Editer : Yulsosexy

Beta : KwonFu

Màn Thứ 4

80 nói chuyện với nhiếp ảnh gia: “Giảm bớt người đi, chỉ để lại nhiếp ảnh gia, người điều chỉnh đèn và đạo diễn, những người khác chỉ hỗ trợ thì lánh đi một chút.”

Vị nhiếp ảnh gia này là vốn là nhiếp ảnh gia tự do, hành trình của hắn rất nhiều nơi, chủ yếu là ở Italia, căn bản không có thời gian trở về nước, nhưng vì hắn cùng K đạo diễn có giao tình, mặc dù không có thời gian để chụp những bức ảnh quản bá thuộc lãnh vực điện ảnh, nhưng vì nể mặt đạo diễn K, dành hai ngày bay gấp về nước để hỗ trợ chụp poster.

Nhà nhiếp ảnh đốt điếu thuốc, ánh mắt cũng không nhìn trên người 80: “Sao lại phải nhiều chuyện như thế a.”

80 chất phác cười hai tiếng: “Mạc tỷ tuy đã nhiều năm trong làng giải trí nhưng đều rất mực bảo thủ, công ty cũng vô cùng trân trọng…cho nên ngài xem…”

Nhiếp ảnh gia hừ lạnh một tiếng nói: “Cô cho rằng bộ phim này thiếu người đóng sao? Đã qua thời từ lâu còn muốn giữ người cái gì chứ.” Hắn quay người đối với một nhóm người vốn là những trợ lý nhỏ đang háo hức xem náo nhiệt, không kiên nhẫn nói một câu, “Này, tất cả ra ngoài.”

80 vội vàng nói cảm ơn, Mạc Tịnh Ngôn đứng gần đó đều nghe rõ, Vương Tử Hựu thấy nàng trầm lặng quay mặt đi không nói gì.

“Cái quái gì thế này! Chuyên nghiệp chút nào! Cười một cái coi! Uy, dùng đầu óc tưởng tượng một chút được không! Tưởng tượng các ngươi là một đôi a, ở bên cạnh nữ nhân ngươi yêu, sao ngươi lại trưng cái bộ dạng như nuốt phải gián thế kia? Mạc Tỷ, Mạc a di, Mạc mụ mụ à, ta xin ngươi, xin cả nhà ngươi, cho ta một chút tươi cười, Ok?” Nhiếp ảnh gia vò đầu, đem mái tóc dài vốn là rất nghệ thuật trong thoáng chốc vì tức giận mà biến thành rối bù, trạng thái cực kỳ kích động, còn thiếu là chưa ân cần thăm hỏi lão mẫu Mạc Tịnh Ngôn.

Vương Tử Hựu ngồi trên ghế salon, tóc đen rủ xuống vai. Nàng nhìn Mạc Tịnh Ngôn cúi đầu đưa lưng về phía nhiếp ảnh gia, tóc quăn màu cà phê che phủ khuôn mặt, đôi mắt bị che mất, cái mũi cao thẳng lại hấp thụ toàn bộ ánh sáng của ngọn đèn, toàn bộ khuôn mặt dường như bị che lấp một khói bóng mờ.

Tuy nhiên Vương Tử Hựu không thể thấy được nét mặt của Mạc Tịnh Ngôn, nhưng hình ảnh Mạc Tịnh Ngôn cắn chặt môi bị nàng thu hết vào trong mắt.

Vương Tử Hựu “bá” một tiếng đứng lên, dọa nhiếp ảnh gia nhảy dựng lên.

“Zoe, cô sao thế? Mệt à?” Nhiếp ảnh gia đối với Vương Tử Hựu nói chuyện ngữ khí lập tức rất ôn nhu, 80 ở sau lưng nhiếp ảnh gia khoa tay múa chân, đưa ngón giữa ra.

Vương Tử Hựu đi đến chổ nhiếp ảnh gia, trên mặt lạnh lùng đột nhiên nở ra một nụ cười khoa trương phong tình vạn chủng: “Nhìn anh tôi thật muốn đi toilet.” Nói xong nàng lập tức thu hồi vẻ tươi cười, đi nhanh ra ngoài.

Nhiếp ảnh gia bị nàng nói không hiểu là ý gì, lông mày nhíu lại, nhìn bóng lưng của nàng.

80 “phốc” một tiếng cười rộ lên, thầm nghĩ “Zoe quả nhiên như trong truyền thuyết, lời nói luôn làm cho người khác giật mình a.”

Vương Tử Hựu mặc quần ngắn cùng áo ngực đi đến WC, để mặc những ánh mắt của trợ lý chụp ảnh cùng một nhóm nhân viên công tác trừng trừng nhìn nàng. Vương Tử Hựu chẳng để ý như chốn không người bước nhanh về phía trước.
Đến toilet, nàng đặt hai tay lên chậu rửa mặt, cúi đầu rửa mặt. Thở dài thật sâu, Vương Tử Hựu ngẩng đầu, thấy Mạc Tịnh Ngôn choàng y phục, hai tay ôm lấy thân mình, đứng ở phía sau lưng nàng.

Vương Tử Hựu quay người, Mạc Tịnh Ngôn liền nện cho nàng một câu: “Tôi không cần cô thương hại.”

Vương Tử Hựu sửng sốt một chút, bật cười lạnh “Tôi thương hại chị? Tại sao tôi phải thương hại chị?”

Mạc Tịnh Ngôn trừng mắt nhìn nàng, đi lên phía trước chặn đường của nàng lên giọng: “Tôi ghét nhất là người giả tình giả ý! Cô muốn như thế nào? Vì tôi ra mặt sao? Cái thái độ của cô thật là vênh váo không ai bì kịp, tiếp theo là gì, chờ cho tôi bị người khác một lần nữa chê trách sao?”

Các nàng đứng mặt đối mặt, chiều cao không sai biệt lắm, các nàng bốn mắt đối diện nhau, Vương Tử Hựu ngơ ngác xuất thần nhìn Mạc Tịnh Ngôn.

Mạc Tịnh Ngôn bị nàng nhìn chằm chằm có chút sợ hãi, vốn tưởng rằng nàng sẽ phản kích lời nói kia, không nghĩ rằng nàng rõ ràng là ngây người. Mạc Tịnh Ngôn cảm thấy sống lưng lạnh toát, lui về sau một bước, đem thân mình ôm chặt hơn nữa, rất không tự nhiên thoạt nhìn thoạt không, trừng mắt hỏi: “Cô ngây ngốc cái gì chứ.”

Vương Tử Hựu giống như là đã lấy lại tinh thần, hồi phục ngữ khí cao ngạo như xưa nói: “Tôi vẫn cho rằng Mạc Tỷ vốn là một diễn viên vô cùng chuyên nghiệp, không nghĩ đến…” Một phen đánh giá trên dưới Mạc Tịnh Ngôn, cười lạnh tiếp: “Chị khiến tôi quá thất vọng rồi.”

Mạc Tịnh Ngôn hầm hầm nhìn nàng : “Là có ý gì?”

Vương Tử Hựu đến gần nàng, hai tay đặt ở hai bên người nàng nói: “Chị không muốn người ta đem thái độ chuyên nghiệp của chị ra chế giễu, cái gì gọi là hai lần đoạt giải ảnh hậu kim tượng, chỉ là một bộ phim đồng tính nữ, lộ ra chút thân thể, chị đã muốn rút lui sao? Cái này gọi là thực lực của chị? Nếu cứ như thế này, tôi nghĩ tôi sẽ sớm vượt qua chị nhanh thôi.” Đôi mắt Vương Tử Hựu vẫn nhìn chằm chằm vào ánh mắt mang theo nộ khí của Mạc Tịnh Ngôn, cuối cùng bổ sung một câu: “Vượt qua thời kỳ đỉnh cao của chị.”

Nói ra lời này xong, Vương Tử Hựu vội đi ra ngoài, để lại Mạc Tịnh Ngôn một người đứng trong toilet trống rỗng, nắm đấm dần chặt lại, toàn thân gần như không còn khí lực nào…

Vương Tử Hựu quay trở lại hiện trường chụp ảnh, 80 hỏi nàng: “Zoe, có thấy Mạc tỷ không?”

Vương Tử Hựu thản nhiên nói: “Chị ấy a, chắc đi đâu đó rồi.” Tiện tay đặt điếu thuốc lên môi, chưa kịp đốt lửa, đột nhiên bị cướp đi. Mạc Tịnh Ngôn đứng bên cạnh nàng, cầm trong tay điếu thuốc kia, dùng khóe mắt hung ác nhìn nàng nói: “Tuổi còn nhỏ mà đã học đòi ngươi ta hút thuốc? Lát nữa, tôi cùng cô còn phải chụp ảnh, tôi ghét mùi thuốc lá.”

Mạc Tịnh Ngôn quay người, tóc dài tung bay, không khí xung quanh tựa hồ cũng bị nàng tác động, hóa thành không khí hữu hình, xoáy vào trên tóc Vương Tử Hựu, vù vù lướt qua. Tay nàng búng một phát, điếu thuốc kia nhanh chóng gọn gàng nằm ở trong thùng rác.

Vương Tử Hựu nhìn bóng lưng Mạc Tịnh Ngôn, nghiền ngẫm rồi khóe miệng chợt giương lên.

Tiếp tục chụp ảnh Poster.

Ánh sáng được bật mở, Mạc Tịnh Ngôn nằm ở trên ghế sofa mềm mại. Nhiếp ảnh gia đem ống kính nhắm ngay nửa người trên của nàng, bả vai bóng loáng, bộ ngực sữa như ẩn như hiện, tựa hồ thật sự giống như hoàn toàn khỏa thân. Vương Tử Hựu đã đi đến, cúi xuống người nàng.

Ánh sáng ấm áp, Mạc Tịnh Ngôn ở dưới thân Vương Tử Hựu tán loạn tóc dài, phía dưới khuôn mặt là chiếc cổ trắng dài cùng xương quai xanh chiếu vào trong mắt Vương Tử Hựu… Ánh mắt Mạc Tịnh Ngôn chậm rãi dời đi, cùng Vương Tử Hựu đối mặt.

Ánh mắt mập mờ, khóe miệng lộ ra tia ngọt ngào vui vẻ, bờ môi mân mê, Vương Tử Hựu nhìn Mạc Tịnh Ngôn, cái biểu hiện này… Tựa hồ có thể khiến cho người khác cảm nhận được ý nghĩa của hai chữ Tình yêu.

“Chúng ta là tình nhân…” Giống như bị thôi miên, Mạc Tịnh Ngôn tự nhủ nói một tiếng, kiên định nói một tiếng với Vương Tử Hựu, “Hôn tôi.”

2 thoughts on “Ngự tỷ giang hồ – chương 4

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s