Cái này chừng mực có Ok không?”

80 vỗ lưng nàng: “Không có biện pháp, đạo diễn nói muốn quay một cái MV sexy khiêu gợi, bởi vì thành viên của Lợi Khí không phải là con trai cũng không rõ giới tính, cho nên không thể trông đợi bọn họ khoe khoang gợi cảm đúng không? Vì vậy về phần gợi cảm sẽ giao cho Mạc Tỷ…” 80 tận lực dùng ngữ khí bình tĩnh mà nói chuyện, bởi vì nàng thấy rất rõ ràng trong ánh mắt lóe lên một tia u buồn, cùng tâm tình bất định.

Mạc Tịnh Ngôn biết rõ đây là vòng luẩn quẩn của quy tắc trò chơi, nàng đã nhìn thấy nhiều nữ nghệ sĩ đã qua thời hoặc sắp qua thời, không cần biết hình tượng các nàng thanh thuần cỡ nào, chờ cho đến thời kỳ như vậy, toàn bộ đều phải mặc đồ thiếu vải, bán thịt, hy vọng có thể vãn hồi một chút tiếng tăm, nhưng rất tiếc đa phần nghệ sĩ từ phái thanh thuần chuyển qua hình tượng gợi cảm rất khó thành công, thậm chí còn mất đi một lượng lớn người hâm mộ

Mạc Tịnh Ngôn cầm trong tay váy ngắn không che được bao nhiêu da thịt, trầm mặt hồi lâu.

“Có phải là tôi đã đến giai đoạn khoe khoang khiêu gợi rồi phải không?”

80 nhìn bóng lưng Mạc Tịnh Ngôn, mang theo cô đơn, không khỏi làm lòng nàng co rút đau đớn.

“Mạc tỷ từ khi ra mắt đều trung thành một hình tượng, từ năm trước sự nghiệp đột nhiên tuột dốc không phanh, hiện tại muốn nàng làm những chuyện như vậy, nàng nhất định là không thể thích ứng…nhưng phải…” 80 đem ánh mắt từ Mạc Tịnh Ngôn dời đi : “Thế nhưng tôi cũng chỉ là một người đại diện nho nhỏ, quyết định của công ty tôi không thể từ chối.”

80 cảm thấy, MV này được quay sẽ rất xấu hổ.

“Mạc tỷ!!” Nhóm nhạc Lợi Khí đến hiện trường quay phim Mạc Tịnh Ngôn nghe thấy đầu tiên chính là tiếng nói phi thường trung tính của Tiểu Phi quan tâm gọi nàng.

“Tiểu Phi…” Mạc Tịnh Ngôn dường như không có tinh thần.

“Làm sao vậy Mạc tỷ? Không khỏe sao? Như thế nào tôi thấy chị có lẽ như không vui a.” Tiểu Phi đem cây Bass trên lưng quăng xuống đất, tiến đến trước mặt Mạc Tịnh Ngôn cẩn thận xem xét.

Mạc Tịnh Ngôn không quen với việc cùng người khác tiếp xúc gần như vậy, quay đầu né tránh ánh mắt của Tiểu Phi. Nàng cũng không am hiểu đả kích người khác tự mình đa tình, nói: “Tối qua ngủ không ngon, chứ chẳng có gì.”

Tiểu Phi nhíu mày, quan sát khuôn mặt Mạc Tịnh Ngôn hồi lâu, đột nhiên nhớ ra cái gì đó, gọi nhỏ một tiếng: “Ah, Mạc tỷ, chị chờ tôi chút!” Nói xong nàng chạy đến chỗ tay Bass mở cái túi trên bàn, toàn bộ đồ đạc rơi vãi trên đất…rắc..rắc…thành một đống lớn lộn xộn.

“Này, Tiểu Phi!” Tay Bass không nghĩ Tiểu Phi lại đột nhiên làm như vậy, đây là đồ cá nhân, cá nhân a!

Tiểu Phi chẳng ý thức được mình có gì không đúng, ngược lại đem đống đồ vật lục tới lục lui.

“Ah! Có rồi!” Cuối cùng Tiểu Phi tìm được một cái hộp nhỏ, mở ra bên trong là Chocolate.

“Mạc tỷ, sức khỏe không tốt ăn một ít Chocolate a.” Tiểu Phi lấy ra một thỏi Chocolate được đóng gói bỏ vào tay Mạc Tịnh Ngôn, cười hì hì nói: “Ăn xong cam đoan tinh thần chị sẽ phấn chấn lên nha.”

Mặc dù Tiểu Phi vui buồn thất thường, nhưng đến bây giờ Mạc Tịnh Ngôn vẫn không thể cự tuyệt lòng tốt của người khác đối với mình, mỉm cười nói cám ơn. Tiểu Phi rất đắc ý cười cười nói: “Tôi chờ ngày hôm nay lâu lắm rồi.”

“Ân?” Mạc Tịnh Ngôn nghiêng đầu, nháy mắt mấy cái, nhìn Tiểu Phi.

“Luôn luôn chờ…Muốn nhìn biểu hiện gợi cảm xuất sắc của Mạc tỷ a.” Tiểu Phi vẻ mặt sáng lạn, trong mắt toàn bộ hàm chứa ước mơ đơn thuần, “Nhất định là có mỵ

lực”. Tiểu Phi ôm Mạc Tịnh Ngôn một chút rồi nói: “Mạc tỷ cố lên!” Nói xong liền chạy đi hóa trang.

Mạc Tịnh Ngôn nắm thỏi Chocolate trên tay, Tiểu Phi tuổi còn trẻ khuôn mặt lại dễ nhìn, nói chuyện phi thường hoạt bát chẳng để tâm lại có một sức mạnh thần kỳ, cảm giác ấm áp trong lòng bàn tay chậm rãi lan vào trong lòng Mạc Tịnh Ngôn.

“Chờ mong sao…Có mỵ lực ư?” Mạc Tịnh Ngôn có chút giễu cười: “Sợ là kết quả cuối cùng…khiến cậu thất vọng rồi?”

Tất cả thành viên của nhóm Lợi khí đều mặc vest đen, chỉ riêng Tiểu Phi mặc bộ vest trắng tương phản. Vốn đồ vest màu trắng cho người ta một loại cảm giác tinh khiết lãng mạn, nhưng Tiểu Phi mặc vest lại rất khác, cổ áo bị cắt nát, bên ngực trái chổ trái tim xé mở một mảnh, bên trong là một màu đỏ tươi, phối hợp với tóc được chải lộn xộn cùng đôi mắt sâu và đen của Tiểu Phi càng toát lên vẻ cuồng dã không bị trói buộc.

Khi nhóm Lợi Khí trang điểm xong đi ra cũng là lúc Mạc Tịnh Ngôn chuẩn bị quay phim. Tiểu Phi trông thấy Mạc Tịnh Ngôn mặc bộ váy ngắn lấp lánh đầy khiêu gợi, tóc quăn thật dài bao phủ có chút mất trật tự, đôi mắt thanh tú rất ít trang điểm đậm giờ phút này lại được vẽ theo phong cách màu khói mà Tiểu Phi mong đợi nhất. Điều này làm lòng Tiểu Phi run lên bần bật, thiếu chút nữa gọi to: “Ah!Mắt nhìn người của mình thật không sai a! Mạc tỷ thật thích hợp với kiểu trang điểm màu khói!”

Trang điểm màu khói kết hợp với váy ngắn, Mạc Tịnh Ngôn xoay người nhún vai ngẩng đầu, biểu hiện cực kỳ chuyên nghiệp lãnh diễm gợi cảm, mọi người ở hiện trường không nhịn được nuốt nước miếng một cái.

Tiểu Phi mở rộng miệng, ánh mắt không thể dời khỏi người Mạc Tịnh Ngôn , bình thường ôn nhu , trong trẻo nhưng lạnh lùng Mạc Tịnh Ngôn, giờ phút này lại biến thành một ngọn đuốc, đốt cháy lòng người trong lửa nóng khó nhịn được.

Mạc Tịnh Ngôn biểu hiện xuất sắc làm cho 80 hơi giật mình. Nàng vốn cho rằng Mạc Tịnh Ngôn sẽ không thả lỏng, dù sao cái váy kia, thật sự ngắn hơi quá đáng, mà cổ áo kia, quả thật rộng đến mức khoa trương, kiểu quay lại là hướng về lộ ngực, lộ bờ mông mà Mạc Tịnh Ngôn vẫn có thể chuyên nghiệp diễn xuất…80 cảm thấy có chút không đành lòng xem tiếp, quay người đi ra ngoài.

“Tốt lắm.” Đạo diễn MV nói: “Monica đi đến hướng này.”

“…Chờ một chút.” Mạc Tịnh Ngôn hô ngừng.

“Sao vậy?”

Mạc Tịnh Ngôn hỏi: “Đi thế nào? Muốn đi như thế nào? Dùng tâm trạng gì để đi?”

Đạo diễn cùng quay phim đều nở nụ cười: “Diễn viên chuyên nghiệp luôn là diễn viên chuyên nghiệp a, đây là quay MV, chỉ cần đẹp mắt thôi, không cần diễn nội tâm gì hết a.”

Mạc Tịnh Ngôn có chút xấu hổ: “Vậy ah…”

“Được rồi, mọi người tiếp tục, Action!”

Mạc Tịnh Ngôn ngoại trừ một mình với máy quay còn có Tiểu Phi ở đó. Đạo diễn an bài Tiểu Phi chậm rãi nằm trên người Mạc Tịnh Ngôn chỉ mặc một chiếc vớ đen trên chân, Mạc Tịnh Ngôn một tay cầm bồ đào, một tay nâng cầm Tiểu Phi đút bồ đào cho hắn ăn.

Quay xong MV, Mạc Tịnh Ngôn lại một lần nữa cảm thấy ca hát hay quay MV là những chuyện thật thần kỳ, hoàn toàn không có tình tiết đáng nói, chỉ truy cầu hiệu quả thị giác mà thôi. Vì vậy Mạc Tịnh Ngôn quyết định sau này nhờ 80 giúp nàng phát triển ở phương diện điện ảnh thì tốt hơn.

“Khổ cực rồi! Mọi người nghỉ ngơi đi!” Đạo diễn nói: “Tiểu Hứa, đi mua một ít thức ăn, tôi mời khách.”

“Vâng!” Tiểu Hứa nghe đạo diễn nói mời khách vô cùng hưng phấn lập tức chạy đi mua đồ ăn. Mở cửa ra thấy 80 đi vào, trong tay ôm một bao lớn nói:

“Mạc tỷ, đồ của cậu.”

“Cám ơn, đưa cho tôi.” Mạc Tịnh Ngôn tiếp nhận cái bao, nhìn phía trên ghi địa chỉ công ty Thiên Minh lại không ghi người gửi là ai, hơn nữa chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, rõ ràng muốn viết cho xong, còn gạch ngang dọc nhiều đường.

Tiểu Phi nghểnh cổ hỏi: “Quà của người hâm mộ? Thật tốt quá? Chúng ta tịch thu món quà này đi.”

Mạc Tịnh Ngôn mỉm cười nói: “Các cậu xuất sắc như vậy, sau này cũng sẽ có.” Nàng mở món quà ra, phát hiện bên trong là một rương đặc sản, có bánh ngọt, có hạch đào, được đóng gói rất tinh xảo, bánh ngọt trắng trắng tròn tròn hoàn toàn không có bị vỡ.

“Oa! Mạc tỷ! Thật tốt a! Vừa vặn tôi đang đói!!” Nói xong Tiểu Phi thò tay cầm một miếng bánh ngọt bỏ vào miệng nuốt xuống. Mạc Tịnh Ngôn nhìn Tiểu Phi như vậy không khỏi cảm thấy buồn cười, thời gian không còn sớm, quay cả một ngày mọi người đều vất vả, vì vậy mời nhân viên công tác đến cùng ăn.

“Ăn ngon thật! Cám ơn Mạc tỷ” Mọi người trong miệng đầy thức ăn, ăn ngon chết được. Mạc Tịnh Ngôn dịu dàng nắm lấy một miếng bánh nhỏ màu trắng chậm rãi ăn.

“Đến xem tiết mục giải trí đi” Có người mở TV, màn hình màu đen lóe lên, đột nhiên khuôn mặt Vương Tử Hựu lập tức xuất hiện trước mắt mọi người. Mạc Tịnh Ngôn bị nghẹn, vội vàng che mặt.

Tiểu quỷ này… quả nhiên rất nổi tiếng, tùy tiện mở TV cũng gặp được nàng.

Trong đám nhân viên công tác có một nữ sinh trông thấy Vương Tử Hựu lập tức kêu lên: “Oa! Là Zoe ah! Rất đẹp trai, rất đẹp trai!” Nam sinh ở bên cạnh nữ sinh trêu ghẹo nàng: “Ai, cô sao có thể không hiểu chuyện như thế? Mạc Tỷ ở đây sao người có thể hướng về Zoe mà mê muội hả?” Nữ sinh quay đầu nhìn về hướng Mạc Tịnh Ngôn. Mạc Tịnh Ngôn bị chọc ghẹo dị thường xấu hổ, vội vàng giả vờ bận rộn.

Trên TV, Vương Tử Hựu tóc dài đã được buộc lên, trang điểm thật đậm, tựa hồ tham dự một buổi tiệc tối thời thượng.

Phóng viên hỏi nàng gần đây quay phim mới cảm giác thế nào, Vương Tử Hựu cầm micro nói cảm giác lớn nhất của nàng là không thể mang giày cao gót, hy vọng mình có thể thấp một chút

Mạc Tịnh Ngôn ngồi trước tivi thấy Vương Tử Hựu rất im lặng, tiểu quỷ này luôn nói chuyện không cẩn thận, thật không biết nàng cùng người hợp tác ở cùng một chỗ mà lại kín đáo chê trách chiều cao của nam chính sẽ làm người ta nghĩ Vương Tử Hựu rất lớn lối? Mạc Tịnh Ngôn không khỏi lo lắng cho nàng, không phải tất cả mọi người đều chịu được lời nói cay độc của nàng.

Phóng viên lời nói xoay chuyển hỏi: “Nghe nói Zoe một mình trên phố bị nhận ra có chuyện này không?”

Vương Tử Hựu khóe miệng co rúm lại : “Về chuyện này, là do tôi sơ suất.”

“Vậy tại sao Zoe phải một mình lên phố?”

“Kỳ thật tôi muốn gửi một chút đặc sản cho người nhà, tôi luôn có thói quen này…” Vương Tử Hựu còn muốn nói về người nhà nàng, không nghĩ bị phóng viên trách móc:

“Bất quá nghe nói Zoe cũng gửi cho Monica một phần? Nói như vậy Monica cũng được tính là người nhà của cô rồi?”

Những lời này vừa nói ra, tất cả những người ở trường quay đang ăn bánh ngọt đều ngừng động tác quay đầu nhìn Mạc Tịnh Ngôn, Mạc Tịnh Ngôn vẻ mặt như màu đất, miếng bánh nhỏ trên tay thiếu chút rơi xuống đất.

Tiểu Phi liếc nhìn Mạc Tịnh Ngôn rồi nhìn Vương Tử Hựu trên tivi, hai người biểu hiện đều hóa đá vì sao lại giống nhau như vậy?

Advertisements

One thought on “Ngự tỷ giang hồ – chương 30

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s