Chương 99

 

Iris nhìn vào nữ nhân đứng trước cửa, nữ tử mang theo hơi hướng phương Đông cổ điển, nụ cười như đóa hoa sơn chi, cảm giác trong veo, lẳng lặng ôn nhu, nhận được sự giáo dưỡng tốt, đây là quý tộc phương Đông, Iris nghĩ thầm. Đây chính là người Lam thích? Iris có chút chán nản, nàng là người lớn lên từ xóm nghèo, một ít khó dưỡng ngỗ nghịch, cùng với cái kiêu ngạo của Đan Vân Sơ là hoàn toàn bất đồng, nàng phát hiện mình hoàn toàn bất đồng với kiểu người mà Lam thích, chớ trách nhiều năm như vậy, Lam vẫn là không thích mình.

Thứ khí chất này rất khó cải biến, nếu như nói Iris giống như một con ngựa hoang thảo nguyên, mang theo một loại khí thế không thể bỏ qua, thì Đông Phương Thấm Tuyết chính là một con ngựa thuần chủng được nuôi dưỡng tốt, tuy tao nhã nhưng vẫn tiềm ẩn ngỗ ngược.

Đông Phương Thấm Tuyết hướng Iris mỉm cười, sau đó tao nhã ly khai, Iris nhìn Đông Phương Thấm Tuyết ánh mắt như trước mang theo cảnh giác, ngược lại, Đông Phương Thấm Tuyết ngụy trang vẫn giỏi hơn.

Ở trong mắt mọi người, Iris cùng với tên nàng làm cho người khác cảm thấy giống nhau, cao điệu, thon thả, tinh tế tỉ mỉ, tự cho mình là nữ tử rất giỏi giang, nhưng là trong mắt Lam Vận, Iris chỉ là một tiểu cô nương thiếu khuyết tình yêu, giả vờ rất cường đại, nhưng nội tâm lại có chút yếu ớt.

“Iris, chân thế nào lại sưng lớn như vậy?” Lam Vận lấy thuốc mỡ ra xoa, hỏi Iris, đứa bé này tổng sẽ không chiếu cố chính mình.

“Sơ ý trượt chân.” Iris nói dối.

 

“Iris hẳn là đã lên giường với Clare, Clare mỗi show diễn đều để nàng diễn, nếu nói là không có gì, đánh chết ta cũng không tin, Iris con tiện nhân kia, công phu trên giường hẳn là không tệ, đem Clare hầu hạ đến cực điểm, kỳ thật ta còn muốn nhìn bộ dạng trên giường của Clare, nhất định rất hăng hái…” Nữ nhân bắt đầu ghen tỵ thật rất xấu ác, Clare chính là tên tiếng anh của Lam Vận.

Iris mới vừa tới sàn diễn T, nghe thấy vậy liền đi tới gần nữ nhân kia, “Xin lỗi!” Iris lạnh lùng nói, khí thế bức Ada có chút chột dạ, bất quá nàng còn bất quá nàng còn cậy mạnh kêu khí.

“Clare chính là giả đứng đắn, cũng là …” Nói mình, nàng không thèm để ý, nhưng là nàng không cho bất cứ kẻ nào nói xấu Lam, Lam là người tốt, không cho phép bất cứ kẻ nào khinh nhờn.

Iris sắc mặt tối xuống, thật nhanh tát một cái thật mạnh, làm những người mẫu ở đây đều ngây ngẩn người, Ada bị tát không tin nhìn lên Iris, lúc sau lấy lại tinh thần, hai người lao vào đánh, người dân xóm nghèo dù đi đâu vẫn mang trong người một chút ngoan kình, Iris là ở thế thượng phong, nhưng là lúc bị Ada đẩy ra, nên mới rật mắc cá chân, so với Iris, Ada bị thương nghiêm trọng hơn nhiều.

Những người mẫu khác đều không dám tới ngăn, Iris giờ phút này tựa như thú hoang đang bảo vệ lãnh thổ, có chút dọa người, đáng thương là Ada mặt bị tát đến nỗi không thể đi gặp người, bất quá Ada cũng xứng đáng, biết rõ Iris để ý nhất Clare, bảo vệ Clare đến không thể tưởng tượng nổi, còn dám động thủ trên đầu thái tuế, quả thực là muốn chết. Các người mẫu vây quanh xem náo nhiệt còn thêm người giậu đổ bìm leo.

Iris không dám để Lam Vận biết mình cùng người khác đánh nhau, tính cách ôn hòa như Lam phi thường chán ghét dùng bạo lực giải quyết vấn đề, nàng không muốn Lam cho biết được bộ mặt dã man của mình, chính là nàng quên, nhiều người vây xem như vậy, thường thì giấy không gói được lửa.

“Iris, nếu lần sau người khác sau lưng ta nói xấu, thì cứ để các nàng nói, ta là không quan tâm.” Lam Vận bôi thuốc mỡ, thay Iris xoa chân, chuyện cũng là vì mình, nên Lam Vận không thể không quan tâm, cô bé này luôn làm cho người ta lo lắng.

“Ta quan tâm.” Iris nghiêm túc nói, vì bảo vệ Lam, nàng chuyện gì cũng nguyện ý làm, nếu tái diễn một lần, nàng vẫn là sẽ đánh Ada.

Lam Vận trầm mặc, chính là im lặng xoa chân Iris, Iris cảm giác được động tác ôn nhu của Lam Vận, nàng cảm thấy được thời gian dừng ngay khoảnh khắc này thì thật là tốt rồi, nhưng là nàng yêu nữ tử phương đông nhu tình, lúc nàng muốn vươn tay ra vuốt ve đầu Lam Vận, âm thanh xin lỗi của Lam Vận nhẹ nhàng đi ra.

“Iris, thực xin lỗi.” Lam Vận cảm thấy được thế gian này thật là trêu người, người yêu thương nàng, thì nàng lại không yêu, mình là như thế, Iris cũng là như thế, cho nên nàng hi vọng chính mình không nên đối với nữ nhân xinh đẹp này quá tàn nhẫn.

Iris tay dừng giữa không trung, đây là lần thứ 37 Lam nói xin lỗi với mình, mỗi lần đều chua xót đến tận trong lòng.

“Lam, có đôi khi ta hi vọng ngươi có thể lãnh khốc một chút, tựa như giờ phút này, mặc kệ ta tự sinh tự diệt là tốt rồi, ta cũng sẽ không như thế nhớ nhung Lam, nhưng nếu là Lam lãnh khốc, thì đó không phải Lam mà ta yêu, cảm giác thật là mâu thuẫn…” Iris giờ phút này liền cực kỳ giống tiểu cô nương, muốn tha thiết yêu, làm Lam Vận trầm mặc lại.

“Ta từ nay về sau sẽ trở nên lãnh khốc.” Nếu sự ôn nhu của mình đối với nàng là một sự tàn khốc, thì nàng sẽ thu hồi ôn nhu của mình, bởi vì nàng không muốn tổn thương cô bé này.

Iris hiểu rõ đây chính là sự cự tuyệt của Lam Vận, là bởi vì nữ nhân vừa rồi sao? Thật sự phải từ bỏ sao? Iris không cam lòng, ít nhất nàng phải biết rằng nữ nhân kia là có thể đủ xứng với Lam, nàng chỉ muốn thua tâm phục khẩu phục.

Nếu là không cảm thấy thiếu nợ Iris, Lam Vận chắc là sẽ không mang Iris đến nhà Đan Vân Sơ, dù sao nàng một chút cũng không hy vọng Đông Phương biết Iris người này tồn tại, tuy rằng Đông Phương có thể căn bản là không thèm để ý. Nghĩ đến Đông Phương, Lam Vận trong lòng cũng có chút thở dài, nàng mấy ngày nay đều nhớ Đông Phương, không biết Đông Phương có thể hay không nhớ mình đây? Nàng muốn gặp Đông Phương, chính là nàng lại không muốn Đông Phương biết mình mang nữ nhân khác trở về, cho dù có một chút điểm làm Đông Phương có thể hiểu lầm, Lam Vận cũng không muốn phiêu lưu mạo hiểm.

Lam Vận tuyệt đối không phải là người thích mang người không thân về nhà, nếu mang về nhất định là người tương đối quan trọng, nếu là thật sự yêu mình, quay về thì sớm muộn gì cũng đến tìm mình, trừ phi bởi vì người kia trong lòng trọng lượng quá lớn, đến nỗi cần bồi tiếp nàng suốt cả đêm. Do đó, Đông Phương Thấm Tuyết tiềm thức đang đợi Lam Vận đến gõ cửa nhà mình, nhưng đến gần rạng sáng, Đông Phương Thấm Tuyết cũng chưa thấy gì, Đông Phương Thấm Tuyết sinh ra hơi hơi buồn bực. Cảm giác liền giống bị người khác đùa giỡn, cái người một miệng luôn là nói thích mình, giống như là nói đùa, Đông Phương Thấm Tuyết trong lòng không thoải mái.

Lam Vận trước khi họp báo, nàng hoàn toàn không có tới tìm Đông Phương Thấm Tuyết, Đông Phương Thấm Tuyết trong lòng không thoải mái tựa như quả cầu tuyết lăn càng ngày càng lớn.

Trong lúc vô tình, mẹ của Đông Phương Thấm Tuyết, Liễu Nhân nhận được hai cái thiệp mời dự buổi trình diễn thời trang của Lam Vận, Liễu Nhân đối với Lam Vận phi thường có hảo cảm, liền lôi kéo Đông Phương Thấm Tuyết theo, dù sao Lam Vận trong làng thiết kế là có chút danh tiếng.

Đông Phương Thấm Tuyết thấy Iris ở trên sàn diễn T, cái người cao gầy xinh đẹp lại là con lai ở trên sàn xuất ra hết sự xinh đẹp, ngay cả Đông Phương Thấm Tuyết cũng không thể không thừa nhận, nữ nhân này phi thường mê người, thoạt nhìn tựa như một báu vật.

Sau cùng, nhà thiết kế Lam Vận đi ra, tất cả người mẫu đều vây quanh, xuất hiện ở sàn diễn T, bắt đầu trình bàyý tưởng thiết kế của nàng, nữ nhân cử chỉ tao nhã mà tự tin kia, mới chính là người Đông Phương Thấm Tuyết trong quá khứ đã quá quen thuộc, phù hợp với ấn tượng lúc trước của Đông Phương Thấm Tuyết đối với Lam Vận, luôn luôn là một nữ nhân rất ưu tú, đây mới thực sự là Lam Vận. Cùng nữ nhân mấy ngày trước ở nhà mình ăn cơm (ké), bị mình trêu đùa đến đỏ hết cả mặt, giống như là hai người hoàn toàn khác.

Iris tay luôn luôn nắm tay Lam Vận, mà Lam Vận luôn luôn thuận theo để nàng nắm, từ lúc lên vừa lên sàn đến lúc chấm dứt đều không buông ra, Đông Phương Thấm Tuyết hơi hơi giương lên trào phúng khóe miệng, nàng làm sao lại quên, Lam Vận tính cách như vậy, người như vậy, hẳn là am hiểu nhất làm việc mờ ám, ít nhất bất kể là cố ý hay vô ý, dễ dàng dễ dàng cùng người khác dây dưa không rõ, nàng luôn luôn chán ghét người như vậy.

“Tuyết Nhi, ngươi kia là bạn học ngươi, thật xuất sắc.” Liễu Nhân không khỏi phát biểu ca ngợi, lần này họp báo thực thành công, Lam Vận đứa bé kia tài giỏi nhưng lại không quá mức bộc lộ tài năng, cử chỉ tao nhã khéo léo, tóm lại là một đứa trẻ hiếm có.

“Đúng a, nàng luôn luôn rất xuất sắc.” Đông Phương Thấm Tuyết cười trả lời, nụ cười rất nhạt, ngữ khí cũng rất lãnh đạm, tựa hồ chỉ là kể lại chuyện có thật, không mang theo chút cảm xúc gì.

“Người mẫu con lai kia thật sự rất chói mắt, con lai thật đúng là may mắn có ưu thế về ngoại hình, thật sự là rất đẹp, Ngươi xem, con lai luôn luôn khoác tay Lam Vận không tách ra, các nàng thoạt nhìn thực thân mật, cũng không biết có phải hay không là ta ảo giác, người con lai kia nhìn Lam Vận có phải hay không rất chuyên chú đây? Nghe nói nhiều người mẫu hoặc là nhiều nhà thiết kế có thể là người đồng tính, nếu như vậy, ta nghĩ bản thân ta có thể chấp nhận, Lam Vận đứa bé kia chiêu người thích, Tuyết Nhi, Lam Vận có phải là người đồng tính không?” Liễu Nhân tò mò hỏi Đông Phương Thấm Tuyết, nghĩ đến nữ nhi mình nhiều ít có thể biết chút ít nội tình.

Đông Phương Thấm Tuyết nghe, tuy rằng trên mặt như trước không có gì diễn cảm, trong lòng lại là đang vui mừng.

“Mẹ, ngươi lúc nào lại quan tâm những chuyện như vậy?” Đông Phương Thấm Tuyết hỏi, Đông Phương Thấm Tuyết có chút hoài nghi Liễu Nhân có phải hay không biết xu hướng giới tính của mình.

Là đứng về phía nào đây?

“Nói cũng kỳ quái, Lam Vận đặc biệt có duyên với ta, về nàng, tự nhiên tò mò một ít, lần trước ánh mắt nàng nhìn ngươi có chút ý tứ, hơn nữa tựa hồ thực quan tâm ngươi.” Liễu Nhân cười nói.

Đông Phương Thấm Tuyết không biết Liễu Nhân đến cùng phải hay không đang thử chính mình, nhưng là nàng đối với Lam Vận đúng là thật sự có hảo cảm, nhưng là mẹ chỉ thấy qua Lam Vận một lần, tại sao lại có hảo cảm lớn như vậy? Bất quá nói cũng kỳ quái, Lam Vận người này tựa hồ trời sinh cũng rất có duyên với trưởng bối, Đông Phương Thấm Tuyết chính là nhớ rõ thời gian ở Anh quốc, cơ hồ toàn bộ lão sư đều đặc biệt thích Lam Vận, đặc biệt Y Lệ Toa Bạch nữ tu sĩ càng thích Lam Vận.

“Mẹ nếu thích nàng, thì nhận nàng làm con là được.” Đông Phương Thấm Tuyết buột miệng nói ra.

“Nàng đến cùng là con nhà người khác, nhưng mà Lam Vận là nam thì tốt rồi, bằng không là có thể thu nàng làm con rể cũng tốt.” Liễu Nhân cười nói.

“Vậy cũng phải xem, con gái ngươi có thích nàng hay không, bản thân ta không biết Lam Vận rốt cuộc có điểm nào tốt, để ngươi thích như vậy!” Đông Phương Thấm Tuyết hơi hơi khinh thường nói, tính cách dễ dàng cùng người dây dưa là đủ đem nàng vứt thẳng đến lãnh cung.

“Tuyết Nhi, nói thật, ta luôn luôn hoài nghi ngươi là thích nữ nhân, đặc biệt thích cái kiểu người ngoại hình giống người con lai kia, bất quá hiện tại xem ra, ngươi là đổi khẩu vị.” Liễu Nhân ngữ khí nửa thật nửa đùa, làm Đông Phương Thấm Tuyết ngây ngẩn cả người, xem ra mẹ quả nhiên là đã biết.

“Mẹ từ khi nào đã biết?” Đông Phương Thấm Tuyết hỏi.

“Ai hiểu con bằng mẹ, ngươi từ nhỏ đã thích thân cận với nữ hài tử, trưởng thành, nam hài tử theo đuổi nhiều, cũng không thấy ngươi cùng bất cứ nam hài tử nào thân cận, ta liền chuẩn bị tinh thần một ngày nào đó ngươi sẽ mang nử hài tử về.” Bất quá Liễu Nhân không nói cho Đông Phương Thấm Tuyết, chính mình từ đó hoài nghi lúc nào bên cạnh Thấm Tuyết luôn luôn là nữ hài tử, ít nhất Tuyết Nhi lúc trước thích Đan Vân Sơ cũng không tránh được pháp nhãn của mình. Bất quá nàng không thích Tuyết Nhi cùng Đan Vân Sơ, cho nên luôn luôn không hé răng, Đan Vân Sơ rất ích kỷ, Tuyết Nhi thích nàng là cần trả giá bằng mạng, nếu là Lam Vận đứa bé kia, không giống với lúc trước, Lam Vận đứa bé kia dễ bắt nạt. Đáng thương cho Lam Vận, người nào cũng biết nàng là dễ bị bắt nạt. ( khổ cho Lam Vận của tui )

“Mẹ, ngươi nghĩ quá xa.” Đông Phương Thấm Tuyết cười nói, né tránh cái đề tài này. Tình yêu tối thượng là mẫu thân có thể dễ dàng chấp nhận xu hướng giới tính của mình, kỳ thật cũng không quá bất ngờ.

“Lam Vận không sai, đối với ngươi tựa hồ cũng có chút ý tứ, nếu ngươi bỏ qua cái thôn này, sẽ không có được cây tốt.” Liễu Nhân không quên thay Lam Vận nói tốt.

“Ta không thích cùng người khác cùng tranh giành một thân cây, ta tin tưởng, là của ta, bất kể như thế nào đều là của ta, không là của ta, cố ép cũng không được.” Đông Phương Thấm Tuyết thấy từ xa xa Lam Vận ôn nhu cười đến tao nhã với Iris, ánh mắt có chút trở nên lạnh, nàng chán ghét người đối với ai cũng có thể cười đến như vậy sáng lạng, nàng chán ghét người nơi nơi đều mờ ám buông thả.

Lam Vận hơi mệt chút, rốt cụộc mọi việc cũng đã xong, năm nay nàng không có ý định tiếp tục làm họp báo lần hai, họp báo lần hai sau này, nàng còn có rất nhiều thời gian rãnh rỗi, liền có thể mỗi ngày dính tại nhà Thấm Tuyết, nghĩ đến đây, Lam Vận liền hơi  giương miệng cười, nàng nhớ Đông Phương, bất luận là Đông Phương hư hỏng, hay là Đông Phương ôn nhu, mình cũng không thể chờ đợi được muốn đi tìm nàng.

Lam Vận hoàn toàn không biết, chính mình trong khoảng thời gian này bị Đông Phương Thấm Tuyết đánh vô số tiểu gạch chéo, đã muốn tiến hành ướp lạnh xử lý. ( chết ẻm )

Iris ở Lễ Chúc Mừng uống giùm Lam Vận không ít rượu, và có lẽ rất nhiều lần Lam Vận từ chối, Iris uống đến có chút say, Lam Vận không thể không đem nàng về khách sạn, chính là thiên hạ còn có sự trùng hợp đến như vậy, Iris ở khách sạn, chính là khách sạn thuộc quyền sở hữu của Đông Phương tập đoàn.

Đông Phương Thấm Tuyết chờ thang máy, thấy cửa thang máy mở ra, bên trong là Lam Vận cùng Iris, Lam Vận bị Iris áp trên tường ôm hôn, Lam Vận nhỏ bé và yếu ớt thoạt nhìn như thế làm ngươi người khác yêu thương mà lại không hề có năng lực phản kháng.

Lam Vận nhìn thấy Đông Phương Thấm Tuyết đột nhiên xuất hiện ở cửa thang máy, ánh mắt chưa từng bao giờ trở nên hoảng sợ như thế, Đông Phương tại sao lại ở chỗ này, Lam Vận cảm giác thần kinh mình tựa hồ nháy mắt đều bị đứt hết, so với làm kẻ trộm bị tóm còn hỏng bét hơn, nàng phản xạ có điều kiện đẩy Iris ra, rõ ràng vừa rồi đẩy như thế nào cũng không thoát được, có thể thấy được người lúc khẩn cấp thì đột nhiên có sức mạnh phi thường.

Đông Phương Thấm Tuyết cười như không cười nhìn Lam Vận cùng Iris, lại làm cho Lam Vận càng thêm bất an, Đông Phương rõ ràng đang cười, vì cái gì, nàng cảm giác quả thật lạnh như thế đây? Tựa hồ cái khoảng cách nàng vất vả làm gần hơn, bỗng chốc trở nên xa vời.

 

 

Advertisements

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s