Chương 102

 

Lam Vận nhìn bốn món trên bàn đều là ốc sên, có chút buồn bực, Đông Phương thực thích ăn ốc sên sao?

“Không thích ăn ốc sên sao?” Đông Phương Thấm Tuyết hỏi người còn chưa chịu động đũa Lam Vận.

“Thích, chỉ cần là đồ ăn Đông Phương làm, ta đều thích.” Lam Vận cười đến vui vẻ nói, ở Lam Vận xem ra, được ăn đồ ăn Đông Phương Thấm Tuyết làm, sẽ có cảm giác thực hạnh phúc.

Đông Phương Thấm Tuyết khẽ cười, sau đó gắp một ít thức ăn bỏ vào chén cho Lam Vận, Lam Vận nhìn đồ ăn trong chén, có chút không thể tin được, nàng luôn biết nếu được Đông Phương yêu, nhất định rất hạnh phúc, giờ phút này Lam Vận thấy hạnh phúc đến không thể tin được.

Đông Phương Thấm Tuyết muốn sờ sờ làm cho Lam Vận kích động, Lam Vận như thế nào lại giống tiểu chó săn trước kia mình nuôi, thật sự là rất dễ dàng thỏa mãn, chỉ cần cho nàng ăn no một chút là đủ. ( ẻm khi dễ người ta như chó kìa :))

” Đông Phương, ngươi không ăn sao?” Lam Vận ăn vài đũa, mới phát hiện Đông Phương Thấm Tuyết như trước vẫn chưa động đũa ăn, chỉ ngồi nhìn mình ăn.

” Ngươi có nhớ là ta từng nói ta chỉ thích làm đồ ăn cho người ta thích không?” Đông Phương Thấm Tuyết đột nhiên mở miệng hỏi.

Lam Vận gật đầu, nàng dĩ nhiên nhớ rõ, khi đó là lúc mình hy vọng mình là người được Đông Phương yêu. Làm cho người mình thích ăn, mà mình lúc này lại đang ăn đồ ăn do Đông Phương làm, chẳng lẽ ý của Đông Phương là hiện tại nàng đang thích mình sao? Nghĩ đến đây là thổ lộ ngầm của Đông Phương, tay cầm đũa của Lam Vận đều có chút run lên.

” Người thích ta, là người chỉ yêu duy nhất một mình ta, chỉ đối xử ôn nhu duy nhất với ta, ta không thích cái loại người đối với ai cũng ôn nhu, dễ dàng tạo cho người khác cảm giác hiểu lầm, điều đấy làm cho ta không cảm giác mình là đặc biệt nhất, ta không thích cảm giác cùng người khác tranh giành, cho nên ta thích một người mà vì ta chặt đứt toàn bộ các râu ria kia, sẽ không bị người khác cưỡng hôn, sẽ không bị người khác dây dưa, sẽ không để cho ta những hình ảnh mà ta không thích. Ta có phải hay không rất bá đạo đây?” Đông Phương Thấm Tuyết thanh âm ôn nhu, nhẹ nhàng hỏi Lam Vận.

Lam Vận không ngốc, nàng lập tức ý thức được, Đông Phương Thấm Tuyết trong lời nói là có dấu diếm ý tứ, cũng rốt cuộc biết, Đông Phương Thấm Tuyết nguyên nhân hai ngày nay không để ý tới mình, này có phải là chứng minh Đông Phương đối với mình cũng không phải là không để ý, nghĩ tới cái suy đoán này, Lam Vận liền vô cùng kích động.

” Ta biết, giống như ta cũng không thích Đông Phương đối với người khác cười đến ôn nhu như vậy, như vậy trong lòng ta liền sẽ có chút chua xót, càng không thích Đông Phương bị người khác thân mật, tổng hi vọng Đông Phương chỉ thuộc về mỗi mình ta. Trong lòng ta, ta chỉ có duy nhất Đông Phương, chỉ cần Đông Phương cho ta cơ hội, ta sẽ đem tất cả ôn nhu cấp Đông Phương. Ta sẽ giải quyết vấn đề về Iris, sẽ không để Đông Phương phải tiếp tục thấy được những hình ảnh không thích.” Lam Vận nhìn Đông Phương Thấm Tuyết nghiêm túc nói.

Lam Vận quả thật không ngu ngốc, cái yêu cầu độc chiếm của mình vừa mới đưa ra, nàng liền hiểu được và tranh thủ quyền lợi của mình, tuy rằng yêu cầu độc chiếm của nàng ấy so với mình khéo léo hơn, như là nàng đang nhường cho mình, Đông Phương Thấm Tuyết thực hoài nghi mình có thể dễ dàng khi dễ nàng hay không. Lam Vận là một người ôn nhu, nàng đối với ai cũng quan tâm, đều cũng nhường cho vài phần, đối với bằng hữu đã như thế, thì đối với tình nhân thì càng phải như vậy.

” Ngươi rất lưu tâm vừa rồi ta bị người khác hôn sao?” Đông Phương Thấm Tuyết lúc này mới động đũa ăn cơm, sau đó cười hỏi Lam Vận.

Lam Vận gật đầu, “Cảm giác rất khó chịu.” Lam Vận thật thà nói.

” Nàng là tỷ tỷ của ta, đây chẳng qua là tỷ muội thân mật.” Đông Phương Thấm Tuyết cũng không biết mình vì sao phải giải thích, rõ ràng với vị trí chiếm thế thưởng phong của mình mà nói, cho dù không giải thích, cũng không có gì đáng ngại, chính là nàng không muốn làm cho Lam Vận cảm giác mình là người tùy tiện như vậy.

” Đan Vân Sơ cũng là tỷ tỷ của Vũ!” Lam Vận miệng một ngụm cơm đột nhiên nói, mặc dù là tỷ muội, cũng sẽ sinh ra cảm tình như vậy, cho nên hành động thân mật như vậy, trừ bỏ người yêu làm, thì cùng người khác làm đều không thỏa đáng. Lam Vận trừ bỏ lần này bị Iris cưỡng hôn ra, chưa bao giờ cùng người khác làm một chút hành động thân mật gì, tuy rằng nàng cá tính ôn nhu, nhưng là tuyệt đối không để cho Đông Phương có những suy nghĩ như vậy, là dễ dàng làm cho người khác sinh ra những hành động mờ ám, Iris là người đầu tiên cũng sẽ là người cuối cùng, nàng chỉ có thể xem Iris là muội muội.

Lam Vận nếu muốn so đo, thì rất là sắc bén, điều này làm cho Đông Phương Thấm Tuyết có chút khó có thể phản bác, Đông Phương Thấm Tuyết cảm thấy được Đan Vân Sơ cùng Diệp Tuyền Vũ là sợ hoàn toàn không quan tâm đến quan hệ huyết thống giữa các nàng, sợ hơn nữa là lấy cái quan hệ huyết thống kia làm điểm kích thích, không phải ai cũng như các nàng là hoàn toàn không quan tâm chuyện như vậy. ( ừa, 2 ẻm kia là có 2 không 3 rồi =)) )

” Nếu ngươi không thích, ta sau này sẽ chú ý.” Đông Phương Thấm Tuyết là người coi trọng công bằng, nếu nàng không cho phép Lam Vận cùng người khác có những hành động thân mật, tự nhiên cũng sẽ giữ nguyên tắc công bằng lên mình.

” Kỳ thật… Nếu là thật sự chính là quan hệ tỷ muội… Ta sẽ không quá để ý…” Lam Vận có chút được sủng ái mà lo sợ nói, trên thực tế, nàng cảm thấy được Đông Phương có thể thích mình cũng rất tốt rồi, nàng sẽ không làm khó Đông Phương cùng đặt giới hạn lên Đông Phương.

” Lam Vận, ngươi có biết ta vì sao lại nấu nhiều ốc sên vậy không?” Đông Phương Thấm Tuyết đột nhiên nói sang chuyện khác.

“A? Không phải là vì Đông Phương thích ăn sao?” Lam Vận vẻ mặt mờ mịt nhìn lên Đông Phương Thấm Tuyết, nàng còn tưởng rằng là nguyên do là do Đông Phương thích ăn ốc sên.

” Ngươi có biết, ngươi trong mắt ta giống gì không?” Đông Phương Thấm Tuyết nhíu mày hỏi.

” Giống gì?” Lam Vận tò mò hỏi đáp, tất cả mọi người dĩ nhiên ai cũng tò mò mình trong mắt người yêu là hình tượng gì mà.

” Ốc sên.” Đông Phương Thấm Tuyết nhìn thấy Lam Vận vẻ mặt biểu tình không thể tin được, Lam Vận diễn cảm thật là rất ngốc.

” Ốc sên?” Lam Vận vẻ mặt mong chờ trong nháy mắt chuyển qua thất vọng, sao lại là ốc sên đây? Ốc sên một chút cũng không đáng yêu, tại sao lại không phải động vật có lông, mềm, có chút dinh dính, có chút cảm giác ghê tởm. Thực ra, so với Đông Phương Thấm Tuyết yêu thích động vật thân mềm, thì Lam Vận đối vợi loại này là rất không thích, giống như đồng loại kỵ nhau.

” Không có lực sát thương, không đủ tích cực, không đủ dũng cảm tranh thủ chiếm lấy người khác, chỉ cần một cái đâm là liền rụt về.” Đông Phương Thấm Tuyết dùng đũa đâm đâm vào thịt ốc sên trên đĩa, cười mị mị nói, Đông Phương Thấm Tuyết lần đầu tiên phát giác nguyên lai thịt ốc sên vẫn là rất ngon. ( Yeah! hảo ngon lun ý chứ )

” Ta không phải ốc sên…” Lam Vận yếu ớt phản bác nói, đáng tiếc phản bác không có hiệu quả.

” Thịt ốc sên Pháp thật là rất ngon, ngươi ăn nhiều một chút, ngươi vừa rồi nói đều thích, ta nghĩ ngươi nên ăn hết những thứ này.” Đông Phương Thấm Tuyết vẻ mặt ôn nhu cùng săn sóc lại thay Lam Vận gắp một miếng thịt ốc sên thơm ngon đưa đến chén Lam Vận.

Lam Vận vừa nghĩ tới mình ở trong lòng Đông Phương Thấm Tuyết hình tượng là ốc sên, nhìn lại trên bàn đầy thịt ốc sên, đột nhiên cảm thấy được cảnh tượng này có chút quỷ dị, kia không phải mình đang ăn chính mình sao? Nghĩ đến đây, Lam Vận hứng thú ăn uống tiêu hết phân nửa, hoàn toàn không còn cảm giác muốn ăn, nhìn thấy Đông Phương Thấm Tuyết gắp càng ngày càng nhiều thịt ốc sên bỏ vào trong chén mình, nhìn nhìn lại Đông Phương Thấm Tuyết trong mắt hàm chứa hơi hơi ác ý cười, Lam Vận ý thức được mình giống như bị Đông Phương xấu xa kia khi dễ. Nhưng là mình không nhẫn tâm từ chối, cam chịu số phận đem thịt ốc sên chứa cao hàm lượng protein kia bỏ vào trong miệng ăn, ốc sên thì ốc sên!

” Đông Phương, ta no rồi…” Lam Vận ngữ khí rất giống tiểu tức phụ, mang theo một chút ủy khuất, tuy rằng Đông Phương trù nghệ không gì sánh kịp, chính là tất cả đều là thịt ốc sên, này vốn cũng không hề gì, nhưng là Đông Phương nói mình là ốc sên, cho nên nếu ăn hết cả bàn ốc sên này, Lam Vận nghĩ, nếu ăn thêm nữa, sau này sợ nhìn thấy ốc sên làm cảm thấy oán hận.

” Đứa ngốc, nếu ngươi không thích, thì nên sớm nói, ăn nhiều như vậy, chịu khổ sở chứ?” Đông Phương Thấm Tuyết cầm khăn ăn thay Lam Vận lau miệng, Lam Vận có chút sững sờ nhìn Đông Phương Thấm Tuyết, được nữ thần trong lòng phục vụ, cho dù bị chửi một trăm lần đứa ngốc, nàng đều nguyện ý, Lam Vận đến bây giờ đều cảm thấy, đêm nay quả thật giống như đang nằm mơ.

” Chỉ cần là Đông Phương uy, cho ta ăn độc dược đều được.” Lam Vận lời ngon tiếng ngọt một cách tự nhiên buột miệng nói ra, làm Đông Phương Thấm Tuyết là có chút hoài nghi Lam Vận dễ dàng thẹn thùng lúc trước có phải là giả vờ hay không, bất quá lời ngon tiếng ngọt đối với nữ nhân mà nói luôn luôn thật là hưởng thụ.

” Lam Vận ngươi là cũng biết nói lời ngon tiếng ngọt nga!” Đông Phương Thấm Tuyết giả vờ làm vẻ mặt kinh ngạc nói, Lam Vận nghe vậy quả nhiên mặt lại đỏ lên.

” Không phải lời ngon tiếng ngọt, thật sự, Đông Phương để cho ta ăn độc dược, ta thật sự sẽ ăn!” Lam Vận đỏ mặt giải thích.

Đông Phương Thấm Tuyết tin tưởng, nữ nhân này là một người ngoan cố, nữ nhân là dễ dàng bị cảm động, Đông Phương Thấm Tuyết cũng không ngoại lệ.

” Ta pha trà, để ngươi hết cảm giác ngấy.” Đông Phương Thấm Tuyết tuy rằng thích khi dễ Lam Vận, nhưng là trong lòng thật không muốn thấy Lam Vận khó chịu.

” Ân.” Đông Phương thật tốt thật tốt Lam Vận nhìn vào bóng lưng Đông Phương Thấm Tuyết, mê luyến nghĩ đến.

Lam Vận uống trà Đông Phương Thấm Tuyết châm, hương thơm của trà tựa hồ ngọt tới đáy lòng của nàng.

” Đông Phương trà đạo cũng rất hảo!” Lam Vận không chút keo kiệt khích lệ nói, trong lòng nàng lại hướng Đông Phương Thấm Tuyết tiến hành vô số lần ưu hoá.

” Lam Vận, ta ở trong lòng ngươi không có lúc nào là không tốt sao?” Đông Phương Thấm Tuyết cảm thấy được Lam Vận nhìn mình ánh mắt tỏa ra vô số lấp lánh liền cảm thấy buồn cười, cảm giác mình bị nàng thần hóa vô số lần.

” Đông Phương đều hảo!” Lam Vận kiên định nói, điển hình là người yêu đến mù quáng.

” Trêu chọc ngươi cũng tốt?” Đông Phương Thấm Tuyết tò mò hỏi, nàng biết Lam Vận luôn luôn thích nhất vẫn là chính mình ôn nhu uyển chuyển hàm xúc, nàng đối với bộ mặt khác của mình thì như thế nào đây?

” Cũng tốt!” Lam Vận nghĩ tới Đông Phương nếu là khi dễ mình thì mình cũng không có lực phản kháng, mặt có chút đỏ lên, Đông Phương như vậy rất giống yêu tinh khi dễ thư sinh, kỳ thật nàng biết thư sinh yêu chết cảm giác bị yêu tinh khi dễ.

Đông Phương Thấm Tuyết nghe vậy, hơi hơi giương lên khóe miệng.

” Ngươi lại đỏ mặt, đang suy nghĩ chuyên gì không trong sáng phải không?” Đông Phương Thấm Tuyết dùng ngón trỏ nâng cằm Lam Vận lên, ngữ khí có chút mờ ám hỏi, xích, lỏa trắng trợn trêu chọc, Lam Vận ý thức được Đông Phương lại đang trêu chọc mình, nháy mắt mặt đỏ lên như táo.

“… Không có…” Lam Vận chột dạ hồi đáp, trên thực tế, nàng quả thật nghĩ đến chuyện không trong sáng, ví dụ như cái cưỡng hôn vừa nãy.

” Nói dối!” Đông Phương Thấm Tuyết dễ dàng liền đâm chọc cái lời nói dối yếu ớt của Lam Vận.

Lam Vận chứng thật là người không biết nói dối, mặt liền đỏ hơn, làm Đông Phương Thấm Tuyết tò mò nghĩ, nếu mình tiếp tục chọc Lam Vận thì mặt nàng có thể hay không đỏ đến chảy ra máu không?

Đông Phương Thấm Tuyết thuận thế ngồi vào trên đùi Lam Vận, Lam Vận mặt tiếp tục đỏ lên, đỏ đến cổ, còn tay thì muốn ôm lấy yêu tinh đang ngồi trên đùi mình, lại có chút không dám, dù sao Đông Phương dạng này, thật sự là giống yêu tinh, rất mị hoặc mê đắm lòng người, nàng sợ mình ôm Đông Phương một cái, liền sẽ có những hành động thất lễ.

Lam Vận vừa nghĩ tới cái người đang ngồi trên đùi của mình là người mà hằng đêm mình hằng ao ước, nàng cảm giác khí huyết có chút không thông.

Vốn Đông Phương Thấm Tuyết chỉ là đơn thuần muốn trêu Lam Vận, nhưng là sau khi ngồi vào đùi Lam Vận, mới phát giác cử động của mình quá mức phóng đãng, cái tư thế này cũng quá mờ ám, mặt cũng có chút đỏ lên, nhưng là sợ mình lộ tẩy, nàng vội vàng đem khuôn mặt nóng đỏ của mình vùi vào cổ Lam Vận. Nhưng là cũng có chút tức giận Lam Vận thật đúng là đồ đầu gỗ, ngây ngốc còn không biết nắm lấy miếng thịt đưa tận cửa này, cảm giác mình như một con ấm đầu ôm yêu thương nhung nhớ, làm Đông Phương Thấm Tuyết có chút nổi giận.

Đông Phương Thấm Tuyết phát cáu, bắt đầu nổi lên một cỗ hờn dỗi đối với động vật thân mềm vô dụng, cho nên không khí xung quanh trở nên có chút lạnh, Đông Phương Thấm Tuyết đứng dậy muốn đi.

Lam Vận thấy không khí xung quanh Đông Phương Thấm Tuyết có chút không đúng, trong lòng có chút sốt ruột, cho nên kéo Đông Phương Thấm Tuyết lại, bởi vì lực kéo quá lớn, Đông Phương Thấm Tuyết rốt cuộc té ngã lên người động vật thân mềm.

“Đừng đi!” Lam Vận gắt gao ôm lấy Đông Phương Thấm Tuyết cầu xin nói, không cho Đông Phương Thấm Tuyết rời đi, nàng sợ hãi Đông Phương không còn để ý mình.

 

Advertisements

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s