Màn thứ 8

Vương Tử Hựu bị thương, người đại diện cùng nhân viên công tác bị trưởng phòng mắng đến nước bọt phun đầy đầu.

“Vô dụng! Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Vạn nhất có chuyện gì xảy ra, cả đám các đừng mong còn có việc làm!”

Trưởng phòng ở trên mắng, 80 cùng Đại Nguyên hai người ở dưới trao đổi ánh mắt. Lão nam nhân đầu trọc này, ngươi cũng đâu có ngờ lại đột nhiên phát sinh bạo lực, nên chỉ để lại có mấy người bảo vệ trị an, hơn nữa tất cả đều là nữ nhân, đám đàn ông muốn động thủ ai mà cản được.

May mắn Vương Tử Hựu bất ngờ cường hãn mới hóa giải nguy cơ này. Đại Nguyên suy nghĩ, tuy nàng bắt đầu đi theo Vương Tử Hựu không bao lâu, nhưng thật sự không nghĩ đến Vương Tử Hựu ốm yếu như thế, lại từng luyện qua Taekwondo còn là cấp bậc đai đen sát thủ. Đôi chân dài đẹp kia, thật sự là không lãng phí vô ích.

Không biết có phải là nhân họa đắc phúc không, lần này tổ kịch nghệ “Nguyên Vị” lại được lên đầu đề trang báo, Vương Tử Hựu chiến đấu quên mình anh dũng bảo hộ Mạc Tịnh Ngôn, sự tình bị khuyếch đại vô số lần, đặc sắc đến nỗi có thể so với những bộ phim bom tấn của Hollywood. Mạc Tịnh Ngôn đọc tin cơ hồ giống như là một câu chuyện phức tạp cảm động của người trong cuộc, âm thần tán thưởng: “Phóng viên này hành văn hay chuẩn không cần chỉnh, không đổi nghề làm biên kịch thì thật sự là đáng tiếc.”

Buổi họp mặt Fans của Vương Tử Hựu thu được hiệu quả tuyên truyền so với dự đoán tốt hơn rất nhiều, có tin tức tích cực thì tự nhiên cũng có tin tức trái ngược.

Rất nhiều báo đưa tin hoài nghi fan đâm thần tượng bị thương chỉ là mánh lới tuyên truyền, Vương Tử Hựu đạp bay fan cuồng cũng chỉ là dàn dựng. Mạc Tịnh Ngôn cười lạnh, cái thế giới này chính là như vậy, đem chuyện người ta diễn thì tin tưởng không nghi ngờ, tuy nhiên đối với những chuyện chân thật thì một mực cho là âm mưu mà thôi.

Bất quá giờ phút này, nàng cũng không biết phần đặc sắc nhất không phải là ở những tin tức giới truyền thông đăng tải, mà chính là ở trên cộng đồng mạng.

80 cùng Đại Nguyên và một nhân viên công tác vây quanh cái máy tính đọc Topic, cười lớn từng đợt. Mạc Tịnh Ngôn đi đến, tò mò đứng ở phía sau lưng, nàng hỏi: “Có gì vui mà cười như thế?”

Không nghĩ đến chỉ một câu nói lại làm tất cảm mọi người hoảng sợ kêu lên, 80 ngồi trước máy tính đang giữ con chuột, vội vàng đem đầu dán lên màn hình có ý đồ ngăn trở, vẻ mặt cực kỳ cứng ngắt nói: “Không có…không có gì…” Rất tiếc nàng đánh giá quá cao kích cỡ khuôn mặt của mình, phân nửa màn hình đều lộ ra bên ngoài, Mạc Tịnh Ngôn rõ ràng thấy trên màn hình có tên mình.

Mạc Tịnh Ngôn đem 80 kéo ra khỏi ghế, mặt tối sầm xuống nói: “Trên mặt ngươi rõ ràng đang viết “Có chuyện”.”

Mọi ngươi như chim mất tổ, Mạc Tịnh Ngôn trơ mắt nhìn trên diễn đàn công chúng có một topic với tiêu đề bắt mắt viết: “Mạc Tịnh Ngôn sẽ là thụ vạn năm!”

“…” Mạc Tịnh Ngôn khóe miệng co rút, chụp lấy con chuột kéo xuống.

“Vương Tử Hựu mới là quỷ súc công!”

“Nữ nhân ngực phẳng kia dựa vào cái gì đi tặng hoa cho Zoe nhà chúng ta? Dựa vào cái gì!! Đầu còn áp vào trong ngực Zoe, thật không biết xấu hổ!”

“Monica là ngực phẳng, thì Vương Tử Hựu chính là ngực giả! Rõ ràng Vương Tử Hựu cưỡng ép ôm Monica của chúng ta? Các ngươi không có mắt sao?”

BLABALABLABLA

Vì chuyện của Mạc Tịnh Ngôn cùng Vương Tử Hựu nên fan hâm mộ trên mạng triển khai một trận khẩu chiến, thế lực hai bên ngang nhau, kéo đông kéo tây, mỗi bên một câu đều có ý đả kích đối phương, không chỉ có vấn đề công thụ là chính, mà còn đưa ra hàng lô hàng lốc những ví dụ để chứng minh.

80 nhìn bóng lưng của Mạc Tịnh Ngôn, cảm giác một cỗ sát khí đập vào mặt, làm cho nàng không rét mà run, đứng tại chổ run rẩy. Mạc tỷ a, chị muốn bộc phát thì cứ bộc phát, đừng nghẹn như vậy, càng trầm lặng lại càng chất chứa trong người…

Mạc Tịnh Ngôn kéo bàn phím “ba ba ba” đánh xuống một hàng chữ, đứng dậy trừng mắt liếc 80 rồi rời đi.

80 thật lâu sâu mới hít thở bình thường lại được, ngồi vào máy tính, thấy lời nhắn Mạc Tịnh Ngôn để lại thiếu chút nữa phun ra hết.

Mạc Tịnh Ngôn dùng User công cộng trả lời: “Vương Tử Hựu mới là thụ!”

Mạc tỷ chị…Thật đúng là không thích hợp với thụ.

Mạc Tịnh Ngôn ngồi trong xe, không biết có nên đến nhà Vương Tử Hựu thăm hỏi nàng không.

Nghe nói Vương Tử Hựu không muốn gây nên bạo động nên kiên quyết không đi bệnh viện, chỉ xin gọi bác sĩ tư đến nhà nàng khâu vết thương. Thật là một hài tử quật cường đến làm người ta lo lắng. Mạc Tịnh Ngôn vốn có ý định từ công ty lái xe đến nhà Vương Tử Hựu thăm nàng, nhưng vừa mới trông thấy trên website cùng những trò khôi hài làm cho nội tâm nàng chất chứa cảm giác không công bằng dâng lên.

Trong phim là thụ không có nghĩa là ngoài đời cũng là thụ! Hơn nữa vì cái gì một mực đem hai người bọn họ ghép thành một đôi…Tuy tin đồn là do công ty tung ra, nhưng Mạc Tịnh Ngôn càng lúc càng thấy trong lòng sợ hãi.

“Không thèm để ý đến tiểu quỷ chết tiệt kia! Không muốn để người ta nghĩ ta chủ động! Vạn nhất bị người ta nhìn thấy, ngày mai trên diễn đàn lại nói ta yêu đương nhung nhớ!” Nghĩ đền đây Mạc Tịnh Ngôn chuẩn bị lái xe trở về nhà.

Đột nhiên khuôn mặt của Vương Tử Hựu xuất hiện trong đầu Mạc Tịnh Ngôn, áo sơ mi trắng bị nhuộm máu đỏ tươi, fan cuồng, ôn nhu ôm ấp… Nàng còn kiên định ôn nhu nói: “Đừng sợ, có tôi ở đây!”

“Ai…” Mạc Tịnh Ngôn thở dài, “Vẫn là nên đến thăm nàng một chút, dù sao người ta cũng vì bảo hộ mình mà bị thương.”

Lái xe đến nhà Vương Tử Hựu rồi rẽ vào một góc khuất, Mạc Tịnh Ngôn cảnh giác nhìn xung quanh một chút, tựa hồ bởi vì thời tiết rét lạnh quá mức nên không có paparazi mai phục. Nàng mặc áo khoác, lấy khăn choàng cổ che mặt, lại đeo thêm kính râm, mũ của áo khoác che xuống, nhìn vào kiếng chiếu hậu, ân, hoàn toàn không nhìn ra, lúc này mới xuống xe.

Nhà của Vương Tử Hựu chính là một căn biệt thự tư nhân ba tầng, khí thế phi thường. Nghe nói khi nàng trở nên nổi tiếng toàn bộ tiền bạc đều giao cho mẹ nàng quản lý, đầu năm nàng đóng bộ phim kia trở nên hút khách, đại thắng tiền bán vé, sau khi phân chia tiền nàng liền mua căn hộ này đem tất cả người nhà đón vào ở.

Đó tất cả đều là tin tức trên báo Vương Tử Hựu tình cờ đọc được.

Nói thẳng ra, đứa nhỏ này cũng có thể xem là hiếu thuận.

Mạc Tịnh Ngôn nhấn chuông cửa, mẹ của Vương Tử Hựu ra mở cửa, vừa thấy Mạc Tịnh Ngôn mẹ Vương Tử Hựu nhận ra nàng ngay, thập phần nhiệt tình kéo tay Mạc Tịnh Ngôn mang vào trong phòng, một bên hướng lên lầu trên hô: “Tiểu Hựu! Bạch Khiết đến!”

Mạc Tịnh Ngôn đổ mồ hôi, “Bạch Khiết” chính là tên nhân vật chính khiến nàng trở nên nổi tiếng trong bộ phim nghệ sĩ Violon. Mạc Tịnh Ngôn không ngờ mẹ Vương Tử Hựu cũng biết.

Một hồi có tiếng bước chân bối rối chạy đến cửa trước phòng khách. Mạc Tịnh Ngôn thấy Vương Tử Hựu vội vàng hấp tấp chạy đến, mặc một bộ đồ ngủ có hình gấu nhỏ màu hồng, tóc dài buộc thành đuôi ngựa, trên mặt khó tin, nhìn thấy Mạc Tịnh Ngôn thật đã đến, rõ ràng đối với nàng nhất thời không nói nên lời.

Mạc Tịnh Ngôn nhìn lén cách ăn mặc rõ ràng là quá trẻ con, ở nhà thì áo ngủ ngây thơ, so với ở bên ngoài đại minh tinh ngửa đầu nhìn người bằng nửa con mắt Vương Tử Hựu có chút trái ngược. Mạc Tịnh Ngôn nhịn không được cười ra tiếng.

Vương Tử Hựu khóe môi giật giật: “Không được cười.”

Mẹ Vương Tử Hựu rất nhiệt tình giúp Mạc Tịnh Ngôn tìm dép lê mang vào, vừa tìm vừa nói: “Bạch Khiết a, con có thể đến nhà chúng ta đúng là một chuyện kinh hỉ! Con có biết cả nhà chúng ta ai cũng rất thích con… Tiểu Hựu của chúng ta còn vì…”

“Mẹ!” Vương Tử Hựu nhanh chóng nói to rồi đẩy mẹ nàng vào trong phòng bếp: “Mẹ vào bếp xem canh đã được hay chưa.”

Mạc Tịnh Ngôn thấy mẹ Vương Tử Hựu tâm tình vui vẻ đi vào phòng bếp, liếc mắc nhìn Vương Tử Hựu, “Làm gì vậy, ngay cả lời nói cũng không cho mẹ cô nói hết sao?” Quả nhiên là tiểu hài tử kiêu ngạo vô lễ.

Vương Tử Hựu cả người không được tự nhiên, không bình tĩnh như lúc thường, có chút hung ác hỏi Mạc Tịnh Ngôn: “Chị đến đây làm gì?”

Mạc Tịnh Ngôn bị một câu nói lạnh lùng của nàng khiến mọi hứng thú đều tan rã, vốn thấy nàng ăn mặc hoạt bát như vậy còn muốn trêu chọc nàng, không nghĩ đến… Tiểu quỷ này một chút cũng không đáng yêu!

“Vốn bởi vì ngươi bị thương nên đến thăm cô một chút, bất quá xem ra rất khỏe mạnh, là tôi nghĩ quá nhiều thôi, tôi về đây.” Mạc Tịnh Ngôn quay đầu muốn đi, Vương Tử Hựu đột nhiên giữ chặt nàng, “Chờ một chút!”

Mạc Tịnh Ngôn cho rằng nàng bị lương tâm cắn rứt, đã thấy nàng chạy đến bên cửa sổ nhẹ nhàng kéo một góc màn nhìn ra bên ngoài, quay lại với vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Mạc tỷ, lúc chị tới không thấy có phóng viên bên ngoài sao?”

Mạc Tịnh Ngôn lắc đầu: “Không có a.”

Vương Tử Hựu thở dài, chỉ chỉ ngoài cửa sổ: “Chị lại đây mà xem.”

Mạc Tịnh Ngôn ghé bên cửa sổ, nhấc một góc nhỏ của bức màn nhìn ra, trong bóng đêm thấy mấy bóng đen ở bên ngoài nhảy lên nhảy xuống, động tác cực kỳ nhanh lẹ, nháy mắt lại biến mất trong góc tường.

Mạc Tịnh Ngôn chợt cảm thấy rợn tóc gáy – – Bọn người này là từ đâu xuất hiện đây? Đều là Ninja hay sao?

Advertisements

One thought on “Ngự tỷ giang hồ – chương 8

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s