Chương 85

“Tỷ tỷ, ngươi đừng đi, ta sợ tiếng sét, đêm nay cùng Văn Cơ ngủ chung được không?”

“Tỷ tỷ sẽ vẫn đối với Văn Cơ hảo đúng hay không?”

“Tỷ tỷ, ngươi thích gì ta cũng sẽ giúp ngươi tìm.”

“Tỷ tỷ, nếu ngươi nói ta sai, thì ta nhận sai là được, ngươi đừng tức giận được không?”

“Văn Cơ thầm nghĩ tỷ tỷ chỉ đối với tốt với một mình Văn Cơ, những người khác, tỷ tỷ đừng để ý được không?”

“Chỉ cần tỷ tỷ vui vẻ, tỷ tỷ muốn ta lập gia đình, thì ta liền lập là được . . .”

“Phàm là những người đoạt tỷ tỷ, đều đáng chết . . .”

“Tỷ tỷ nếu trên thế giới này chỉ có Văn Cơ và tỷ tỷ thì tốt rồi, như vậy tỷ tỷ sẽ không yêu người khác, chỉ có Văn Cơ.”

“Tỷ tỷ, ta muốn có một sinh nhật chỉ ta với ngươi, tại sao ngươi lại dẫn hắn đến?”

“Tỷ tỷ, ngươi vĩnh viễn không để ý trong lòng ta vì cái gì đau? Không sao, ta đau thì tốt rồi, sẽ không để cho tỷ tỷ phải khó xử.”

Tô Văn Khanh từ trong mộng bừng tỉnh, trong mộng Văn Cơ từ là một tiểu hài tử đến một nữ nhân trưởng thành, từ từ lớn dần, trưửng thành so với mẫu thân còn đẹp lộng người hơn rất nhiều, đuổi theo sau mình kêu tỷ tỷ, nhưng nàng lại nằm vào quan tài trước mình, Tô Văn Khanh nước mắt vô thanh vô tức rơi xuống. Nàng vẫn cho rằng Văn Cơ chết là bởi vì chính mình không có hảo hảo dạy nàng, đến nỗi đi lầm đường, nguyên lai chân tướng lại là như vậy.

Nàng vẫn cho rằng Văn Cơ thân mật với mình bất quá là do tiểu hài tử từ nhỏ không có tình thương của mẹ nên chuyển qua ỷ lại mình, từ khi nào mà tình cảm của Văn Cơ bắt đầu biến chất, mình lại không chút nào hay biết, nàng vốn hẳn nên phải biết sớm hơn. Nhưng là biết sớm hơn, thì như thế nào ? Tô Văn Khanh thống khổ phát hiện, nàng vốn không có bất kỳ phương pháp giải quyết nào, sẽ chỉ làm mình khó xử cùng thống khổ. Văn Cơ đối với mình cho tới bây giờ chưa giấu bất kỳ bí mật gì, nhưng thế lại luôn một mực giấu cái bí mật to lớn thế này, Văn Cơ hẳn phải khắc chế vô cùng đau khổ, mới có thể giấu diếm được chuyện như thế đối với mình! Văn Cơ không muốn nói cái bí mật này đơn giản chỉ là không muốn mình khó xử cùng thống khổ, cuối cùng cũng là Văn Cơ luôn một lòng nghĩ đến tỷ tỷ của mình.

Tô Văn Khanh cảm thấy tim mình như bóp nghẹt lại thở không nên, nàng lập gia đình cũng chỉ là do ý muốn của mình, lúc nào mình cũng nghĩ như thế sẽ tốt hơn với Văn Cơ, không ngờ lại tàn nhẫn với Văn Cơ như vậy.

Nếu mình biết Văn Cơ đối với mình mang thứ tình cảm như thế, thì có lẽ sẽ không làm Văn Cơ thống khổ đến như vậy, có lẽ cũng không làm Văn Cơ thống khổ đến lựa chọn cái chết. Văn Cơ vẫn luôn giống với một tiểu hài tử chưa lớn luôn ích kỷ tùy hứng,vậy mà lại đem toàn bộ vô tư đều phóng trên người mình, thà rằng thống khổ mà chết, cũng không nguyện làm cho mình khó xử, nàng ấy luôn luôn bảo vệ mình, mà chính mình là một tỷ tỷ chẳng không những không bảo vệ tốt được muội muội, mà chính mình lại còn là hung thủ hại chết nàng, Văn Cơ có lẽ sợ mình không chấp nhận tình yêu của nàng, còn không được mình khoan dung.

Lập kế hoạch cho Văn Cơ có một cuộc sống tốt đẹp, một lòng luôn nghĩ như vậy mới là tốt nhất với Văn Cơ, nhưng nguyên lai chẳng qua là chỉ do chính mình ảo tưởng, lòng tin của Tô Văn Khanh đối với chính bản thân mình giờ lại sinh ra chút hoài nghi, Tô Văn Khanh mệt mỏi nhắm mắt lại.

“Khanh, ngươi có ổn không?” Đan Kỷ Cương lo lắng hỏi, nhìn thấy nước mắt thê tử mình, trong lòng hắn phi thường khó chịu.

“Kỷ Cương, có phải là ta sai không? Kỳ thật Vân Sơ cùng Văn Cơ giống nhau, các nàng đều không muốn đi theo con đường ta muốn phải không? Mà ta thì cứ áp đặt lên người các nàng, chắc hẳn các nàng cảm thấy rất thống khổ.” Tô Văn Khanh hỏi người chồng đã sống cùng mình ba mươi năm.

“Ngươi không có sai, cho dù đối với Văn Cơ, ngươi cũng là không sai, ngươi đã làm những gì một tỷ tỷ nên làm, Văn Cơ đối với ngươi có tình cảm vượt trên mức tình tỷ muội kia, cũng không phải lỗi của ngươi. Nàng yêu ngươi, cũng không có nghĩa là, ngươi cũng nhất định có tình cảm đồng dạng đáp lại.” Đan Kỷ Cương chẳng qua là một nam nhân bình thường, hắn đứng ở lập trường của thê tử cũng là hắn lập trường.

“Nếu là ta có thể biết sớm hơn, ta liền sẽ không bức nàng lập gia đình, không đối với nàng bằng những việc mà chỉ mình ta cảm thấy đúng, mà đối với nàng là sự tàn nhẫn, có lẽ như thế nàng đã không phải chết.” Tô Văn Khanh đau khổ nói, nàng thực xin lỗi mẫu thân, nàng không thể hảo hảo chiếu cố Văn Cơ.

“Nếu như ngươi sớm biết, không phải ngươi cũng giống như nàng  sao? Văn Cơ chính là sợ ngươi thống khổ cùng khó xử nên mới lựa chọn không nói với ngươi, nếu ngươi cũng đau khổ, thì toàn bộ sự hy sinh của Văn Cơ đều không có ý nghĩa sao? Ngươi đối với Văn Cơ tốt nhất công đạo, chính là như nàng nguyện vọng, cùng nàng không thể có hạnh phúc được với nhau.”

“Nhưng ta nghĩ Văn Cơ đau đớn như thế, mà ta lại cái gì cũng không biết . . .”

“Không ai sai cả, sai chính là vận mệnh!” Khanh vốn là không có sai, sai chẳng qua là vận mệnh.

“Khanh, ngươi thử nghĩ lại, nếu như Văn Cơ không phải là muội muội ngươi, ngươi có hay không khả năng chấp nhận tình cảm của nàng đây?” Đan Kỷ Cương tiếp tục khuyên bảo.

Tô Văn Khanh suy nghĩ một chút, sau đó chần chờ lắc đầu, Văn Cơ chính là muội muội, nếu không phải muội muội . . .

“Ngươi ngay từ đầu đã biết, ngươi không thể đáp lại tình cảm của nàng, nàng vẫn là cũng rất thống khổ không phải sao, nếu kết quả là hai người đều thống khổ, thì nàng cũng là thà chính mình thống khổ, cũng không cho cái thống khổ mình liên lụy tới ngươi.”

“Nhưng nỗi thống khổ kia của nàng chính là gấp bội.” Vì thế nên mới tìm đến cái chết.

“Nếu như ngươi là Văn Cơ, ngươi lựa chọn như thế nào?”

Tô Văn Khanh im lặng một chốc.

“Nếu như ta ngay từ đầu ngăn chặn Văn Cơ sinh ra loại tình cảm này . . .” Tô Văn Khanh vẫn là đem lỗi sai đổ lên người mình.

“Khanh, tình yêu không phải muốn ngăn là có thể ngăn, nếu như có thể ngăn được, thì đó không phải là tình yêu rồi, Khanh chỉ cần phải nhớ kỹ rằng những gì Văn Cơ làm đều là không muốn cho ngươi phải thống khổ.” Đan Kỷ Cương sợ thê tử tiếp tục đi vào chỗ bế tắc.

“Vân Sơ cùng đứa bé kia tình cảm cũng là không thể nào ngăn chặn?”

“Tiểu công chúa rất giống với Văn Cơ, nếu không thể cùng Vân Sơ ở chung một chỗ, ta sợ nàng sẽ cũng đi theo con đường của Văn Cơ, nàng cũng đã vì Vân Sơ chết qua một lần . . .” Đan Kỷ Cương ngữ khí dừng lại một ít.

“Thôi, các nàng muốn như thế nào, thì cứ như vậy đi!” Tô Văn Khanh đã vô lực mất đi cái kiên định, nghĩ đến Văn Cơ, Tô Văn Khanh tâm liền một trận thắt đau.

“Vân Sơ vẫn còn quỳ, nếu ngươi không ra mặt, thì ta nói cũng vô ích, ngươi cho phép nàng đứng lên đi, ngươi không đau lòng, ta cũng đau lòng muốn chết.” Đan Kỷ Cương nói, mặc dù Khanh thân thể còn rất yếu, nhưng là nữ nhi nếu quỳ như thế, thì thật sẽ xảy ra vấn đề.

Thôi, các nàng đều là nữ nhân, không sinh con, cũng không có cái quan hệ loạn luân kia, mình còn chấp nhất chuyện này để làm gì, cuối cùng con người vẫn quan trọng nhất, Tô Văn Khanh nguyện ý chịu bất cứ giá nào để cho Văn Cơ sống lại, nguyện ý tha thứ cho thứ tình cảm cấm kỵ của nàng, khắc phục những chuyện trong quá khứ mình làm với nàng, nhưng là người đã chết, không cách nào hoàn sinh, nghĩ đến Tô Văn Cơ, Tô Văn Khanh trong mắt vẫn còn chút ửng đỏ.

“Tiểu công chúa, ngươi đi làm cái gì vậy?” Đan Vân Sơ hỏi Diệp Tuyền Vũ.

“Không có gì, mấy giờ nữa, mẹ ngươi có lẽ sẽ thỏa hiệp.” Diệp Tuyền Vũ không nói cho Đan Vân Sơ mình mới vừa rồi ép mẹ nàng thỏa hiệp.

“Ngươi dùng biện pháp gì? Sao mẹ ta có thể dễ dàng thỏa hiệp?” Đan Vân Sơ không tin.

“Không tin thì thôi, đưa chân ngươi đây, ta xoa bóp giúp, mẹ ngươi không biết . . . “

“Không được, nếu bị mẹ ta thấy, nàng sẽ cảm thấy ta không đủ kiên trì.” Đan Vân Sơ thật ra thì vô cùng muốn cho Diệp Tuyền Vũ xoa bóp chân mình, nàng cảm giác chân mình như muốn phế bỏ, như chỉ sợ mẹ thấy thì như kiếm củi ba năm mà thiêu rụi trong một giờ.

“Đan Vân Sơ ngươi kiên trì cùng quyết tâm, ta thấy được là được, ngươi dựa vào quỳ mà muốn mẹ ngươi thỏa hiệp, thật là cách rất ngốc, biện pháp kia của ta nhất định là được, ngươi tin ta là được, đến lúc đó không cho phép ngươi trách ta. Ngươi đưa chân ra, nếu không ngươi tàn phế, ta cũng không cần ngươi!” Tay Diệp Tuyền Vũ đã bắt đầu xoa bóp bắp chân Đan Vân Sơ.

Đan Vân Sơ rốt cục cũng duy trì không được rồi,ngược lại ngoan ngoãn thẳng chân ra để Diệp Tuyền Vũ xoa, phát hiện ra chân thiếu chút nữa không thể duỗi thẳng, đau chết người, có lẽ vì thời gian quỳ quá dài, Đan Vân Sơ tự tha bổng, nàng cũng không phải muốn lén lút nghỉ ngơi, phải tin tưởng quyết tâm của nàng.

———————————

Diệp Tuyền Vũ suy nghĩ, Đan Kỷ Cương là quá bảo vệ Tô Văn Khanh rồi , Tô Văn Khanh không có yếu ớt như Đan Kỷ Cương nghĩ, vốn nên phải nói cho Tô Văn Khanh biết sớm.

Diệp Tuyền Vũ thấy Tô Văn Khanh hôn mê đã tỉnh lại, Tô Văn Khanh nhìn Diệp Tuyền Vũ ánh mắt có chút phức tạp.

“Ngươi là nữ nhi Văn Cơ?” Tô Văn Khanh hỏi lại một lần nữa.

“Ân, ta là nữ nhi của Tô Văn Cơ và Diệp Tử Đồng.” Diệp Tuyền Vũ nhìn Tô Văn Khanh một lần nữa, buổi sáng chịu đả kích lớn như vậy, xế chiều thì đã bình phục hơn phân nửa, Tô Văn Khanh rốt cuộc vẫn là người rất lãnh tình.

“Ngươi thật sự thích Vân Sơ sao?” Tô Văn Khanh cẩn thận đánh giá Diệp Tuyền Vũ, lớn lên đúng là có chút giống Văn Cơ, tính tình cũng có mấy phần giống, đây chính là nguyên nhân vì sao ngay từ đầu Tô Văn Khanh không thích Diệp Tuyền Vũ, bởi vì nàng không thích tính tình Văn Cơ, muốn đổi tính tình Văn Cơ. Nhưng là hiện tại Tô Văn Khanh nhìn lại Diệp Tuyền Vũ, không khỏi cảm giác có chút thân thiết, cái thân thiết này không phải vì là biết nàng là nữ nhi của muội muội mà hình thành.

“Không, chính là yêu.” Diệp Tuyền Vũ kiên định nói.

“Ngươi đúng là có một chút giống Văn Cơ.” Tô Văn Khanh càng xem Diệp Tuyền Vũ càng thấy giống Văn Cơ, cảm giác như thế, tự nhiên có chút đồng cảm.

“Ta giống với mẹ ta không phải là chuyện trọng yếu, quan trọng là, hy vọng ngươi có thể tán thành cho ta cùng Vân Sơ, mẹ ta không thể có được tình yêu, nhưng ta hy vọng mình có thể có được, ta nghĩ mẹ ta nhất định sẽ rất vui.”

Tô Văn Khanh lần nữa im lặng.

“Dì, Vân Sơ vẫn còn quỳ, ngươi kêu nàng đứng lên được không?” Diệp Tuyền Vũ gọi một tiếng dì thật thân thiết, để cho Tô Văn Khanh phải động dung, đứa nhỏ này so với Văn Cơ có tâm nhãn hơn nhiều, Tô Văn Khanh cười nghĩ đến, người kia là nữ nhi của mình, là một miếng thịt được cắt trên người mình, chẳng lẽ mình lại không đau lòng sao? Chẳng lẽ đối với bọn hắn, tâm mình nguội lạnh cứng rắn như vậy sao? Cũng là nên cùng Vân Sơ nói chuyện một chút rồi, nếu không nữ nhi muốn cái gì, chính hắn làm mẫu thân nhưng cũng không biết rõ. Nàng không thể làm một tỷ tỷ tốt, nhưng hy vọng có thể làm một mẫu thân tốt.

 

Advertisements

One thought on “Nữ nhân bất phôi – chương 85

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s