Chương 107

 

“Ta đã yêu một người.” Cả nhà Lam gia đang ăn cơm, đột nhiên nói ra một câu, làm Lam phụ Lam mẫu đang ăn cơm kinh ngạc dừng động tác lại. Nữ nhi của mình luôn luôn nhu thuận đến làm cho Lam phụ Lam mẫu từ nhỏ đã không cần phải lo lắng, cho dù đến bây giờ cha mẹ nhà khác cũng đều hâm mộ chính mình sinh ra một nữ nhi biết điều như vậy, nữ nhi này luôn làm cho họ luôn luôn kiêu ngạo. Nhưng là không biết từ lúc nào, cảm giác nới nữ nhi của mình càng ngày càng không thân, nàng ngoan đến không làm cho ngươi không lo lắng, cũng không cần ngươi nhúng tay vào chuyện của nàng, bởi vì nàng sự tình gì đều cũng làm được thỏa đáng, nhường Lam phụ Lam mẫu thiếu một ít cảm giác thành tựu của cha mẹ khi dạy dỗ con cái thành người.

Hiện tại Lam phụ Lam mẫu đã lớn tuổi, lập tức lại muốn về hưu, đột nhiên muốn bù lại nhiều năm không chăm sóc nữ nhi, nhưng là không thể nào thân được lại với đứa con nhu thuận này, lại không biết nên là bắt đầu từ đâu. Nữ nhi là lần đầu tiên nói về tình cảm riêng tư của mùng, làm Lam phụ Lam mẫu đều có chút thụ sủng nhược kinh.

“Con cái nhà ai? Khi nào thì mang về ra mắt gia đình đây?” Lam phụ vui vẻ nói, nguyên lai nữ nhi trưởng thành, lập tức muốn dẫn con rể ra mắt, nữ nhi của ta thật sự đã lớn rồi.

” Nàng là nữ nhân, con gái của Đông Phương Hạo chủ tịch tập đoàn Đông Phương, ta đã yêu nàng hơn mười năm.” Lam Vận như trước vẻ mặt bình tĩnh nói, Lam phụ cùng Lam mẫu sau khi nghe xong đũa trên tay bất giác rớt xuống, như một tiếng sấm lớn, làm Lam phụ cùng Lam mẫu ngây ngẩn cả người, bọn họ hoài nghi mình có nghe lầm hay không, Vận Nhi từ nhỏ là không để cho mình lo lắng, như thế nào lại thích nữ nhân đây? Vợ chồng Lam gia nhất thời đều phản ứng không kịp.

“Các ngươi là không có nghe lầm, ta chính là yêu nữ nhân, là phi thường coi trọng chuyện tình này, ta đây trong tuần tới, muốn mang nàng về nhà cùng dùng cơm.” Lam Vận thừa lúc sắt còn nóng, không đợi cha mẹ tiêu hoá xong, lại ném thêm một quả bom nữa.

“Không được!” Lam mẫu mở miệng trước phản đối, nữ nhân làm sao có thể thích nữ nhân, thật là chuyện hoang đường, nhưng là Lam mẫu nhìn thấy vẻ mặt thành thật của Lam Vận, một chút cũng không giống nói đùa.

“Lam Vận, ngươi có biết mình đang nói cái gì không?” Lam phụ không tin nữ nhi từ nhỏ đã không làm cha mẹ lo lắng, lại dám nói ra chuyện hoang đường này. Trước kia nghe vài bằng hữu nói, càng là một đứa trẻ ngoan, nếu là đã chống lại, thì khó có thể mà giáo huấn lại, lúc trước ngươi người khác nói, không cho là đúng, hiện tại Lam phụ là có chút tin, một Vận Nhi luôn luôn ngoan ngoãn lại dám nói nàng thích nữ nhân, rốt cuộc sai lầm nơi nào.

“Ở trong lòng các ngươi, có nghĩ ta là người bốc đồng không? Huống chi, ta đã qua cái tuổi bốc đồng lâu rồi, cho nên ngươi hẳn là nên tin tưởng ta là đã suy nghĩ cặn kẽ.” Lam Vận như trước bình tĩnh đến làm cho Lam phụ Lam mẫu không phản bác được, nếu là nhi đồng nhà khác tùy hứng, thì bọn hắn còn có thể tin, nhưng là Vận Nhi từ nhỏ đến giờ là chưa bao giờ là người bốc đồng, lại nhìn thấy Lam Vận rất bình tĩnh, Lam phụ Lam mẫu trong lòng càng bất an, bọn hắn có chút tin tưởng nữ nhi mình là nghiêm túc, nàng giống như chỉ là thông báo, chứ không phải là trưng cầu ý kiến.

“Mặc kệ ngươi có là đang nghiêm túc hay không, chúng ta kiên quyết không đồng ý, càng sẽ không gặp người mà ngươi nói, đây là phán quyết cuối cùng, không chấp nhận tiếp tục thảo luận vấn đề này.” Lam mẫu đầu tiên thể hiện lập trường.

“Ta và mẹ ngươi giống nhau, tuyệt đối không cho phép!” Lam phụ cũng nói sáng tỏ lập trường về cái vấn đề này.

Quả nhiên gia đình phần tử trí thức, không xuất hiện phản ứng quá khích, chính là bày tỏ rõ thái độ. Lam Vận chính là con cái của cán bộ cao cấp, ba là quan chức cấp cao của chính phủ, mẹ là thẩm phán.

“Ta từ nhỏ là chưa bao giờ vì mình mà chủ động tranh lấy vật gì, cũng giống như lúc trước, ba mẹ luôn bề bộn nhiều việc, ta cũng tổng chắc là sẽ không chủ động tranh thủ nói lên ý kiến. Lúc ta bốn tuổi, ta ở nhà trẻ lần đầu lên sân khấu biểu diễn, mẹ nói là sẽ đến xem ta biểu diễn, nhưng là chờ đến lúc biểu diễn xong hết, mẹ cũng chưa đến. Lúc ta sáu tuổi, sinh nhật, ba mẹ nói là sẽ cùng ta mở quà mà các ngươi tặng, ta đợi đến mười hai giờ, các ngươi cũng là chưa về nhà. Lúc ta mười tuổi, họp phụ huynh, ông nội của Vũ luôn luôn bận rộn còn tham dự, nhưng là ba ba cũng chưa bao giờ có mặt. Mười ba tuổi, lần đầu tiên ta có kinh, đau bụng đến nỗi mẹ phải bồi ta nửa giờ, nhưng chỉ là nửa giờ, sau đó mẹ để bảo mẫu nấu cho ta một bát trà gừng, sau đó liền rời đi. Mười lăm tuổi, các ngươi đưa ta qua Anh quốc học, nhưng là chưa bao giờ hỏi qua ta là ta có muốn đi hay không, bao nhiêu lần các ngươi bề bộn xã giao không về nhà ăn cơm, chỉ để ta một mình trên bàn cơm…” (ẻm nhớ dai kinh)

“Khi đó chúng ta quá bận, với ngươi cũng chưa bao giờ nói, chúng ta nghĩ là ngươi không quan tâm…” Lam phụ cùng Lam mẫu cho tới bây giờ không nghĩ tới, nguyên lai nữ nhi mình trong lòng lại có nhiều ủy khuất đến thế, được nàng từng cái từng cái nói ra, Lam phụ Lam mẫu lâm vào áy náy thật lớn.

“Đúng, các ngươi luôn lấy cớ bận, luôn luôn không có thời gian, người khác hâm mộ phụ mẫu ta lợi hại như vậy, bản thân ta thì chỉ hy vọng các ngươi chỉ là những người làm công ăn lương bình thường, chính cái thành tựu của các ngươi chính là cái cướp mất đi tình thương của cha mẹ trong tuổi thơ ta. Ta từ năm năm tuổi đến năm mười ta tuổi là luôn cầu nguyện, chỉ một điều, ta hi vọng là cha mẹ ta có nhiều thời gian để bồi tiếp ta…”

“Vận Nhi, chúng ta không biết ngươi…” Lam phụ Lam mẫu càng nghe đầu càng cuối thấp hơn, bọn hắn quả thật không làm tròn trách nhiệm của cha mẹ.

“Ta thường nghĩ là có phải hay không do ta quá ngoan, không biết vì mình mà chủ động ra sức, nếu là ta thử ra sức, kết quả có thể hay không khác nhau?” Lam Vận ngữ khí như trước thực ôn hòa, lại làm cho Lam phụ Lam mẫu trong lòng có chút không phải mùi vị.

“Ta sớm đã yêu nữ nhân kia vì một lý do rất đơn giản, trên người nàng có một loại ấm áp, ta muốn loại ấm áp đó, nàng chỉ nói một câu, liền nhốt chặt trong lòng, một lần chính là mười mấy năm. Mười mấy năm qua, ta chỉ thích một mình nàng, trừ nàng ra thì ta hoàn toàn không thể yêu đươc người nào khác. Nàng nói, nguyện vọng của nàng, chính là mỗi ngày nấu cơm cho người mình yêu ăn, mà nguyện vọng của ta cũng là hằng ngày cùng người mình thích cùng ngồi ăn cơm. Nàng không có nhiều quan hệ xã giao, sẽ có rất nhiều thời gian bên ta. Các ngươi biết không? Ta hạnh phúc nhất chính là những ngày cùng nàng ở một chỗ trong hai tháng qua, nàng thực cưng chìu ta, tuy rằng đôi khi cũng sẽ khi dễ ta, nhưng là ta thích cảm giác đươc nàng khi dễ…” Trong cái lúc Lam Vận đang nói về Đông Phương Thấm Tuyết, trên mặt đã tràn ngập hạnh phúc, đó là thần thái Lam phụ Lam mẫu chưa từng thấy qua, Lam phụ Lam mẫu có chút động dung.

“Là ta hai mươi mấy năm, cho tới bây giờ cũng chưa ra sức, cũng chưa từng đấu tranh, nhưng tới lúc này, ta sẽ vì hạnh phúc của mình mà ra sức thực hiện.” Lam Vận nghiêm túc kiên định tiếp tục nói.

Này hai mươi năm, Lam Vận là lần đầu tiên cùng cha mẹ nói nhiều đến như vậy, ôn nhu mà kiên định đấu tranh.

Lam phụ Lam mẫu đột nhiên không thể nói lên tiếng đối, bọn hắn không đủ lập trường để phản đối, dù sao bọn hắn vốn là không làm tròn bổn phận cha mẹ, hơn nữa bọn hắn biết cho dù phản đối, cũng là không có hiệu quả, nữ nhi là chưa từng hướng bọn hắn mà chủ động ra sức cái gì, lúc này đây chính là quyết tâm của nàng.

Lam Vận thấy cha mẹ trầm mặc không nói, nàng biết cha mẹ đã có chút mềm lòng, cho nên tiếp tục thừa lúc sắt còn nóng.

” Ta không yêu cầu các ngươi lập tức chấp nhận sự thật này, nhưng là ta muốn mời nàng về nhà dùng cơm, các ngươi cũng muốn biết, nữ nhi các ngươi là thích người như thế nào, phải không? Sau khi ăn một bữa cơm, nếu các ngươi không thích nàng, sau này ta sẽ không mang nàng trở về nữa, cũng không khiến cho các ngươi phải khó xử.” Lam Vận quan tâm nói, trên thực tế, Lam Vận không tin cha mẹ sẽ không thích Tuyết Nhi, Lam Vận điểm này là vẫn tự tin, đến lúc đó, bọn hắn liền không phản đối như thế.

Lam phụ cùng Lam mẫu đưa mắt nhìn nhau, được rồi, muốn hay không tiếp tục phản đối, cũng phải thấy trước được đối tượng, nếu là người nọ không tốt không tốt cũng có thể kiện định phản đối hơn được một chút.

“Vậy thì cứ đưa nàng tới đi!” Lam phụ thỏa hiệp đầu tiên.

“Cám ơn ba ba!” Lam Vận khẽ cười.

“Ngươi nói nhìn Vận Nhi như vậy, thoạt nhìn nhưng không giống là có mang oán ý với chúng ta, mới vừa rồi bị nàng nói ta trong lòng đều áy náy đến chết, đứa nhỏ này từ nhỏ liền nhu thuận săn sóc, không giống như là muốn cố ý chọc chúng áy náy, rốt cuộc là cũng vì nữ nhân kia.” Lam mẫu cảm giác mình trúng bẫy của nữ nhi, nữ nhi vốn là gợi lên áy náy của mình và chồng mình, sau đó làm cho bọn họ bởi vì áy náy mà không thể không thỏa hiệp.

“Bất quá chúng ta trước kia quả thật là thiếu sót với nàng thật, nàng có thể vì nữ nhân kia mà làm chúng ta động tâm tư, nữ nhân kia quả là trọng lượng không nhẹ, ngươi không hiếu kỳ nữ nhân kia có tài cán gì sao, ta thì thật muốn gặp thử nữ nhân đó.” Lam phụ nói, chỉ riêng nữ nhân kia mà làm nàng tính mưu với cha mẹ, hắn liền nhất định muốn gặp nữ nhân kia, xem nữ nhân kia có đáng để nữ nhi mình làm như vậy không.

Lam mẫu gật đầu, đối với nữ nhân mà Lam Vận yêu thích, tràn ngập tò mò.

Lam Vận đến trường đón Đông Phương Thấm Tuyết tan tầm, sau đó chuẩn bị cùng đi siêu thị mua đồ đề về nhà làm cơm, Lam Vận quả thực có 20 tiềm chất làm bạn gái.

“Tuyết Nhi, cuối tuần cùng ta về nhà cùng nhau ăn cơm được không?” Lam Vận đột nhiên hỏi.

“Nhanh như vậy?” Đông Phương Thấm Tuyết có chút kinh ngạc, các nàng kết giao vẫn chưa tới ba tháng, muốn lập tức ra mắt cha mẹ sao? Đông Phương Thấm Tuyết nhưng thật ra một chút cũng chưa có chuẩn bị.

“Nếu Tuyết Nhi chưa chuẩn bị tốt, ta dời ngày lại là được.” Lam Vận nhị thập tứ hiếu với bạn gái không muốn người mình yêu có một tia miễn cưỡng.

“Ngươi nhanh như vậy, cha mẹ ngươi sẽ cho phép sao?” Đông Phương Thấm Tuyết cười hỏi, Lam Vận muốn mình nhanh chóng ra mắt cho cha mẹ nàng, chứng minh nàng đối phần cảm tình này là thật sự xem trọng.

“Ta đã nói qua với ba mẹ, bọn hắn đã chuẩn bị tâm lý.” Cho dù cha mẹ không thích Tuyết Nhi, cũng sẽ không khiến Tuyết Nhi xấu hổ, hơn nữa nàng tin chắc, bọn hắn sẽ không thể không thích Tuyết Nhi.

“Ngươi đã nói rồi sao?” Đông Phương Thấm Tuyết tín Lam Vận, Lam Vận dám mang mình về ra mắt cha mẹ nàng, nàng liền biết, cha mẹ của nàng cho dù không tiếp thụ cảm tình như vậy, cũng sẽ không làm khó mình, chính là Đông Phương Thấm Tuyết có chút tò mò, Lam Vận làm thế nào để cha mẹ thỏa hiệp đây? Dù sao cha mẹ Trung Quốc rất khó chấp nhận tình cảm như vậy.

“Tuyết Nhi tốt như vậy, ta thích, cha mẹ ta nhất định cũng thích.”

“Cha mẹ ngươi thích người như thế nào, để ta hảo hảo chuẩn bị một chút.” Ra mắt cha mẹ là chuyện đại sự, Đông Phương Thấm Tuyết vừa nghĩ tới phải gặp cha mẹ Lam Vận, không khỏi có chút khẩn trương lên.

“Tuyết Nhi không cần chuẩn bị, Tuyết Nhi dạng này, trưởng bối đều sẽ thích.” Lam Vận nhìn thấy Đông Phương Thấm Tuyết hơi có chút khẩn trương, ôn nhu làm yên lòng nói. Trưởng bối đều thích kiểu hình tiểu thư khuê các như Tuyết Nhi, cho nên Lam Vận một chút cũng không lo lắng cha mẹ sẽ không thích Tuyết Nhi.

Rốt cục, cũng tới ngày ra mắt cha mẹ.

“Vận, ta thực khẩn trương!” Đông Phương Thấm Tuyết nhìn trong gương không biết bao nhiêu lần, lần nữa lại nhìn mình trong gương, xác định mình là ăn mặc đúng mức hay không, nhìn thấy thế nào cũng còn kém một chút, có chút bất an, cùng Đông Phương Thấm Tuyết ngày thường đầy ý xấu trong bụng khi dễ Lam Vận hoàn toàn bất đồng.

“Tuyết Nhi dáng vẻ khẩn trương thật đáng yêu!” Lam Vận ôm lấy Đông Phương Thấm Tuyết, vui vẻ nói, rốt cục cũng có được thời gian trêu chọc Tuyết Nhi.

“Lam Vận!” Đông Phương Thấm Tuyết có chút nổi giận, người ta đã thực khẩn trương, Lam Vận còn giễu cợt mình.

“Tuyết Nhi là tốt nhất, người mà ta thích, cha mẹ ta nhất định cũng sẽ thích, tin tưởng ta.”

Quả thật, Lam phụ cùng Lam mẫu nhìn Đông Phương Thấm Tuyết hồi lâu, trăm phương ngàn kế tìm không ra tật xấu, sau đó thở dài trong lòng. Nữ tử này, diện mạo dịu dàng, khí chất thanh lịch nội liễm, cách nói năng tao nhã, cử chỉ khéo, thoạt nhìn ôn nhu hiền lành đoan trang, phù hợp với yêu cầu của nữ tử truyền thống Trung Quốc, thực tìm không ra điểm nào không tốt. Lam phụ Lam mẫu hối hận không sinh ra Lam Vận là nam, bằng không, sẽ bao nhiêu thỏa mãn khi tìm được một người con dâu tốt như vậy! Lam phụ Lam mẫu trong lòng đều thở dài, liền biết vì sao nữ nhi mình tìm mọi cách để cho mình gặp đứa nhỏ này, dạng người như vậy, bọn hắn không thể chán ghét, cái lập trường phản đối cũng không thể kiên định nữa rồi.

“Ngươi làm nghề gì?” Lam phụ giống như đang điều tra con dâu, bắt đầu tinh tế đặt câu hỏi, Lam phụ ngữ khí thực ôn hòa, giống như là đang nói việc nhà.

“Giáo viên đại học X.” Đông Phương Thấm Tuyết ôn nhu hồi đáp.

Giáo viên đại học, nữ hài tử làm giáo viên, Lam phụ Lam mẫu không nhịn ở trong lòng cấp Đông Phương Thấm Tuyết đánh giá.

“Vậy dạy về cái gì?” Lam mẫu nói tiếp.

“Đồng văn và văn học cổ điển.” Đông Phương Thấm Tuyết thái độ nhất quán ôn nhu.

Ân, khó trách khí chất tốt như vậy.

“Thường thích làm cái gì?”

“Nấu nướng, trà đạo cũng biết một ít…” Đông Phương Thấm Tuyết khiêm tốn nói, theo Lam Vận biết được Lam phụ thích trà đạo, nhanh chóng hợp ý, bất quá Đông Phương Thấm Tuyết biết trà đạo cũng là chuyện thật.

“Trà đạo sao?” Lam phụ đã không khỏi hứng thú lên.

Lam Vận cười nhìn Đông Phương Thấm Tuyết thể hiện phong phạm tiểu thư khuê các, trong lòng có chút vui mừng, nàng là biết, ba mẹ nhất định đều sẽ thích Tuyết Nhi. Kể ra Tuyết Nhi ở trong mắt người ngoài, luôn luôn bộ dạng tiểu thư khuê các, cái xấu xa kia, chỉ có mình mới thấy được.

“Thật sự là một cô gái tốt, như vậy cùng Vận Nhi cùng một chỗ, thật không ủy khuất Vận Nhi.” Lam phụ quả nhiên bị thu phục.

“Nàng ngược lại là một người vợ tốt, nhưng là cùng Vận Nhi là nữ nhân!” Lam mẫu thở dài, vừa nghĩ tới hai nữ nhân cùng một chỗ, nàng vẫn còn có chút không muốn, tuy rằng trong lòng nàng đối với Đông Phương Thấm Tuyết là ngàn cái vừa lòng.

“Cũng là, không thể có con, bằng không chúng ta cũng yên lòng.” Lam phụ cảm thán nói tiếp.

“Có con, ân, không phải là không có cách…” Lam mẫu giống đột nhiên nghĩ thông suốt, có chút hưng phấn nói.

Lam Vận hắt hơi một cái, kì quái tuy rằng mặc áo ngủ mỏng, nhưng là độ ấm trong phòng, Tuyết Nhi đã điều chỉnh phù hợp, như thế nào lại hắt xì đây?

 

 

Advertisements

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s