Chương 84

Tô Văn Khanh thật sự là phi thường lãnh tình, nhìn thấy Đan Vân Sơ quỳ một đêm, Tô Văn Khanh sắc mặt cũng không biến đổi, phớt lờ không hỏi, nhìn như không nhìn, làm cho Diệp Tuyền Vũ trong lòng âm thầm tức giận, nhìn thấy nữ nhân mà mình yêu thích, chính mình còn luyến tiếc nàng phải chịu ủy khuất, hơn nữa lại còn quỳ suốt cả một đêm. Nói như thế nào, Đan Vân Sơ cũng là nữ nhi nàng sinh ra, tại sao có thể lãnh khốc như thế, thấy nữ nhi mình quỳ suốt một đêm cũng không một chút động dung đây?

Diệp Tuyền Vũ muốn bồi tiếp Đan Vân Sơ cùng nhau quỳ, nhưng Đan Vân Sơ thế nào cũng không chịu, Đan Vân Sơ tuy mang bao đầu gối nhưng cũng đã sớm chịu không nổi, tuy rằng gia đình không tính là giàu có, nhưng là từ nhỏ đã được baba cưng chìu quen thành thói, như thế chịu tội cũng được xem là lần đầu. Nhưng là Đan Vân Sơ cố nén không cho Diệp Tuyền Vũ lo lắng, nàng cũng không muốn Diệp Tuyền Vũ bồi tiếp mình cùng chịu tội.

Kỳ thật Tô Văn Khanh như vậy tính tình rất thua thiệt, Đan Vân Sơ khó chịu, Tô Văn Khanh làm sao mà cảm thấy tốt được, chẳng qua là nàng quá tốt trong việc thu liễm, người bình thường sao nhìn ra. Tô Văn Khanh một đêm trằn trọc không chợp mắt thậm chí nhiều lần cúi đầu thở dài cũng chỉ có Đan Kỷ Cương người cùng chăn gối mới biết được. Đan Kỷ Cương đau lòng nữ nhi, cũng đau lòng thê tử, người ở giữa lúc nào cũng khổ nhất.

“Mẹ của ngươi tâm thật như đá, nguội lạnh đến không hợp tình người, cũng không từ hạ thủ.” Diệp Tuyền Vũ đau lòng Đan Vân Sơ, không khỏi oán hận Tô Văn Khanh, Tô Văn Khanh quả thật cũng coi như phi thường cay nghiệt, nữ nhân như vậy cơ hồ không có nhược điểm.

Đan Vân Sơ nghe được liền nhíu mày, nàng không thích Tiểu công chúa nói xấu mẹ mình, ở nàng xem, mẹ của nàng sinh nàng nuôi nàng giáo nàng, nhưng nàng lại gây ra thất vọng tức giận, nên cho dù quỳ thêm mấy ngày cũng phải. Mình thích nữ nhân, mặc dù nói không sai, nhưng là đối với cha mẹ mình mà nói, cũng không thể nói là đúng.

” Tiểu công chúa, nàng là mẹ ta, ngươi cảm thấy nàng không tốt, cũng không cần ở trước mặt ta nói, ta nghe không vui.” Đan Vân Sơ quỳ một đêm, sắc mặt có chút mệt mõi, đi đứng sớm đã run lên, nhưng nàng vẫn nghiêm túc nói với Diệp Tuyền Vũ.

Diệp Tuyền Vũ không nói, Đan Vân Sơ nói cũng hợp lý, nhưng là nàng cũng không phải là muốn nói Đan mẫu là không tốt, chẳng qua vì là một lòng lo lắng cho nàng, nàng trái lại không cảm kích, Diệp Tuyền Vũ trong lòng có chút hơi hơi khó chịu.

Đan Vân Sơ cũng biết Diệp Tuyền Vũ bất quá là lo lắng cho mình, cũng sợ lời của mình làm Diệp Tuyền Vũ trong lòng buồn bã, nên tiếp liền tìm đề tài nói.

“Chữ đầu tiên ta học được là do mẹ tự tay dạy, từng chữ từng chữ dạy ta, tính nhẫn nại của nàng là thần kỳ tốt, nhất nhất dốc lòng không ngại phiền toái mà dạy. Ta tính nhẫn nại luôn không tốt không tốt, viết ngoáy vài chữ coi như xong, nhưng là nàng luôn nhất lòng uốn nắn cho ta, tính nàng luôn là vậy, kiên định đến làm cho ngươi không thể không thỏa hiệp. Ta đến bây giờ vẫn viết chữ rất đẹp, đó là nhờ nàng kiên trì dạy ta.

Ta đến bây giờ còn nhớ rõ, nàng bắt đầu dạy ta vẽ tranh, bức tranh đầu tiên ta vẽ đã khiến cho nàng cười, nàng không phải là người dễ dàng khen người, nên mỗi lần được khen, ngươi sẽ cảm thấy được cảm giác đạt được thành quả. Nhưng là về sau ta lại sính ngoại không chọn tranh sơn nước, đó là lần đầu tiên ở trước mặt làm nàng thất vọng.

Nàng từ nhỏ đã muốn cho ta độc lập, lúc bốn tuổi, nàng cho ta một mình ngủ trên giường nhỏ, ta trong lòng là rất sợ hãi, nhưng là cố tình hết lần này đến lần khác vẫn nhắm mắt làm ngơ, cho nên bất quá phải đáp ứng, trong lòng bắt đầu có chút oán nàng, nhưng là về sau ta phát hiện chỉ một động tác nhỏ của ta, đều sẽ đem nàng bừng tỉnh, khi đó, ta liền biết, ta đối với mẹ ta là vô cùng trọng yếu, tuy rằng nàng không bao giờ nói. Tình yêu cả nàng không thể hiện quá nhiều, nhưng sẽ theo thời gian chậm rãi lắng đọng xuống, ngươi sẽ phát hiện kỳ thật nó rất nhiều.

Ta từ nhỏ luôn hy vọng sẽ làm được theo những nguyện vọng của nàng, nhưng là ta dần dần phát hiện, ta từ từ làm trái với tất cả những nguyện vọng của nàng, tuy là những kinh nghiệm lúc sau nói cho ta biết, đại bộ phận thời gian đều là ta làm sai. Ta làm sai, nàng sẽ không trách phạt, nhưng nàng sẽ khiến ngươi suy nghĩ lại, từ nhỏ nàng không bao giờ nói một câu nặng, nhưng là ánh mắt của nàng, sẽ khiến ngươi cảm thấy được là chính mình đã sai lầm. Ta mặc dù biết mình sai lầm, nhưng là lần sau vẫn tái phạm, ta là trong lòng không quá an phận, nhưng ngoài mặt ta vẫn không muốn làm nàng thất vọng, cho nên trước mặt nàng, ta đều làm bộ là rất biết điều, nhưng sau khi ly khai tầm mắt nàng, ta cuối cùng cũng là vô pháp vô thiên. Lúc niên thiếu của ta không có sự kiềm chế của nàng, thậm chí so với ngươi thấy bây giờ còn hư hỏng hơn rất nhiều . . .” Đan Vân Sơ đột nhiên cảm giác mình thật sự trưởng thành, Đan Vân Sơ cảm thấy được trong cuộc sống của nàng, có hai nữ nhân rất trọng yếu, một người là mẹ nàng, còn người kia chính là Tiểu công chúa. Tự trong tiềm thức nói với mình, không cần phải trải qua sự xa cách, không nên càng ngày càng tách xa. Một người khác lại là ở bốn năm về trước, sau một lần vô ý chịu đã kích, làm cho mình trôi nổi bất định, tâm không thể nào an phận được mà chìm xuống (*). Nếu như nói Tô Văn Cơ là không thể dạy dỗ, thì kia chính mình cũng là rất khó giáo hóa.

” Đan Vân Sơ, ta yêu ai sẽ yêu cả đường đi.” Diệp Tuyền Vũ biết, Đan Vân Sơ muốn mình giống nàng đều tôn trọng mẹ nàng, con người thật sự rất kỳ lạ, giống như một Đan Vân Sơ không tim không phổi như vậy, không ngờ thật hiếu thuận. Bởi vì mẹ ở trong lòng Đan Vân Sơ trọng lượng quá nặng, Diệp Tuyền Vũ càng thêm kiên định, trận này đúng chỉ là có thể thắng , không thể thua.

” Tiểu công chúa thật tốt!” Đan Vân Sơ nghiêng người sang người Diệp Tuyền Vũ.

” Đan Vân Sơ, nếu là nàng vẫn thực kiên định, ngươi có thể hay không . . .” Diệp Tuyền Vũ lo lắng hỏi.

” Sẽ không, ta đã muốn cái gì, thì sẽ là luôn luôn kiên định, ta tin tưởng cuối cùng mẹ cũng sẽ chấp nhận, chỉ cần có quyết tâm. Ta yêu ngươi, mẹ ta cuối cùng nhất định cũng sẽ biết, bởi vì nàng cũng yêu ta.”

Diệp Tuyền Vũ mới hơi yên tâm, nhưng là cứ để Đan Vân Sơ quỳ đến khi Tô Văn Khanh chịu thỏa hiệp, quá trình này rất xa xôi, mà quá trình này đau lòng nhất cũng là mình, Diệp Tuyền Vũ muốn cạy mở khối đá Tô Văn Khanh này. Diệp Tuyền Vũ tin chắc trên thế giới này không có gì là không thể đánh bại, chính là có tìm được chìa khóa mấu chốt hay không, Diệp Tuyền Vũ kín đáo chuyển động đầu óc của nàng.

Thân ảnh màu trắng sau cửa hơi hơi cử động, sau đó nhíu mày xoay người rời đi.

Tô Văn Khanh kéo bức vẽ ra, nhưng làm gì tâm cũng không tâm bình khí hòa được, sau khi Văn Cơ mất một thời gian dài, lòng của nàng cũng như thế không thể yên tĩnh. Lời nói của Vân Sơ, không phải là một cú sốc lớn đối với nàng, Vân Sơ so với Văn Cơ hiểu chuyện, nhưng là nữ nhân cùng nữ nhân ở cùng nhau thật sự có được không? Từ nhỏ cái giáo dục truyền thống của Trung quốc đã được nuôi dưỡng trong Tô Văn Khanh, một Tô Văn Khanh từ trong xương tủy đã tiếp nhận quốc học, không thể tìm ra lý do một nữ nhân sao lại cùng nữ nhân ở với nhau.

Không được, tuyệt đối không được! Tô Văn Khanh trong lòng lại bác bỏ.

Đan Vân Sơ một mực quỳ cho tới trưa, tuy rằng Đan Kỷ Cương khuyên hồi lâu, cũng không có hiệu quả, đành phải tìm đệm để cho Đan Vân Sơ không cảm thấy quá khó khắn, chính là Đan Vân Sơ kiên quyết không dùng, nàng nghĩ, chỉ có thể so với nàng kiên định hơn, bằng không trận chiến này tuyệt đối không thể chiến thắng.

“Nàng vẫn còn quỳ sao?” Tô Văn Khanh đột nhiên buông bút hỏi, làm Đan Kỷ Cương mừng rỡ trong lòng, Khanh xem ra còn có hy vọng mở lòng.

“Vẫn quỳ, bắt đầu từ tối qua, không nghĩ ngơi, chắc cũng đã quỳ mười mấy tiếng rồi, người sắt còn chịu không nổi, huống chi Vân Sơ từ nhỏ cũng chưa từng chịu qua gian khổ dạng này . . .” Đan Kỷ Cương đau lòng nói, hắn cũng không tin Khanh không đau lòng, trái lại chắc hẳn còn đau lòng hơn mình.

“Nàng sao lại làm ta khó xử đây?” Tô Văn Khanh nói xong, tiếp tục miệt mài vẽ tranh, chỉ có Đan Kỷ Cương biết, bức họa này là bắt đầu từ buổi sáng, nhưng chỉ vẽ được vài nét.

” Khanh, Vân Sơ vui vẻ là tốt rồi, cứ để tùy nàng đi, đứa bé kia không dễ dàng yêu người, ngoại trừ Tiểu công chúa, nàng cũng không còn cách nào theo nguyện vọng của ngươi, sẽ không lập gia đình rồi sinh con . . .” Đan Kỷ Cương tiếp tục khuyên, hắn tự nhiên cũng muốn nhi nữ mình giống như những nữ nhi của người ta, lập gia đình sinh con, nguyện vọng của cha mẹ hắn hiểu rõ, nhưng là Vân Sơ đứa bé kia từ nhỏ đã không giống những nhi đồng nhà người ta, thôi, con cháu tự do con cháu phúc.

Tô Văn Khanh bút trong tay bỗng ngừng một chút, vì cái gì muội muội như thế, đến nữ nhi cũng như vậy!

“Không được, liền không được!” Tô Văn Khanh ngữ khí vẫn là thực kiên định, có lẽ cũng không hoàn toàn nói cho Đan Kỷ Cương nghe, thực ra nàng không phải là không có chút rung động.

” Đan Vân Sơ, ngươi đứng lên a, ta sợ ngươi quỵ chết, nàng cũng sẽ không thỏa hiệp, không được, ta phải nghĩ cách…” Diệp Tuyền Vũ nóng lòng, Đan Vân Sơ sắc mặt thoạt nhìn phi thường nhợt nhạt, nếu tiếp tục quỳ, nàng sợ chân Đan Vân Sơ phế đi.

” Tiểu công chúa, không có gì đáng ngại, ta còn có thể quỳ tiếp, ngươi không cần lo lắng như vậy…” Đan Vân Sơ ngữ khí có chút suy yếu an ủi Diệp Tuyền Vũ, nhưng là không những an ủi được Diệp Tuyền Vũ, ngược lại còn làm nàng lo lắng hơn. Tô Văn Khanh là người, chỉ cần là người, nhất định sẽ có điểm yếu lòng, có lẽ cái điểm yếu lòng kia chính là mẹ của mình, mà cho dù là không phải, tổng yếu cũng phải thử một lần, chứ không thể cho Đan Vân Sơ tiếp tục quỳ như thế này.

“Ngươi chờ ta, ta không thể để một mình ngươi cố gắng, ta cũng phải dùng cách của ta.” Diệp Tuyền Vũ theo Đan Vân Sơ nói xong, đứng dậy tìm Tô Văn Khanh.

Nàng thấy Tô Văn Khanh vẫn còn vẽ tranh, chứng kiến Tô Văn Khanh bộ dạng bình tĩnh tự nhiên, nàng liền có chút tức giận, người đang quỳ kia chính là nữ nhi của nàng, chẳng lẽ nàng một chút cũng không đau lòng?

“Dì, ngươi thật sự muốn Vân Sơ tiếp tục quỳ sao?” Diệp Tuyền Vũ hỏi, ngữ khí có chút bức người.

“Không liên can đến ngoại nhân.” Tô Văn Khanh ngữ khí như trước hờ hững, Tô Văn Khanh vẫn là xem ngoại nhân là ngoại nhân, ngay cả giận cá chém thớt đều không có.

” Ngoại nhân? Trên người của ta chính là dòng máu Tô gia của ngươi, cái này cũng coi như ngoại nhân sao?” Diệp Tuyền Vũ cười hỏi, làm Đan Kỷ Cương cả kinh, Tiểu công chúa muốn làm cái gì?

“Có ý gì?” Tô Văn Khanh nhíu mày hỏi.

“Ta là nữ nhi của Tô Văn Cơ, là con của muội muội ngươi!” Diệp Tuyền Vũ nói xong, Tô Văn Khanh trên mặt quả nhiên kinh ngạc, Văn Cơ có nữ nhi, sao mình lại không biết? Tô Văn Khanh nhìn về phía Đan Kỷ Cương, nhìn biểu tình của Đan Kỷ Cương hiển nhiên cũng là đã biết, bọn hắn che giấu mình nhiều chuyện như vậy, còn có cái gì mình không biết đây? Tô Văn Khanh trong lòng có dự cảm bất thường.

“Chuyện kia ngươi đã biết, vậy các ngươi là loạn luân . . .” Tô Văn Khanh cảm giác có chút hoa mắt, loạn luân các nàng cũng không xem là vấn đề sao? Các nàng không biết đạo đức là gì sao?

” Loạn luân thì thế nào, chúng ta đều là nữ nhân, lại không sinh con, chúng ta yêu nhau cũng không hại đến người khác, chẳng lẽ có sai sao? “Diệp Tuyền Vũ hỏi Tô Văn Khanh, vì cái gì nhất định phải bị nàng phán tội chết.

” Diệp Tuyền Vũ đủ rồi!” Đan Kỷ Cương tức giận hướng Diệp Tuyền Vũ quát, cảm giác mình thân thể thê tử như lảo đảo muốn ngã, càng sợ Diệp Tuyền Vũ nói lời không nên nói, hắn không thể để cho Diệp Tuyền Vũ nói chuyện này.

“Các ngươi rốt cuộc còn giấu ta chuyện gì?” Tô Văn Khanh không nhìn Đan Kỷ Cương mà nhìn thẳng vào Diệp Tuyền Vũ hỏi.

“Muội muội của ngươi cũng chính là mẫu thân của ta, cũng giống như ta cùng Đan Vân Sơ, nàng là yêu ngươi, nhưng chính là nàng biết ngươi sẽ không chấp nhận, cho nên không bao giờ để cho ngươi biết. Không thể mở miệng nói yêu, cuối cùng đem nàng bức đến điên, nên nàng mới dùng thuốc phiện để tự mê hoặc bản thân, cái thứ tình yêu cấm kỵ yêu lên chính tỷ tỷ của mình, có phải hay không nên xuống địa ngục? Có phải hay không cảm thấy nàng chết cũng đúng đây?” Diệp Tuyền Vũ nói, đây vốn là không công bằng, một người thì có cuộc sống hạnh phúc, một người thì thống khổ đến phải tìm giải thoát từ cái chết, và cái người sống hạnh phúc kia thì hoàn toàn không biết sự tình gì, nàng thay mẹ nàng bất bình.

Tô Văn Khanh sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch,” Đan Kỷ Cương, nàng nói có đúng không?” Tô Văn Khanh hi vọng Đan Kỷ Cương tự nói với mình, đó không phải là sự thật, Văn Cơ thế nào lại yêu mình, nàng sao có thể yêu mình, các nàng là tỷ muội, cùng một dòng máu với nhau, nàng vẫn cho rằng Văn Cơ bám dính lấy mình bất quá là tình cảm tỷ muội mà thôi…

Đan Kỷ Cương ngầm thừa nhận, Khanh quả thực có quyền được biết, tuy rằng hắn không muốn Khanh biết, đây đối với Khanh thật sự là một đả kích lớn, Đan Kỷ Cương trong lòng đối Diệp Tuyền Vũ có chút bất mãn, nàng đem giấy đi chọc thủng, mặc dù nàng so với ai khác là có tư cách chọc.

” Đan Kỷ Cương, ngươi nói a! “Đan Kỷ Cương vẫn im lặng làm cho sắc mặt Tô Văn Khanh càng thêm trắng bệch.

“Ân!” Tô Văn Khanh thân thể sau khi nghe thấy cái chữ đó như không chống đỡ được, Đan Kỷ Cương lo lắng ôm lấy thân thể thê tử, vẻ mặt lo lắng.

“Dì, vì ngươi mà ta từ nhỏ đã không có mẫu thân rồi, ta không muốn ngươi đem người ta yêu nhất mang đi, nếu như thế ta cũng sẽ chết, dì, xem như ta xin ngươi được không?” Diệp Tuyền Vũ rưng rưng quỳ xuống, thoạt nhìn như vô cùng bi thương, nàng giờ phút này là lấy thân phận nữ nhi của Tô Văn Cơ mà cầu xin Tô Văn Khanh.

Tô Văn Khanh liếc nhìn Diệp Tuyền Vũ một cái, rồi hôn mê.

Đan Kỷ Cương cũng liếc mắt nhìn Diệp Tuyền Vũ một cái, quả nhiên là nữ nhi của Văn Cơ, tính khí giống nhau cay độc, trừ bỏ người mình yêu, người khác đều không trọng yếu. So với vừa rồi bức người, giờ phút này thoạt nhìn lại đáng thương như vậy, rốt cuộc là ai sai đây? Ai cũng không sai, nàng bất quá là quá yêu nữ nhi mình, sai chính là vận mệnh, đều trộn lẫn đến một khối.

Diệp Tuyền Vũ làm như vậy không dám để cho Đan Vân Sơ biết, nàng cũng lường trước là Đan Kỷ Cương cũng sẽ không nói cho Đan Vân Sơ, tuy rằng Đan Kỷ Cương trong lòng hiện tại sẽ có chút vướng mắc, nhưng là cũng nhanh tiêu tan. Vì Đan Vân Sơ, nàng không thể không mạo hiểm, vết sẹo này bất đắc dĩ mới phải vạch trần ra, nàng cũng không muốn vạch, nhưng là chuyện này vốn là nên do nàng nói.

Tô Văn Khanh, đây là ngươi thiếu ta, ngươi không có sai, nhưng là ngươi hại ta từ nhỏ không có mẹ, đây không phải là không đúng sự thật.

—————

(*) sry nha cái đoạn này mình không hiểu ý nó nói gì nên mình để vậy lun 😀

Bạn nào hiểu pm nói với mình để mình edit lại.

Advertisements

One thought on “Nữ nhân bất phôi – chương 84

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s