Màn Thứ 12

Vỏ táo đỏ sậm quấn quanh thành hình dáng đinh ốc, chậm rãi rơi xuống.

Mạc Tịnh Ngôn cúi đầu, hết sức chuyên chú nhìn quả táo trong tay rồi nói: “Với ba mẹ có gì không thể hóa giải được cơ chứ, trở về xin lỗi là được rồi.”

Vương Tử Hựu tóc ướt sũng, ngồi đối diện nàng, trong mắt mang theo một tầng ánh sáng oán niệm.

Mạc Tịnh Ngôn ngẩng đầu, vừa vặn cùng nàng đối mặt, hơi ngẩn ra. Không muốn có quá nhiều ánh mắt ngây thơ như vậy nhìn nàng, Mạc Tịnh Ngôn cầm quả táo vừa gọt trong tay đưa lên, giơ về phía trước nói: “Này, có muốn ăn không?”

Vương Tử Hựu đột nhiên tiến tới hôn nàng, Mạc Tịnh Ngôn trợn tròn mắt biểu lộ không có bao nhiêu biến hóa, nụ hôn này đối với nàng ý nghĩa không lớn, chẳng qua là bị một tiểu cô nương hôn, vẫn chỉ là một học sinh cấp ba, vị thành niên, bất quá loại chuyện này so sánh với vẻ ngây thơ có chỗ bất đồng chờ mong mà thôi, không cần phải so đo nhiều như vậy. Nàng muốn hôn, để cho nàng hôn. Tựa hồ Mạc Tịnh Ngôn đã sớm có dự liệu sẽ bị hôn, không có ý đáp lại, cũng không cự tuyệt, chỉ mở to mắt để Vương Tử Hựu hôn. Cho đến khi tay Vương Tử Hựu đặt tay lên ngực của nàng, nàng mới lắp bắp kinh hãi, bản năng thoáng giãy dụa. Vương Tử Hựu hít một hơi sâu, vội vàng từ trên người Mạc Tịnh Ngôn đứng lên, trong tay Mạc Tịnh Ngôn cầm dao gọt trái cây cắt bị thương tay của nàng.

“Rất tốt!” K đạo diễn cùng nhân viên hiện trường công tác đều vỗ tay ào ào, “Tiểu Mạc, đoạn cô mở to mắt diễn vô cùng tốt, đắn đo rất đúng chổ.”

Mạc Tịnh Ngôn cười cười, cảm thấy hơi mệt.

K đạo diễn để mọi người ăn cơm trưa, buổi chiều quay phim sẽ vất vả, trước ăn no rồi mới có thể làm việc được.

Trợ lý quay phim là một chàng trai trẻ tuổi, hắn rất nhiệt tâm hỗ trợ những người trong đoàn quay phim mang đến lồng đựng cơm. 80 cùng K đạo diễn đang mở lồng, trợ lý quay phim đến vỗ vai 80 nói: “Này 80, Monica và Zoe không ăn cơm sao?”

80 đã sớm đói bụng đút cơm vào trong miệng, vẻ mặt khinh bỉ đối với trợ lý quay phim nói : “Đần, cậu nhìn xem cậu mua cơm gì!”

Tiểu nam hài không rõ sờ đầu: “Cơm thế nào? Tôi cố ý mua cá, bồi bổ thật tốt a!”

80 nói: “Buổi chiều hai người quay cảnh kia rồi, ăn cá nhiều tanh hôi, mở miệng thổi hơi vào đối phương làm sao được, mất mặt lắm. Coi hai người bọn họ kìa, tình nguyện bị đói cũng không ăn, rất bình thường, tôi đã sớm đoán được.”

Trợ lý quay phim vẻ mặt ảo não: “Tôi sai, sai rồi! Tôi đi giúp Mạc Tỷ cùng Vương Tỷ mua phần cơm khác.”

“Ai ai ai…” 80 giữ hắn lại: “Đừng, đoán chừng hiện tại các nàng đang nhập tâm vào trong bộ phim, trạng thái tĩnh nhập đấy.”

K đạo diễn cười rộ lên, vẻ mặt hiền lành.

“Nhập tâm vào phim? Trạng thái?” Trợ lý tiểu nam hài suy nghĩ một chút về hình ảnh kia, đột nhiên xấu hổ, vội vàng nói: “Tôi đi xem mọi người có muốn thêm cơm không!”

Buổi chiều phim chính thức quay.

Màn này 80 yêu cầu yên tĩnh, càng ít người càng tốt. Lúc này Mạc Tịnh Ngôn không chỉ là lộ vai, mà chính là muốn thật sự cởi hết.

Dưới ánh đèn, Mạc Tịnh Ngôn âm thầm nhìn thoáng qua Vương Tử Hựu, thấy nàng cúi đầu không biết suy nghĩ gì, tóc dài thật đen xỏa xuống bờ vai, che mất khuôn mặt, chỉ nhìn thấy sống mũi cao thẳng của nàng cùng đôi môi hoàng mỹ. Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt của Mạc Tịnh Ngôn, Vương Tử Hựu ngẩng đầu, cặp mắt của nàng bao phủ bóng tối, tuy nhiên lại khiến cho Mạc Tịnh Ngôn có cảm giác ánh mắt của nàng đã vượt qua bóng tối đi thẳng vào trong lòng nàng.

Mạc Tịnh Ngôn trong nội tâm khẽ giật mình, đồng thời phim cũng đã bắt đầu quay rồi.

Vương Tử Hựu ba bước đến trước mặt Mạc Tịnh Ngôn, hơi thở hỗn loạn trong nháy mắt đem không khí trong phòng phá vỡ. Vương Tử Hựu đem Mạc Tịnh Ngôn ấn lên tường, hôn đến lửa nóng bao trùm, Mạc Tịnh Ngôn nhắm mắt lại.

Vương Tử Hựu hai tay ở bên hông nàng tham tiến vào trog vạt áo nàng, đem áo của nàng từ eo đẩy lên cao cởi ra, Vương Tử Hựu hôn xuống, ngang qua cằm, cổ, hôn lên bụng dưới khỏa thân của Mạc Tịnh Ngôn.

Mạc Tịnh Ngôn đóng chặt mắt cắn môi, bộ dạng cực độ ẩn nhẫn. Vương Tử Hựu đứng thẳng lên cởi bỏ quần áo của Mạc Tịnh Ngôn, đem nàng ôm vào trong ngực, cắn bờ vai nàng. Mạc Tịnh Ngôn rụt lại hừ một tiếng, Vương Tử Hựu nghe thấy nàng rên rỉ đỡ lấy cái ót của nàng không cho nàng trốn tránh, lại hôn lên môi nàng.

Vương Tử Hựu hết sức nhập tâm, một lần hành động một lần dừng lại đều lộ ra khí tràng cường thế. Mạc Tịnh Ngôn bị nàng dày vò thở hổn hển liên tục, tiếng hít thở ngày càng nặng nề, lông mày nhíu lại, nhưng hai mắt vẫn nhắm chặt, như đang hưởng thụ đau đớn dày vò.

80 đứng ở góc nhỏ thấy một lần nữa nội tâm mãnh liệt bành trướng, thật muốn che mặt quay đầu vào bức tường. Không nghĩ đến…không nghĩ rằng thường ngày Mạc tỷ lạnh như băng, cũng có lúc biểu lộ mê người đến như vậy. 80 cầm lấy quạt tay của đạo diễn, quạt liên tục, phòng này thông gió thật tình không tốt. A…thật sự là nóng bức khó chịu…

Vương Tử Hựu đem Mạc Tịnh Ngôn áp ngã xuống giường, đầu gối tiến vào giữa hai chân nàng, khiến cho chân nàng tách ra. Mạc Tịnh Ngôn thần kinh căng cứng một phút, còn chưa có nhiều thời gian phản ứng, Vương Tử Hựu đã nằm trên thân, tiếp tục hôn nàng.

Lúc này màn ảnh tập trung vào khuôn mặt của Mạc Tịnh Ngôn, quay một màn đặc tả, Vương Tử Hựu cúi người xuống, đem toàn bộ ống kính giao cho Mạc Tịnh Ngôn.

Mạc Tịnh Ngôn tuy nhiên từ từ nhắm hai mắt, nhưng là nàng biết rõ ống kính đối diện nàng, biểu lộ có chút căng cứng mất tự nhiên. Vương Tử Hựu tựa hồ cảm thấy bắt đầu không tập trung, trên đầu gối nàng thoáng dùng lực nhúc nhích, Mạc Tịnh Ngôn cảm giác được giữa hai chân có điều khác thường, không khỏi “A” lên một tiếng.

Nếu không phải hiện giờ đang đối diện màn ảnh không thích hợp để phát tiết, Mạc Tịnh Ngôn đã muốn nhảy dựng lên đâm vào ót Vương Tử Hựu. Trong lòng nàng mắng thầm : “Tiểu quỷ chết tiệt này, rõ ràng làm ra cái động tác khác người như vậy, hơn nữa trên kịch bản hoàn toàn không có, thật là lưu manh!”

Bất quá may mắn, nhờ có Vương Tử Hựu lưu manh , Mạc Tịnh Ngôn lại được đặc tả một hình ảnh phi thường hoàng mỹ quyến rũ người.

“Thật tốt quá! Một lần thông qua!” Mạc Tịnh Ngôn trong nội tâm phát ra tiếng hoang hô thắng lợi, nghe đạo diễn hô ngừng Mạc Tịnh Ngôn tựa như muốn bão tố nước mắt.

Cảm xúc nhất thời hưng phấn Mạc Tịnh Ngôn chưa kịp che thân thể mình, Vương Tử Hựu quay đầu không nhìn nàng, không tự nhiên kéo chăn trên giường che cho Mạc Tịnh Ngôn nói: “Thật xin lỗi”

Mạc Tịnh Ngôn cho rằng nàng vì hành động thất lễ vừa rồi mới xin lỗi, rất đại lượng nói: “Được rồi, đã biết rõ cô lưu manh. Bất quá quay một lần được thông qua, tôi sẽ tha thứ cho cô.”

Vương Tử Hựu bộ mặt nhăn nhó, nghe tiếng K đạo diễn từ sau lưng Vương Tử Hựu truyền đến: “Tiểu Mạc, rất xuất sắc”

Mạc Tịnh Ngôn trong lòng nở nụ cười.

“Nhưng Tiểu Vương, lời thoại của cô bị thiếu, chúng ta quay lại lần nữa.”

Mạc Tịnh Ngôn lập tức hóa đá, khóe miệng bị khống chế mà co rút lên. Cái gì? Lời thoại bị thiếu?? Một lần nữa???

Nàng phẫn hận xiết lấy cái chăn, che mình lại, chỉ vào Vương Tử Hựu hét lên: “Cô tuyệt đối là cố ý!!”

Vương Tử Hựu xuôi tay: “Tiểu Như, người ta đã xin lỗi, xin nhận lỗi, Tiểu Như hãy cho người ta thêm một lần cơ hội nữa a.”

“Ai là Tiểu Như!” Mạc Tịnh Ngôn không thể nhịn được kéo cái gối ném về phía Vương Tử Hựu.Vương Tử Hựu phản ứng cực nhanh nghiêng đầu chiếc hoàn toàn không lệch hôn lên khuôn mặt tròn ục ịt của đạo diễn K. “Dewei” như tiếng đạn bắn, rơi xuống đất.

Mạc Tịnh Ngôn tối sầm mặt: ” Ôi…Thật có lỗi…”

Vương Tử Hựu cúi đầu, khóe miệng cong lên, đôi mắt sáng , tà mị cười cười: “Phản ứng nhạy bén của Taekwondo đai đen đúng là lời đồn quả không sai.”

Advertisements

One thought on “Ngự tỷ giang hồ – chương 12

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s