Màn Thứ 15

Bạch Khiết?

Mạc Tịnh Ngôn nhớ lần trước đến nhà Vương Tử Hựu, mẹ của Vương Tử Hựu cũng dùng tên nhân vật nàng từng đóng qua để gọi nàng…Nhưng là, Vương mụ mụ gọi nghe thân thiết, Vương Tử Hựu gọi có cảm giác sao thật tha thiết như vậy??

Hơn nữa, Mạc Tịnh Ngôn không biết vì sao, trong lòng lại cảm thấy mất mác.

Mạc Tịnh Ngôn không rõ mình là mất mác cái gì, Vương Tử Hựu dùng sức áp nàng vào cửa, nâng mặt nàng lên rồi như quên hết mọi thứ mà hôn nàng. Mạc Tịnh Ngôn không nghĩ Vương Tử Hựu đột nhiên lại làm ra chuyện khác người như thế, kịch liệt giãy giụa gọi: “Vương Tử Hựu! Cô uống nhiều quá rồi, thả tôi ra!”

“Không thả!” Vương Tử Hựu đương nhiên phản kích nói.

Mạc Tịnh Ngôn còn muốn nói nhưng miệng bị Vương Tử Hựu chặn lại đến thở không ra hơi. Vương Tử Hựu giờ phút này hôn so với trước hay sau khi quay phim hoàn toàn không giống nhau, khi quay phim không phải hôn thật, bất quá môi đụng nhau không di chuyển, nhưng bây giờ nàng…rõ ràng là hôn sâu.

Mạc Tịnh Ngôn hai tay ở vai Vương Tử Hựu dùng hết sức đẩy ra, nhưng Vương Tử Hựu giống như người nằm trên mặt đất, đẩy thế nào cũng không ra. Vương Tử Hựu bực bội Mạc Tịnh Ngôn nhích tới nhích lui thật phiền toái, tức giận giữ chặt lấy hai tay nàng áp lên tường, mệnh lệnh nàng không được nhúc nhích, đầu tiến vào cổ nàng giống như ma cà rồng đi cắn cổ nàng, hết lần này đến lần khác cắn nhưng thật sự không giống như cắn, dùng hàm răng cọ xát làn da của Mạc Tịnh Ngôn, mài nóng đến khó chịu, cái này hoàn toàn là màn tình nhân trêu đùa tán tỉnh.

Mạc Tịnh Ngôn cả người bị Vương Tử Hựu áp đến sít sao, không thể cử động cũng không thể nhút nhít gì được, cảm thấy dị thường bối rối, loại tình huống này, như thế nào lại thấy giống như cưỡng dâm!

“Vương Tử Hựu! Vương Tử Hựu cô tỉnh lại cho tôi!”

Vương Tử Hựu hoàn toàn không nghe thấy Mạc Tịnh Ngôn la lối, buông ra cổ tay bị kiềm chế của nàng, thò tay vào trong áo ngủ nàng, vuốt ve eo, cùng lúc đó môi dán trên cổ Mạc Tịnh Ngôn dùng sức khẽ mút lấy, Mạc Tịnh Ngôn thiếu chút nữa hừ ra tiếng.

Mạc Tịnh Ngôn cảm giác nếu còn tiếp tục như thế này nữa thì sẽ mất đi lý trí, lời nói đã không thể thức tỉnh người ngoài hành tinh kia đang làm sự tình so với trong phim còn nghiêm trọng hơn, kích động tát một cái, đầu Vương Tử Hựu nghiêng mạnh qua một bên, hai chân mền nhũn quỵ xuống đất, đầu lập tức va mạnh vào nền đất.

“Đau!” Vương Tử Hựu ôm ót trách móc… Mạc Tịnh Ngôn y nguyên kinh hồn chưa định, tay chân luống cuống sửa sang lại áo ngủ bị làm cho lộn xộn.

“Bạch Khiết…” Vương Tử Hựu hô đau xong cũng không đứng dậy, nằm trên đất nửa tỉnh nửa mê bắt đầu gọi cái tên này.

Mạc Tịnh Ngôn thật muốn để cho nàng ăn mặc mỏng manh nằm trên sàn nhà rét lạnh trong mùa đông mà ngủ hết một đêm, giáo huấn cho nàng nhớ rõ, để nàng về sau không dám uống nhiều sau đó lưu manh đùa giỡn.

“Bạch Khiết….” Nhưng nàng vẫn mãi gọi tên.

Mạc Tịnh Ngôn đứng nguyên tại chổ trừng mắt nhìn “thi thể” Vương Tử Hựu cả buổi, nhìn hồi lâu đến trừng trắng cả mắt, Vương Tử Hựu căn bản là ngất xỉu rồi, vì vậy thu lại ánh mắt tấn công một cách vô ích kia, hít thở thật sâu.

Mạc Tịnh Ngôn đi đến nâng Vương Tử Hựu dậy: “Cô đừng giả bộ chết, đứng dậy đi…Này….Ngủ rồi a.” Nhìn Vương Tử Hựu cũng giống như mình, cao 1m70, so với mình gầy hơn một chút, nhưng lúc say thì nặng muốn chết, Mạc Tịnh Ngôn dùng hết khí lực mới kéo được nàng lên giường.

Mạc Tịnh Ngôn thở phì phò muốn đứng lên, Vương Tử Hựu đột nhiên kéo nàng một cái, Mạc Tịnh Ngôn kêu một tiếng rồi ngã xuống bên người Vương Tử Hựu.

“Bạch Khiết…” Vương Tử Hựu lại một lần nữa cười hì hì bò tới. hoàn toàn quên hết đau đớn, Mạc Tịnh Ngôn thực là đối với nàng phi thường bó tay, phẫn hận nói:

“Cô thích Bạch Khiết như vậy sao?”

Vương Tử Hựu không nói lời nào tiếp tục cười, một nụ cười không giống như lúc bình thường phong tình vạn chủng vô hạn tự tin, mà là một bộ dạng ngốc nghếch. Mạc Tịnh Ngôn đột nhiên thấy dây áo ngủ đầy khêu gợi của Vương Tử Hựu rơi xuống cánh tay, ánh trăng theo khe hở của bức màn vụng trộm chiếu vào một ít ánh sáng, trải ánh sáng trắng mền mại trên giường đơn, Vương Tử Hựu nằm ở bên người nàng, quần áo xốc xếch, bộ ngực sữa như ẩn như hiện.

Mạc Tịnh Ngôn mạnh mẽ ngồi dậy, Vương Tử Hựu ánh mắt mê ly cũng nhìn theo, Mạc Tịnh Ngôn lúc này mới phát hiện nàng mặc áo váy trong suốt 50%, mép váy kéo lên, bắp đùi trắng bóng lộ ra bên ngoài, bên trong đồ lót màu đen như đang dụ dỗ người ta gây tội ác, bị Mạc Tịnh Ngôn nhìn thấy rõ mồn một! Bởi vì Mạc Tịnh Ngôn đột nhiên ngồi xuống, Vương Tử Hựu muốn xoay người mới có thể tiếp tục nhìn nàng, ngay khi đang xoay người dây áo cũng trượt xuống, mắt thấy phía dưới xương quai xanh rõ ràng sinh động đủ khiến người ta phun máu. Mạc Tịnh Ngôn tranh thủ thời gian kéo chăn, đắp lên người nàng. Bước nhanh khỏi phòng của Vương Tử Hựu, Mạc Tịnh Ngôn đỏ mặc dùng sức khóa cửa cẩn thận, hận không thể ở bên ngoài khóa yêu nghiệt gây họa nhân gian kia ở trong phòng tối đen kia!

Mạc Tịnh Ngôn ôm lấy chính mình, đi về hướng phòng của mình, đêm nay như thế nào lại điên cuồng đến vậy, tiểu quỷ đáng chết kia tựa như bao năm không có làm chuyện đó, như thế nào ngay cả nữ nhân cũng không tha? Hơn nữa, vì lý do gì nàng luôn gọi tên Bạch Khiết?

Nghĩ đến Vương Tử Hựu bộ mặt si tình đối với mình gọi tên Bạch Khiết, Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy trong lòng bực bội không nói nên lời. Tuy nhiên Bạch Khiết là nhân vật nàng đã diễn xuất, nhưng cái kia dù sao cũng không phải là nàng, nàng là Mạc Tịnh Ngôn, không phải người kia.

Mạc Tịnh Ngôn trở lại phòng mình, nhìn vào gương thấy trên cổ mình hiện rõ dấu hôn dị thường bị Vương Tử Hựu để lại, nàng triệt để bó tay rồi.

Mạc Tịnh Ngôn cả đêm ngủ không ngon giấc, mộng mị đứt quãng, rõ ràng mơ thấy Vương Tử Hựu xông vào phòng mình cưỡng ép ôm nàng, tức giận nàng la hét đánh giết. Sáng hôm sau thức dậy, ngoại trừ hai mắt thâm quầng Mạc Tịnh Ngôn còn cảm thấy xương sống, thắt lưng cũng chân đau đến tận xương, cổ họng cũng khô khốc….

Mạc Tịnh Ngôn hôm nay không có quay phim, lại ngủ không ngon, sáng dậy sớm trực tiếp trở về nhà.

Vương Tử Hựu ngủ đến trưa mới tỉnh lại, tiếc là toàn thân nàng tỉnh lại nhưng hoàn toàn không dậy nổi, đầu đau như búa bổ. Nàng chỉ nhớ mình uống rượu, mơ mơ màng màng giống như mơ thấy cái gì đó, nhưng mảnh vụng trí nhớ lại rời rạc, cảnh tượng cụ thể như thế nào cũng không nhớ rõ. Vương Tử Hựu cảm thấy tình huống này không đúng, trước kia nàng cũng từng uống qua rất nhiều rượu, nhưng cũng không khó bị say như vậy…Thật sự đã xảy ra chuyện gì.

May mắn hôm nay buổi tối mới quay phim, Vương Tử Hựu xoay người ngủ tiếp.

Mạc Tịnh Ngôn về đến nhà đem tất cả màn cửa ở phòng khách, phòng ngủ, phòng sách đều kéo lại, làm cho cả căn nhà đều rơi vào trạng thái đêm tối, chui vào chăn của mình chuẩn bị đánh một giấc thật ngon. Khó có được ngày nghỉ, đương nhiên phải đem giấc ngủ trọng yếu bổ sung cho đủ.

Ngủ ngon lành được hai tiếng, ở nước Mỹ xa xôi mẹ lại gọi đến đánh thức nàng dậy. Nàng thật sự hối hận mình nhất thời chủ quan không tắt điện thoại…dù gì cũng đã bị đánh thức, đành phải nghe thôi.

“Tiểu Tịnh, ta đọc được tin tức gần đây của con rồi!” Tiếng mẹ Mạc Tịnh Ngôn nghe rất phấn khởi.

“Tin tức nào…” Mạc Tịnh Ngôn cau mày vén tóc, rất muốn than phiền một phen, mẹ, giờ này nếu đúng ở bên nước Mỹ thì đã nửa đêm rồi.

“Chính là tin đồn của con và tiểu mỹ nhân! Bạn diễn mới của con đấy!”

“Mẹ a…Mẹ đừng có làm rộn chuyện có được không?” Mạc Tịnh Ngôn thật sự không biết nói gì rồi, mẹ của nàng tính cách vô cùng hướng ngoại, lại ở quốc gia cởi mở nên hoàn toàn không có HOLD bản thân mình. Cha nàng cũng là một lãng tử phong lưu, Mạc Tịnh Ngôn kỳ thật sớm đã nghi ngờ, từ nhỏ sinh trưởng trong một gia đình như vậy, nàng như thế nào duy trì được tính cách “thuần lương”?

Mẹ Mạc Tịnh Ngôn thích nhất trêu chọc đứa con gái luôn nói lời nghiêm trang: “Con gái a, chờ khi mẹ về nước, con giới thiệu mỹ nhân này cho mẹ, thực sự là người đều vô cùng BLING BLING, mẹ rất thích nha….”

“Mẹ, nếu mẹ gọi điện quốc tế đường dài chỉ để nói những lời này, con gác máy đây…”

“Con gái xấu, con định vứt bỏ mẹ con sao? Thật uổng công mẹ nghĩ về con, nhớ thương con…” Mẹ Mạc Tịnh Ngôn nói xong lại mang theo tiếng khóc nức nở, “Mẹ hơn nửa đêm nhớ con, cố ý gọi điện thoại về cho con, con lại còn nói muốn treo điện thoại với mẹ.”

Mạc Tịnh Ngôn thở dài thật sâu: “Con sai rồi mẹ…”

Nhận được tín hiệu con gái đầu hàng, mẹ Mạc Tịnh Ngôn tích cực kể về những ngày qua. Vì thế giấc ngủ đáng thương của Mạc Tịnh Ngôn một lần lại một lần bị tước đoạt đi.

Advertisements

3 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 15

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s