Chương 12 – Chớm yêu

o0o

Bên kia Hoa tỷ cùng Dạ Vi là một màn nóng bỏng, bên này Tiêu Nhược Thiên uống say mèm, đi một bước lui ba bước, giống như chỉ cần thêm một cơn gió thì sẽ ngã xuống vậy. Nhân viên lễ tân thấy thế, vội vàng chạy lại đỡ Tiêu Nhược Thiên, cứ như vậy, Tiêu Nhược Thiên mơ mơ màng màng vào thang máy, ra thang máy, Tiêu Nhược Thiên kêu nhân viên lễ tân xuống lầu, để tự mình xiêu vẹo đi tới cửa. Mọi người ở trên hành lang thấy, ai nấy đều bị rơi vào trạng thái hóa đá. Là vầy, bọn hắn là đang chứng kiến cái cảnh tượng như thế này : một mỹ nữ ánh mắt mê ly, khuôn mặt đỏ bừng, ân, là mỹ nữ, mặc dù Tiêu Nhược Thiên hiện tại hơi chút bê bối, nhưng vẫn là một mỹ nhân. Không để ý hình tượng, chân tay hướng gian phòng mình bò đi, cái TV phía xa sau lưng, đang chiếu tới cái đoạn Sadako(*) xuất hiện, thật là làm người khác trông mà rợn cả da gà. Khi đến cửa, Tiêu Nhược Thiên vẫn chưa quá ngốc, nhìn rõ xác định đúng là số phòng 302, mới vươn móng tay, vì vậy, cửa bị Tiêu Nhược Thiên làm một tràn cào cấu, tiếng kêu thảm thiết quanh quẩn toàn bộ hành lang.

Mộ Kiệt nhìn đồng hồ, nghĩ đến Tiêu Nhược Thiên đi từ buổi sáng đến giờ vẫn chưa về, không biết vì cái gì, thói quen ở một mình, sau khi trải qua mấy ngày ở cùng Tiêu Nhược Thiên, hiện tại ngược lại cảm thấy tịch mịch. Có chút lo lắng cho nữ nhân tính khí nóng nảy, xông ngang đánh thẳng này. Nhìn đồng hồ, đã hơn 9 giờ rồi, Mộ Kiệt ngồi ở trên ghế sa lon, thỉnh thoảng ngẩn người nhìn ra cửa. Một lát sau, tiếng đập cửa đinh tai nhức óc vang lên, mặt Mộ Kiệt đen lại, không cần nghĩ cũng biết là Tiêu đại cảnh sát của chúng ta, hơn nữa thấy cái khí thế gõ cửa này, chắc là vẫn chưa nguôi giận? Mộ Kiệt vội vàng đi mở cửa. Cửa vừa mở, thấy cái mặt đỏ bừng, ánh mắt mê ly của Tiêu Nhược Thiên. Vừa định nói gì, thì đã bị Tiêu Nhược Thiên thoáng một phát nhảy bổ vào ngã xuống đất. Lúc Mộ Kiệt còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Nhược Thiên mở lớn miệng, thoáng một phát cắn lên cổ Mộ Kiệt, Mộ Kiệt đau hít sâu một hơi, nàng nhẹ nhàng mà vuốt sau lưng Tiêu Nhược Thiên, giống như là đang an ủi con mãnh thú bị thương. Tiêu Nhược Thiên cắn đủ, mới chậm rãi buông ra. Mộ Kiệt cảm giác có chất lỏng chảy trên cổ mình, vừa sờ, nguyên lai chính là máu của mình.

Mộ Kiệt mắt nhìn Tiêu Nhược Thiên, chỉ thấy cái người như mãnh thú lúc nãy, giờ đã biến thành một con cún nhỏ ngoan ngoãn, nằm trên người mình ngủ. Nàng bất đắc dĩ bĩu môi, cũng mặc kệ vết thương trên cổ mình, nhẹ nhàng nâng Tiêu Nhược Thiên dậy. Mộ Kiệt so với Tiêu Nhược Thiên cao hơn 4cm, nhưng thể trọng chênh lệch là rất lớn, kỳ thật Tiêu Nhược Thiên không mập, cao 1m72 nhưng chỉ nặng chừng 50kg, chủ yếu là do Mộ Kiệt quá gầy. Thế nên căn bản là Mộ Kiệt không thể đỡ nỗi Tiêu Nhược Thiên cái người đang áp trên người mình, lúc này thấy phục vụ viên mở cửa, Mộ Kiệt liền gọi phục vụ viên đến hỗ trợ, người này vừa vào thấy được vết thương trên cổ của Mộ Kiệt có chút sững sờ, sau đó hiểu ý cười, cùng Mộ Kiệt đem Tiêu Nhược Thiên đi đến bên giường.

Tiêu Nhược Thiên nằm chết dí trên giường, rồi trên giường lăn qua lăn lại, tiện tay ôm lấy cái gối, ôm trong ngực cọ qua cọ lại, có lẽ do vận động quá kịch liệt lên dạ dày vừa mới an tĩnh lại bị một trận phiên giang đảo hải (*dời sông lấp biển). “Ọe” một tiếng, Tiêu Nhược Thiên nằm lỳ ở trên giường ói ra.

Tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình Mộ Kiệt cứ như vậy ngơ ngác đứng ở đó, có lẽ đã hóa đá rồi, nhìn Tiêu Nhược Thiên chật vật ói như thế, Mộ Kiệt đợi Tiêu Nhược Thiên ói ra hết, mới đứng dậy đi vào WC, thả nước. Mộ Kiệt đỡ lấy, hay đúng hơn là kéo lấy, lê lết kéo tới cửa phòng tắm, sau đó Mộ Kiệt đem y phục trên người ai kia cởi bỏ hết, rồi ném vào bồn tắm, toàn bộ động tác, làm việc liên tục. Nàng dùng vòi hoa sen giúp Tiêu Nhược Thiên gội đầu, sau đó lại giúp nàng lau chùi thân thể, lúc đang tắm giúp thì có đôi lúc vô tình đụng phải bộ phận mẫm cảm của Tiêu Nhược Thiên, chợt nghe Tiêu Nhược Thiên thấp giọng rên nhẹ, làm cho một Mộ Kiệt luôn luôn trấn định phải lúng ta lúng túng. Thật vất vả mới tắm giùm xong, Mộ Kiệt nghĩ đến phòng của Tiêu Nhược Thiên, đã trở thành một đống bừa bộn, không thể ngủ tiếp ở đấy. Nên cố hết sức bình sinh, mới có thể đỡ lấy lưng quần của Tiêu Nhược Thiên ném vào giường mình.

Trải qua một loạt hoạt động mất sức này, thân thể suy yếu của Mộ Kiệt rốt cuộc chịu không nổi, nàng vô lực ngồi liệt tại bên giường, từng hơi từng hơi phì phò thở, mồ hôi lạnh theo mặt nàng rơi xuống. Nhìn thấy khuôn mặt đỏ rực của Tiêu Nhược Thiên, giúp nàng đem chăn đắp kín. Rồi vào phòng tắm thay quần áo đã ướt đẫm mồ hôi. Tiêu Nhược Thiên trải qua giày vò vừa rồi, lại ói ra, nên đã hoàn toàn tỉnh rượu, tuy Tiêu Nhược Thiên khi say sẽ trở thành kẻ ồn ào, nhưng là nàng không quên những chuyện lúc say rượu đã làm. Nàng hồi tưởng đến việc Mộ Kiệt giúp nàng thay quần áo, giúp nàng tắm rửa, kể cả những âm thanh lúc tắm mình phát ra. Chỉ là hồi tưởng, cũng đã làm cả mặt đỏ lên, nghĩ đến dù sao cũng là nữ nhân, nhìn thì nhìn, nhưng bất quá vẫn có cảm giác mình bị chiếm tiện nghi, vì vậy liền muốn mình cũng được đền bù.

Mà vừa vặn ông trời cho Tiêu Nhược Thiên cơ hội báo thù rửa hận, Mộ Kiệt cho rằng Tiêu Nhược Thiên đã sớm ngủ say. Lúc đi ra trên người chỉ có choàng áo tắm, không cột lại, cứ như thế đi vào phòng. Tiêu Nhược Thiên sau khi tỉnh lại ngồi ở trên giường chờ Mộ Kiệt vào, đột nhiên cảm thấy khát nước, nên bắt đầu đi tìm nước, vừa xuống giường, thì cửa mở ra, không nghĩ tới, mình có thể thấy được một màn như vậy. Bộ ngực sữa của Mộ Kiệt được khăn tắm che lại, nửa ẩn nửa hiện, phần bụng không có một tí thịt thừa còn đọng lại một chút nước, tiếp đó là . . . cái phần rừng rậm không hề che đậy. Tiêu Nhược Thiên cảm thấy mình càng ngày càng khát, trên người cũng càng ngày càng nóng, giống như cơ thể mình có gì đó kêu gào, một mực muốn thoát ra.

Mộ Kiệt kịp phản ứng, nàng nhanh như gió buộc áo tắm lại, sau đó đi đến tủ quần áo tìm đồ lót thay, không quan tâm đến cái người trong phòng mình. Tiêu Nhược Thiên cứ như vậy nhìn xem Mộ Kiệt ở trước mặt mình mặc đồ lót, Mộ Kiệt cầm quần lót, cuối người xuống một chút, rồi chậm rãi kéo lên, một loạt động tác này cơ hồ khiến Tiêu Nhược Thiên đình chỉ hô hấp, nếu như không phải là nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng trăm năm không đổi của Mộ Kiệt, thì Tiêu Nhược Thiên thậm chí còn tưởng Mộ Kiệt là ác ý câu dẫn mình, hết thảy hết thảy quá mức mập mờ. Mộ Kiệt quay đầu lại, thấy Tiêu Nhược Thiên vẫn đang chăm chú nhìn mình, nàng đi đến bên giường, sau đó nằm xuống, tắt đèn, đắp chăn, ngủ.

Tiêu Nhược Thiên đến tận khi nghe tiếng hô hấp đều đều của người nằm bên cạnh mình, mới có phản ứng. Nàng vỗ đầu mình một cái, trong nội tâm âm thầm cười nhạo chính mình, rõ ràng bị một tên Quỷ hút máu lạnh như băng mê hoặc, thật đúng là đáng thương. Lúc sau nằm xuống, nhìn thấy bộ ngực đang phập phồng của Mộ Kiệt, nhìn xem khuôn mặt tái nhợt của Mộ Kiệt khi ngủ, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng có thể biển mất. Mộ Kiệt cho ta cảm giác quá mỏng manh, lại quá lạnh như băng, giống như là một cái xác chết biết nói chuyện, không có bất cứ biến hóa tình cảm gì, cũng không có chút cảm xúc chấn động nào. Cái này lại để cho Tiêu Nhược Thiên không biết ứng phó như thế nào, Tiêu Nhược Thiên tự nhận là đã theo đuổi qua không ít nữ nhân, bất kể thẳng hay cong, hay là hoa đã có chủ, thậm chí đã kết hôn, nàng đều từng theo đuổi qua. Nhưng mà cũng không phải vì yêu mới theo đuổi, chỉ là muốn làm phí thời gian của mình, hiện tại nữ nhân đối với Tiêu Nhược Thiên chỉ là công cụ để nàng tiêu hết thời gian của mình.

Tiêu Nhược Thiên vẫn cho rằng, từ lúc người kia rời bỏ mình, thì về sau nàng sẽ không còn hứng thú với bất kỳ ai nữa, cũng không thể yêu thêm được người nào. Duy chỉ có lúc này đây, nữ nhân này lại đột nhiên tiếng vào cuộc sống của mình, lại để cho nàng cảm giác như tâm tình đang tĩnh như nước lại bị một hòn đá rớt vào, sinh ra ngọn sóng không nhỏ. Giống như một thiếu nữ bị rung động cùng sợ hãi, cái này lại để cho Tiêu Nhược Thiên cảm thấy kinh ngạc. Chẳng lẽ lập trường của mình lại không kiên định đến thế? Đã bị tổn thương đến như vậy, lại còn có thể yêu kẻ khác? Đã bao lần nữ nhân tên Lưu Uyển kia bên tai nhẹ nàng nói ra thời ước? Lại có bao nhiêu lần tiếng rên rỉ bên tai mình thốt ra khi lên đỉnh điểm? Nhiều đến không thể nhớ được, tựa hồ cùng nàng ở cùng một chỗ suốt vài năm, lời mà nói nhiều nhất, chính là ta yêu ngươi. Cái tên mình kêu nhiều nhất, cũng là Lưu Uyển. Mà khi người kia khi mở miệng nói mình phải kết hôn, thì lúc đó mình hận đến cỡ nào, yêu nhiều bao nhiêu, thì hận nhiều bấy nhiêu. Nghĩ đến bộ dáng khóc đến không còn sức lực, nghĩ đến bộ dáng lúc mình dày mặt cầu xin nàng, nghĩ đến mình vì nàng mà cùng cha mẹ trở mặt, thật là mỉa mai biết bao. Khi nghĩ đến những điều như vậy, Tiêu Nhược Thiên cũng chầm chậm ngủ đi.

Buổi sáng, Tiêu Nhược Thiên có thể nói là bị tiếng ho khan của Mộ Kiệt đánh thức, Tiêu Nhược Thiên bởi vì say rượu đầu đau đến gần chết, cảm thấy như đầu như sắp nổ tung. Muốn lật người không quan tâm người bên cạnh, lại nghe thấy từng cơn thở dốc cùng tiếng ho khan, nàng lật người. Thấy thân thể Mộ Kiệt co rúc ở trong chăn, đầu lộ ở bên ngoài, chăn theo tiếng ho khan mà phập phồng từng đợt. Mặt vốn tái nhợt hiện tại lại càng trắng bệch đến dọa người, nghe tiếng ho khan tê tâm liệt phế của Mộ Kiệt, Tiêu Nhược Thiên cảm giác hình như là tâm mình cũng đồng dạng đau. Nàng nhớ tới lời Diệp Nhiễm từng nói, vội vàng xuống giường đi tìm thuốc, sau đó lại rót một ly nước ấm cho Mộ Kiệt. Tiêu Nhược Thiên nâng dậy thân thể gầy yếu của Mộ Kiệt, mới phát hiện sau lưng Mộ Kiệt đều ướt đẫm, trên mặt còn có mồ hôi lạnh. Nàng cuối cùng cũng đưa thuốc được vào miệng Mộ Kiệt, sau đó uy Mộ Kiệt uống nước. Thuốc vừa mới nuốt vào, Mộ Kiệt ho khan càng nghiêm trọng, nàng dùng tay che miệng, thân thể run lên, Tiêu Nhược Thiên rất sợ Mộ Kiệt có thể như vậy mà ho chết. Nàng vỗ vai Mộ Kiệt, cho nàng thay quần áo chuẩn bị đi bệnh viện, lại thấy trong khe hở ngón tay của Mộ Kiệt lưu một ít máu tươi.

Tiêu Nhược Thiên sợ hãi, nàng biết rõ Mộ Kiệt thân thể là không tốt, nhưng không nghĩ đến tệ đến như thế này. Nàng cảm giác khóe mắt ươn ướt, tâm cũng đau gần chết. Tiêu Nhược Thiên lúc này không màn đến phong độ hay bất cứ cái gì, nàng kéo cái tay đang che miệng của Mộ Kiệt ra, thấy khóe miệng của Mộ Kiệt còn vương một tia máu, máu đỏ tương phản với khuôn mặt trắng bệch kia. Tiêu Nhược Thiên cởi bỏ áo ngù của Mộ Kiệt, sau đó giúp nàng thay một bộ quần áo thoải mái, còn mình thì tùy tiện mặc một bộ quần áo nào đó. Mặc xong, Tiêu Nhược Thiên ẫm ngang Mộ Kiệt liên, mở xe trực tiếp hướng bệnh viện đi.

Trên đường đi, nàng hết sức khắc chế tâm tình của mình, nên xe không lái quá nhanh, nàng sau khi thấy Mộ Kiệt không hề tức giận nằm ở trên ghế ngồi, còn đang không ngừng ho khan, nàng sợ hãi, cho tới bây giờ vẫn chưa bao giờ sợ hãi đến như vậy. Đến bệnh viện, Mộ Kiệt được đưa vào phòng phẫu thuật. Đại não đang căng cứng của Tiêu Nhược Thiên mới có thể bình tĩnh lại. Nàng im lặng nhìn cái đèn màu đỏ của phòng phẫu thuật tắt đi, tâm cũng rất giống từ trên cao lại lần nữa rơi xuống đất. Bác sĩ sau khi đi ra, Tiêu Nhược Thiên lập tức chạy đến hỏi thăm tình hình của Mộ Kiệt. Sắc mặt của gã bác sĩ kia ngưng trọng, làm cho Tiêu Nhược Thiên có chút bất an. Bác sĩ hỏi Tiêu Nhược Thiên là người nhà của bệnh nhân sao? Tiêu Nhược Thiên suy nghĩ một chút về cái vấn đề này. Nếu như nói mình là bảo mẫu của nàng, tựa hồ quá mất mặt, còn nếu nói mình là vệ sĩ, thì có thể hắn không chừng sẽ không nói ra tình hình thật. Vì vậy Tiêu Nhược Thiên thuận miệng đáp câu muội muội, ta là muội muội nàng.

Nghe xong câu trả lời của Tiêu Nhược Thiên bác sĩ biểu lộ càng thêm âm trầm. Lập tức mở miệng nói: “Ngươi làm muội muội như thế nào thế? Ngươi có chăm sóc tỷ tỷ của mình không thế? Thân thể quá suy yếu, ăn uống không đầy đủ, trường kỳ thức đêm, còn có phổi của nàng từng chịu qua tổn thuong, nên mới di chứng thành ho ra máu như thế. Ta đề nghị là phải làm kiểm tra tổng quát hết, nàng tựa hồ còn rất nhiều bệnh đang ẩn dấu.” Tiêu Nhược Thiên thấy thái độ của bác sĩ, giống như đang đối xử với con gái ruột thịt của mình, liên tục gật đầu nói. Kiểm tra tổng quát, cho dù hắn không nói thì mình cũng tự đem Mộ Kiệt đi kiểm tra, hôm nay chứng kiến cái cảnh này, nàng không tin, không tin cái câu thân thể không khỏe lắm của Diệp Nhiễm.

Vì vậy Tiêu Nhược Thiên gọi điện cho mẹ của nàng, nhờ mẹ mình chuẩn bị một chút.

———-

(*) Sadako là nv trong film kinh dị The Ring, thường bò từ TV ra, seach GG để biết thêm chi tiết

Advertisements

One thought on “Yêu, chỉ cần ta và ngươi – chương 12

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s