Màn Thứ 19

Mạc Tịnh Ngôn có thói quen xấu là nửa đêm hay khát nước, trên cơ bản khoảng 2, 3 giờ sáng sẽ bị khát mà làm tỉnh, trong lúc mơ mơ màng màng nàng đi về phía phòng khách rót nước uống.

Nàng cơ hồ là vừa nhắm mắt vừa đi, nương theo trực giác ngày thường mà đến máy đun nước sờ soạng cả buổi cũng không thấy máy móc nơi nào, đột nhiên nhớ đến, thì ra hiện tại đang ở khách sạn không phải ở nhà. Lúc này Mạc Tịnh Ngôn mới xoa mắt nhập nhèm tỉnh ngủ.

Phòng khách rất rộng, cửa sổ mở một nửa, gió từ khe hở cửa sổ vụng trộm thổi vào trong, bức màn màu trắng trong không gian khẽ lay động, trên sàn đung đưa một cái bóng. Ánh trăng chiếu ánh sáng mày trắng bạc xuống mặt đất thành một đường dài, Vương Tử Hựu ở trên ghế sofa đắp lấy cái chăn mỏng, trông như một cục cơm nắm đáng yêu.

“Ah…ác xì!” Vương Tử Hựu đột nhiên nhảy mũi hai cái, tựa hồ cảm mạo rồi.

Mạc Tịnh Ngôn thở dài đi đến vỗ vỗ nàng: “Cô như thế nào không đóng cửa sổ?”

Vương Tử Hựu mông lung mở mắt nói” A…hình như tôi quên đóng.” Nói xong lại nhảy mũi một cái.

Mạc Tịnh Ngôn bất đắc dĩ, ôm lấy gối của nàng đi ném lên giường: “Cô ngủ trên giường đi.”

Vương Tử Hựu tóc tai bờm xờm hỏi: “Vậy còn chị?”

Mạc Tịnh Ngôn đưa lưng về phía nàng rót nước nói: “Cái kia…thì ngủ cùng giường chứ sao.”

Vương Tử Hựu sững sờ tại chỗ, cái này không phải nằm mơ.

Mạc Tịnh Ngôn uống nước xong, đi toilet rồi quay trở lại phòng ngủ, nghĩ nghĩ lại quay về phòng khách rót một ly nước ấm. Ngay khi nàng vừa cầm ly thủy tinh chứa nước ấm đến mới phát hiện Vương Tử Hựu phi thường nhanh chóng chui vào trong chăn, chỉ lộ ra cái đầu.

Người này, động tác nhanh nhẹn thật.

Mạc Tịnh Ngôn đem ly nước để ở đầu giường Vương Tử Hựu nói: “Uống chút nước ấm rồi ngủ tiếp, đừng để cảm mạo.”

Vương Tử Hựu ngoan ngoãn bắt đầu uống nước, một bên nhìn Mạc Tịnh Ngôn cười quỷ dị.

“Một bên uống nước, một bên cười, ngươi đúng là những hành động mang tính độ khó cao.” Mạc Tịnh Ngôn đối với đứa trẻ này có thể làm một chuyện thần kỳ thật sự hơi bất đắc dĩ.

“Mạc tỷ đúng là một cô gái ôn nhu.”

Vương Tử Hựu mặc kệ Mạc Tịnh Ngôn ghét bỏ, nước uống vào thật ngon lành mặc dù chỉ là nước trắng, cứ như là đang uống rượu vang cao cấp.

Mạc Tịnh Ngôn không chịu được nàng, xoay người tiếp tục ngủ. Vương Tử Hựu vốn tưởng rằng Mạc Tịnh Ngôn sẽ vì chuyện mình say rượu làm chuyện hoang đường mà không thèm để ý đến nàng, kết quả… Có lẽ tiếp tục như vậy cũng không tệ, để cho Vương Tử Hựu có cảm giác giữa hai người tồn tại một thứ tình cảm mập mờ giống như là do hai người cố tình tạo ra, đây thật sự là chuyện tốt?

Trước đây từng lo sợ sự ôn nhu của Mạc Tịnh Ngôn sẽ bị chuyện này chuyện khác phá hủy, không uổng công Vương Tử Hựu theo đuổi nàng lâu như vậy, Mạc Tịnh Ngôn quả nhiên là cô gái thật tốt, tuy ngoài miệng thường cậy mạnh đầy gai nhọn, nhưng trong nội tâm lại là người hiền lành, không bỏ mặc người khác thương tâm được.

Vương Tử Hựu vui vẻ tiến vào trong chăn, dùng tâm trạng thật tốt để đi vào giấc ngủ.

Mạc Tịnh Ngôn xoay người một cái mặt đối mặt với Vương Tử Hựu, Vương Tử Hựu còn chưa ngủ, bị khuôn mặt xinh đẹp của nàng gần trong gang tấc làm cho cơn buồn ngủ lập tức tan biến.

Vương Tử Hựu yên lặng nhìn khuôn mặt khi ngủ của Mạc Tịnh Ngôn. Khi Mạc Tịnh Ngôn ngủ so với bình thường lạnh lùng có chút bất đồng, mang theo loại khí chất xinh đẹp tinh khiết không thể khinh thường. Lông mi của nàng rất dài, cái mũi xinh xắn, bờ môi đầy đặn, trên đôi môi hồng nhạt có chút cong lên, Vương Tử Hựu nhìn chằm chằm vào môi của nàng, trong lòng bắt đầu trở nên nóng lên.

Người này, đã từng rất xa xôi, chỉ có thể ở trên màn hình TV hay rạp chiếu phim mới có thể thấy, hôm nay nằm ngủ trước mặt mình, chỉ cần vươn tay là có thể kéo nàng vào trong lòng của mình, cảm giác giống như đang nằm mơ.

Vương Tử Hựu đối với Mạc Tịnh Ngôn ngủ say khẽ mỉm cười.

Không, đây hết thảy không phải là mộng, là mình từng bước một kiên định cố gắng hướng về nàng! Vương Tử Hựu kiên quyết nói với chính mình như vậy. Nhưng Mạc tỷ, nàng chừng nào mới có thể thực chú ý đến tình cảm của mình đây? Có phải hay không mở miệng nói với nàng, thì nàng mới thật sự nhìn thẳng vào đoạn tình cảm này? Kỳ thật nàng mơ hồ cũng sẽ nhận ra…

Không biết nếu quả thật mở miệng nói ra có thể hay không khiến một nữ nhân nghiêm túc nội tâm này bị dọa mà chạy mất, nhưng Vương Tử Hựu không muốn nghĩ nhiều như vậy, chuyện của tương lai hãy để cho tương lai, hiện nay nàng chỉ cần tồn tại ở trước mắt nữ nhân này là tốt rồi.

“Vì là một phần thưởng, cho nên nó cần phải đặc biệt một chút…” Vương Tử Hựu tà ác cười cười môi chạm vào đôi môi quyến rũ của Mạc Tịnh Ngôn, nhẹ nhàng hôn một cái rồi rời đi ngay.

Như vậy là tốt rồi, Ngủ ngon….

Hôm qua vì Mạc Tịnh Ngôn mà Vương Tử Hựu đã có một giấc ngủ thật ngon.

Ngày hôm sau khi đoàn làm phim ra khỏi khách sạn, người hâm mộ vẫn còn ở đó, trong đám người Vương Tử Hựu thấy mấy tiểu cô nương hôm qua đem quà tặng cho nàng, trong tay vẫn giữ chặt hộp qua lớn kia, nhưng có chút khiếp đảm không dám bước lên trước.

“Các nàng vẫn đến, không có chán ghét mình sao?” Vương Tử Hựu luồn lách trong đám đông đi đến, bảo an muốn kéo nàng trở lại, Vương Tử Hựu khoát tay nói không có việc gì.

Người hâm mộ của Vương Tử Hựu thấy Vương Tử Hựu rõ ràng đang đi về hướng các nàng, nguyên một đám mặt đỏ bừng.

Khuôn mặt Vương Tử Hựu nhìn gần cảm thấy nàng vừa cao vừa gầy, khuôn mặt lớn hơn bằng tay một chút, so với trên TV còn có khí chất hơn, trang điểm thật nhã nhặn đơn giản thật phi thường đẹp mắt. Một đôi mắt sâu thẳm tựa hồ liếc mắt một cái có thể khiến cho người khác đầu hàng….

Vương Tử Hựu đi đến trước mặt tiểu cô nương tay chân luống cuống, các nàng cũng đã bị kinh diễm nói không nên lời.

Vương Tử Hựu nhàn nhạt cười, chỉ vào cái hộp trên tay tiểu cô nương nói: “Cái này, có thể tặng chị được không?”

Tiểu cô nương ngây người vài giây sau đó thì điên cuồng gật đầu, Vương Tử Hựu ôm cái hộp, nâng cằm tiểu cô nương cầm cái hộp, ấn lên má nàng một nụ hôn:”Cám ơn” Tiểu cô nương trên mặt lập tức đỏ bừng, nổi bật một dấu son màu hồng nhạt

Khi Vương Tử Hựu quay đầu đi, cô gái nhỏ bị hôn đứng tại chỗ run lên bần bật, cuối cùng bất tỉnh nhân sự, người bên cạnh nhanh chóng đỡ lấy nàng.

“Trời ơi, có ai chụp ảnh không??”

“Không có! Ai có thể phản ứng được! Quá bất ngờ !!”

“Dấu son trên mặt đừng có lau! Thật không công bằng! Sớm biết như vậy tôi đã ôm quà rồi!!!”

Cô gái nhỏ bị hôn nhìn bầu trời, lệ rơi đầy mặt, khóe miệng không ngừng run rẩy tự nhủ: “Trời ơi, người có thể mang tôi đi cũng được…”

Vương Tử Hựu đi bên cạnh Mạc Tịnh Ngôn, thấy Mạc Tịnh Ngôn nhìn mình có ý cười, tựa hồ đối với hành vi vừa rồi của mình rất hài lòng. Vương Tử Hựu đột nhiên nhớ ra cái gì, quay đầu hỏi Mạc Tịnh Ngôn: “Mạc tỷ, người hâm mộ đưa lễ vật cho chị, chị có thật sự mở ra ở trước mặt mọi người không?”

“…” Mạc Tịnh Ngôn không rõ ràng nhìn Vương Tử Hựu, tiểu quỷ này vì cái gì mà cười quỷ dị như vậy?

“Vất vả! Mọi người vất vả rồi!”

Thời gian hơn một tháng, “Nguyên vị” rốt cục cũng quay xong. Các diễn viên có thể nghỉ ngơi, hết thảy đều giao cho nhân viên hậu kỳ chế tác.

Buổi lễ chúc mừng đóng máy tổ chức vào buổi chiều, tất cả tạp chí lớn nhỏ đều đến giúp vui.

Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy hơi mệt, buổi tối còn phải đối phó với rất nhiều truyền thông, vì vậy phải trở về khách sạn nghỉ ngơi sớm một chút. Vốn Đại Nguyên muốn giúp Vương Tử Hựu tiếp nhận một buổi phóng vấn, nhưng Vương Tử Hựu lấy cớ mình bị thương chưa khỏe, muốn nghỉ một lát, đem buổi phỏng vấn dời lại sau buổi tiệc chúc mừng.

Mạc Tịnh Ngôn trở lại khách sạn tắm rửa sạch sẽ, đi ra thấy Vương Tử Hựu ngồi trên salon bóc cam ăn.

“Cô tại sao ở đây?”

Vương Tử Hựu miệng phồng lên, cầm một nửa quả cam hàm hồ nói: “Mạc tỷ ăn không?”

Mạc Tịnh Ngôn đối với nàng cười cười, bộ dạng này của ngươi hoàn toàn là một đứa trẻ chưa trưởng thành, Mạc Tịnh Ngôn nói một câu cám ơn nhận lấy quả cam Vương Tử Hựu đưa tới, cắn một miếng, ân, rất ngọt.

“Cái kia…” Mạc Tịnh Ngôn đột nhiên nói.

“Ân?” Vương Tử Hựu cau này, một bên lột cam một bên nhìn Mạc Tịnh Ngôn chờ nàng nói chuyện.

“80 nói trưởng phòng quyết định, bộ phim này cũng đã kết thúc, sau khi tuyên truyền hậu kỳ xong muốn chúng ta xa cách một chút, công ty sẽ an bài một buổi họp báo thay chúng ta phủ nhận tinh đồn. Cũng tốt, nếu đụng đến tin đồn đồng tính sẽ không tốt.”

Vương Tử Hựu vốn muốn đưa cam cho nàng, nghe được nàng thản nhiên nói ra những lời này, đột nhiên tay ngừng lại giữa chừng.

“Cám ơn.” Mạc Tịnh Ngôn còn muốn ăn cam, Vương Tử Hựu đột nhiên rút tay về, nổi giận mở miệng thật lớn nhét quả cam vào nuốt xuống.

Mạc Tịnh Ngôn đưa tay ra xấu hổ, hoàn toàn bị Vương Tử Hựu làm cho không vui: “Làm gì thế?”

“Chị nguyện ý cứ như vậy cùng tôi cắt đứt quan hệ sao??” Vương Tử Hựu trong ngôn ngữ mang theo chất vấn.

Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy không hiểu được: “Bằng không thì sao? Cô nguyện ý bị ngộ nhận là đồng tính?”

Vương Tử Hựu chỉ về phía nàng, sắc mặt tái xanh, chỉ nói hai chữ “Hảo” rồi lấy áo khoác mặc vào đóng sập cửa rời đi.

Mạc Tịnh Ngôn một mình ngồi trong phòng khách an tĩnh ngẩn người

“Đứa nhỏ này, trúng tà sao!”

Advertisements

One thought on “Ngự tỷ giang hồ – chương 19

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s