Màn Thứ 22

 

“Đi thẳng quẹo trái.” Mạc Tịnh Ngôn nói, “80, thật không phải, còn bắt cậu chở về.”

“Không có gì…mà Zoe nàng có sao không?”

Mạc Tịnh Ngôn liếc mắt nhìn người nằm trên đùi mình Vương Tử Hựu, trên mặt phơn phớt hồng, tựa hồ ngủ rất ngon, môi hơi cong lên, rất đáng yêu. Mạc Tịnh Ngôn sờ đầu Vương Tử Hựu, trong nội tâm cảm thán, đứa nhỏ này nếu như có thể luôn luôn an tĩnh như hiện tại không làm người ta chán ghét thì tốt rồi.

“Không có gì, chỉ là uống quá nhiều, có chút không khỏe, đưa nàng về nhà ngủ một giấc là được rồi.”

80 cười: “Vậy là ổn rồi, phim đã đóng máy, vui vẻ uống nhiều một chút cũng không sao.”

Mạc Tịnh Ngôn nghĩ đến Vương Tử Hựu vừa rồi khuôn mặt buồn bã lời nói bi thương, rất muốn nói nữ nhân này không phải là vì vui vẻ mà uống rượu…

Về phần nguyên nhân Vương Tử Hựu không vui, Mạc Tịnh Ngôn không muốn suy nghĩ quá nhiều.

Vốn sau khi dự tiệc chúc mừng, Vương Tử Hựu còn phải tiếp nhận một buổi phỏng vấn, nhưng bây giờ một lần nữa phải hoãn lại, sắc mặt Đại Nguyên trở nên xanh mét, đoán chừng sắc mặt giới truyền thông cũng không hơn.

Vương Tử Hựu gối đầu trên đùi Mạc Tịnh Ngôn ngủ, luôn nghe thấy một cổ mùi hương nhàn nhạt, đó là vì Mạc Tịnh Ngôn quanh năm luôn dùng nước hoa, mùi thơm lại rất nhạt rất nhạt, qua thời gian lâu dài lại không phai , thời gian càng dài hương thơm càng dễ ngửi. Trong hơi thở ngọt ngào, Vương Tử Hựu mơ màng nằm mộng.

Cảnh trong mơ có chút mờ nhạt, cảnh vật xung quanh rất hư ảo, nhưng khuôn mặt lại rất chân thật.

“Mạc Tịnh Ngôn kia có gì đẹp, thật xấu.” Một tiểu cô nương ngồi trong phòng học, trong tay lật một cuốn tạp chí.

Vương Tử Hựu nhận ra đó là bạn học cùng lớp với nàng năm cấp hai. Nàng không chỉ thấy được bạn cùng học cấp hai mà còn thấy được chính mình lúc 15 tuổi.

“Ai, cậu cũng thấy Mạc Tịnh Ngôn khó coi a!” Nữ hài tử khác phụ họa nói: “Tôi nói không hiểu tại sao lại nổi tiếng như vậy, nàng diễn vai Bạch Khiết cũng được, nhưng nếu để cho người khác diễn khẳng định sẽ tốt hơn.”

“Đúng đấy, tôi nhìn nàng không hiểu nổi tiếng cái gì, không chừng cùng đạo diễn có cái gì đó…”Nói xong hai nữ sinh ngầm hiểu cười rộ lên.

Vương Tử Hựu 15 tuổi cảm thấy trong lòng một trận lửa giận bắt đầu thiêu đốt, cầm trong tay lon coca lập tức tạt vào hai người kia. Hai nữ sinh thét chói tai nhảy dựng lên, tóc cùng quần áo các nàng đều ướt nước Cocacola, trên bàn học, tạp chí cùng sách giáo khoa đều bị cocacola thấm ướt thành một màu cà phê.

“Vương Tử Hựu cậu làm gì thế hả!!! Nổi điên cái gì!!” Các nữ sinh thét chói tai, dị thường chói tai.

Vương Tử Hựu không nói, chỉ hằm hằm nhìn các nàng.

Một nữ sinh cười lạnh: “Tôi biết rõ, cậu thích Mạc Tịnh Ngôn có đúng hay không? Thực đúng là loại người nào thì thích loại minh tinh đó, tố chất cậu như vậy…”

Vương Tử Hựu hung hăng đem chai coca trong tay hướng các nàng ném tới, nữ sinh đưa tay đỡ lấy, còn chưa nhận rõ tình huống đã bị Vương Tử Hựu xông đến cùng các nàng giằng co đánh nhau.

Đó là lần đầu tiên Vương Tử Hựu chính thức cùng người khác đánh nhau, tuy là hai đánh một nhưng lúc đó nàng đã là cao thủ Taekwondo, bẻ khớp cũng đã tập qua một ít, so với hai cái miệng cùng tay trói gà không chặt nhu nhược kia vẫn là rất dễ dàng thắng.

Đương nhiên tuyệt đối không phải là một chuyện tốt, kết quả cuối cùng Vương Tử Hựu đem hai nữ sinh kia đánh cho nằm viện. Vương Tử Hựu cũng bị phạt ba ngày nghỉ học.

“Tiểu Hựu, con thấy chuyện này con làm đúng làm đúng không?” Ba mẹ Vương Tử Hựu ngồi ở trước mặt nàng hỏi.

Vương Tử Hựu nội tâm đấu tranh nửa buổi, rốt cuộc nói ra suy nghĩ chân thật: “Con cảm thấy con làm đúng.”

“Ah?” Mẹ Vương Tử Hựu trên mặt không một nụ cười, nhưng tuyệt đối không phải là nghiêm túc: “Hãy nói suy nghĩ của con.”

Vương Tử Hựu hai tay giữ chặt đầu gối mình, mang theo một ít tâm thần bất định, rồi lại kiên định nói: “Thứ quý giá trong lòng con…không cho phép bọn họ chà đạp…”

Vương Tử Hựu rất chân thành, sau khi nói xong, ba mẹ rõ ràng lại nở nụ cười.

“Ba mẹ!!”

“Được rồi được rồi, nhà ta ai cũng hiểu Tiểu Hựu thật sự là…” Mẹ nói, “một đứa nhỏ rất đặc biệt.”

Ba nói: ” Chuyện này khi bắt đầu là đúng, nhưng con dùng phương pháp rất cực đoạn, chúng ta cho con đi học taekwondo, học bẻ khớp không phải để con ăn hiếp bạn học. người ta là hai nữ sinh , so với con cái gì cũng yếu, con lại đánh người ta đến nhập viện… cha mẹ người ta tìm đến cửa, ba và mẹ con vất vả lắm mới đuổi đi được.”

Vương Tử Hựu khí thế yếu ớt: “Thật xin lỗi…”

Mẹ sờ đầu nàng, hòa ái nói: “Con thích Bạch Khiết ta biết, nhà chúng ta ai cũng đều thích. Con bảo hộ vật con trân trọng cũng đúng, bất quá sau này làm chuyện gì cũng phải hiểu rõ hậu quả. Con rốt cục là vì muốn bảo hộ lòng chính nghĩa của mình về sau lại biến thành trút giận? Mẹ tin tưởng chờ con từ từ lớn lên, tự mình có thể cân nhắc.”

Vương Tử Hựu nhìn bố mẹ, tâm bị cảm giác ấm áp tràn đầy.

Nàng cho là mình gây nên chuyện lớn nhất định bị ba mẹ trách cứ, không nghĩ ba mẹ lại ôn nhu như vậy.

Chuyện này trong quá trình lớn lên luôn khắc sâu ấn tượng, lời nói của ba mẹ Vương Tử Hựu luôn luôn ghi nhớ trong lòng.

“Chính là…Chính là ngay cả hai người cũng không biết, con 23 tuổi, có một số việc vẫn như vậy không cân nhắc lợi hay hại. Ví dụ như con vì muốn vào giới giải trí, không ngừng vì sự nghiệp mà trả giá cao, không có nói cho ba mẹ, cùng bất luận kẻ nào. Những chuyện kia con hy vọng mãi mãi dấu kín trong lòng…nếu một ngày ba mẹ biết….sẽ tha thứ cho con sao? Nếu như Mạc Tịnh Ngôn biết…nàng sẽ nghĩ con như thế nào? Nàng sẽ cho con là loại người gì?”

“Mạc Tịnh Ngôn…” Nửa mơ nửa tỉnh Vương Tử Hựu hàm hồ gọi một tiếng. Mạc Tịnh Ngôn nghe thấy được. Ân, lần này cũng may, ít nhất không gọi sai tên…

80 lái xe “Ôh” một tiếng: “Oa Mạc Tỷ, hai người không phải chứ, người này khi ngủ còn gọi tên cậuị kìa? Hai người không phải thật sự…phim giả tình thật ?”

Mạc Tịnh Ngôn thật muốn đánh nàng: “Cậu đừng hồ đồ, đừng để bên ngoài tẩy não chứ.”

80 vừa lái xe vừa cười thật vui vẻ.

Vương Tử Hựu không biết mình ngủ bao lâu, khi..tỉnh lại nhìn thấy trần nhà phòng ngủ của mình, trong lòng lập tức an tâm. Mặc kệ xảy ra chuyện gì, chỉ cần về được nhà là tốt rồi.

Vương Tử Hựu đang muốn trở mình an ổn thiếp đi, đột nhiên nghe thấy thanh âm quen thuộc vang lên: “Cô đã tỉnh? Có muốn uống nước không?”

Mạc Tịnh Ngôn???

Vương Tử Hựu ngồi bật dậy…dọa Mạc Tịnh Ngôn nhảy dựng.

“Chị sao lại ở đây?” Vương Tử Hựu lúc này đã tỉnh táo.

“Nha…Cô uống say, tôi đưa cô trở về.” Mạc Tịnh Ngôn có chút mất tự nhiên vén tóc một cái, đem toàn bộ tóc vén qua lỗ tai.

“… ….” Vương Tử Hựu cảm thấy đại não có chút phản ứng không kịp, nàng cảm giác, cảm thấy không đúng? Vì cái gì trong nội tâm có chút không được tự nhiên? Hơn nữa vì cái gì Mạc Tịnh Ngôn biểu hiện một loại cảm giác không giống như bình thường…Cái loại cảm giác này tựa hồ là thẹn thùng??

“Tôi điiiii lấy côhco ly nước.” Mạc Tịnh Ngôn không tự nhiên đứng lên đi ra ngoài, Vương Tử Hựu nhìn Mạc Tịnh Ngôn ăn mặc bình thường, mang dép lê nhung màu hồng nhạt, lạch cà lạch cạch đẩy cửa đi ra ngoài, đèn từ phòng khác chiếu vào phòng ngủ, chiếu sáng một mảnh. Trong phòng truyền đến thanh ấm trò truyện nhẹ nhàng của mẹ Vương Tử Hựu cùng Mạc Tịnh Ngôn.

Vương Tử Hựu ngồi tại chỗ sững sờ, không biết có phải hay không còn rượu nên không tỉnh, cảm giác, cả người cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Mạc Tịnh Ngôn đi vào phòng của mình, Mạc Tịnh Ngôn đi vào phòng của mình, vào phòng của mình…Vương Tử Hựu quay đầu nhìn qua bức tường bên giường

mình, ngọn đen mờ ảo chiếu vào cái poster mà Vương Tử Hựu treo từ bên nhà cũ rồi đem đến treo lên bên nhà mới, trong poster Mạc Tịnh Ngôn chỉ mới 20 tuổi và cười phi thường sáng lạng…

“Poster! Bị nàng thấy!” Vương Tử Hựu tỉnh táo lại! Khó trách vừa nãy Mạc Tịnh Ngôn biểu lộ rõ ràng là thẹn thùng! Cái này…cái này cái này!!

Vương Tử Hựu cảm thấy hồn phách của mình muốn từ trong miệng bay ra…

Advertisements

One thought on “Ngự tỷ giang hồ – chương 22

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s