Chương 83

“Sao không mang giày cao gót?” Đan Vân Sơ giễu cợt hỏi.

“Đan Vân Sơ!” Diệp Tuyền Vũ tức giận hướng Đan Vân Sơ nói to.

“Tại lúc ấy mang ngươi về nhà, nên mới tai họa như hiện tại.” Đan Vân Sơ cảm giác mình động tâm là từ lúc Diệp Tuyền Vũ bắt đầu rơi lệ, bắt đầu đem nàng về nhà.

“Ngươi hối hận sao?” Diệp Tuyền Vũ nhìn bên mặt Đan Vân Sơ lúc lái xe có chút bất an hỏi, nàng không thích từ miệng Đan Vân Sơ nói ra hai từ hối hận.

“Hối hận muốn chết.” Đan Vân Sơ cười nói, nghiêng đầu nhìn lại phát hiện mặt Diệp Tuyền Vũ trong nháy mắt trắng bệch đi, Đan Vân Sơ hơi đau lòng, Tiểu công chúa khi nào mới có thể tin tưởng mình nhiều hơn đây? Mình chỉ nhiều lắm chỉ có một lần làm chuyện không tốt thôi mà.

“Hối hận không sớm kiềm hãm ngươi tai họa, có trời mới biết ngươi có bao nhiêu mê người.” Đan Vân Sơ nhanh chóng bổ sung một câu, sau đó quay đầu lấy môi hôn nhẹ lên khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Tuyền Vũ, Diệp Tuyền Vũ tâm giãn ra.

 “Đan Vân Sơ, ngươi chuyên tâm lái xe đi, ta không muốn chết cùng ngươi!” Diệp Tuyền Vũ hướng Đan Vân Sơ quát, nàng chán ghét Đan Vân Sơ có thể dễ dàng trêu chọc tâm mình, tâm luôn dễ dàng vì Đan Vân Sơ mà chợt cao chợt thấp.

“Khen ngươi mê người, ngươi còn mắng ta.” Đan Vân Sơ hơi bĩu môi, oán hận nói.

“Ngươi mỗi lần đều như vậy, đều cho ta uống đắng rồi sau đó lại thêm đường, xấu xa!” Diệp Tuyền Vũ quở trách nói, nhưng là Đan Vân Sơ nụ hôn nhẹ lúc này tựa hồ vẫn còn ấm nóng trên mặt, có chút mềm lòng.

“Vậy cuối cùng so với cho ngươi ăn đường, tiếp tục cho ngươi uống đắng là được.” Đan Vân Sơ cười nói, nàng thích cái cảm giác cùng Tiểu công chúa tranh cãi, không nói chừng sẽ thích cả đời.

“Ngươi dám?” Diệp Tuyền Vũ nổi giận, buổi sáng mới nói đối tốt với mình, hiện tại lại chọc mình tức giận.

“Tiểu công chúa khi tức giận khuôn mặt luôn tỏa ra một loại diễm quang tứ xạ!” Đan Vân Sơ ngày hôm nay không khách khí thổi phồng Diệp Tuyền Vũ mê người, Diệp Tuyền Vũ nghe được trong lòng mới cảm thấy hơi hơi thoải mái một ít, sau đó đắc ý giương khóe miệng lên.

“Đó là đương nhiên, ta luôn luôn là xinh đẹp nhất, cho nên ngươi phải biết là ngươi may mắn lắm mới có được ta.” Diệp Tuyền Vũ trong mắt càng thêm đắc ý.

Đan Vân Sơ nhìn thấy Diệp Tuyền Vũ đang là khổng tước khoe đuôi, sau đó nở nụ cười.

“Ta cũng rất tốt, ngươi cũng may mắn lắm mới có được.” Đan Vân Sơ không quên cũng thổi phồng chính mình một phen.

“Cắt, ngươi tính cực xấu, ai có ngươi mới xui xẻo!” Diệp Tuyền Vũ có được Đan Vân Sơ một chút cũng không may mắn, luôn luôn là có hại.

“Hừ, vậy ngươi chí là một quỷ xui xẻo!” Đan Vân Sơ bĩu môi, tuy mình tính cách hơi xấu tý, nhưng là vẫn có đống người ái mộ.

“Ngươi nói ai là quỷ xui xẻo đây?” Diệp Tuyền Vũ ngón tay hiện tại đặt trên đùi Đan Vân Sơ, phi thường ác ý vuốt ve đùa nghịch lên trên.

“Diệp Tuyền Vũ, ta đang chuyên tâm lái xe, bây giờ là ta không muốn cùng ngươi chết a . . .” Nữ nhân chết tiệt, tay hướng còn hướng vào trong xoa lấy, Đan Vân Sơ cảm thấy thân thể mình bị trêu chọc có chút nóng lên, chơi kích thích lúc này đúng là không đúng lúc a, Đan Vân Sơ bắt lấy ngón tay xấu xa của Diệp Tuyền Vũ kéo ra, đưa lên miệng, cắn một cái.

“Đau!” Diệp Tuyền Vũ bị đau nên rút tay mình về, Đan Vân Sơ một chút cũng không thương hoa tiếc ngọc, nữ nhân đáng ghét, rõ ràng có phản ứng mà.

“Tiểu công chúa muốn chơi kích thích, về sau kích thích thế nào ta cũng sẽ chơi cùng ngươi, nhưng hiện tại thì ngoan nào.” Đan Vân Sơ cũng không ngồi không, lấy ngón tay của Diệp Tuyền Vũ lúc nãy bị mình cắn ngậm vào trong miệng, nhẹ nhàng liếm lấy, động tác ngày càng dễ khiến cho người ta đỏ mặt tim đập, Diệp Tuyền Vũ mặt đỏ lên, ngón tay truyền đến nguồn điện rất lớn, làm cho Diệp Tuyền Vũ lặp tức đem ngón tay rút trở về, nháy mắt rút ra, còn vương theo một ít nước bọt, nói có bao nhiều mờ ám, thì mờ ám bấy nhiêu, Diệp Tuyền Vũ cảm giác thân thể cũng có chút khô nóng. Đáng giận, Đan Vân Sơ ngược lại chuyện này càng ngày càng lợi hại. Trận chiến này, Đan Vân Sơ toàn thắng!

Nhìn thấy Diệp Tuyền Vũ trên mặt hơi ửng đỏ, Đan Vân Sơ cười đắc ý, Tiểu công chúa mẫn cảm như thế còn dám chủ động tán tỉnh, trận chiến tán tỉnh này thua thì đúng quả không thể nghi ngờ!

Nhưng thật ra nhờ cái ầm ĩ này, tâm tình bất an không yêu của hai người cũng đã thuyên giảm không ít, nhưng là cái lo âu từ đáy lòng cũng không mất đi hẳn, hai người ngầm hiểu lẫn nhau.

Đến cửa nhà, Đan Vân Sơ hít sâu một hơi, tay cầm tay Diệp Tuyền Vũ, có chút nóng ẩm, cả tay mình lẫn tay Diệp Tuyền Vũ, xem ra nàng cùng Tiểu công chúa đều khẩn trương đến nỗi tay đẫm mồ hôi.

“Tiểu công chúa, đừng khẩn trương, mẹ ta không có ăn thịt người.” Đan Vân Sơ không biết những lời an ủi của mình nói cho Diệp Tuyền Vũ giống như tự an ủi mình.

Đan Vân Sơ đến cửa nhà mới phát hiện, mình không mang theo chìa khóa, phải gõ cửa.

Người mở của chính là Đan phụ, Đan Kỷ Cương mở cửa, kinh ngạc nhìn thấy hài tử của mình còn có cả Diệp Tuyền Vũ, còn là tay trong tay, Đan Kỷ Cương khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói gì. Đã vì Diệp Tuyền Vũ làm tới bước này, mới nhìn đã biết yêu hài tử này rất sâu đậm.

“Vào đi!” Đan Kỷ Cương như trước ôn hòa nói.

Lúc này Đan mẫu đang vẽ một bức tranh sơn thủy, non xanh nước biếc, chuyên chú đến có chút quên mình, kỳ thật Tô Văn Khanh diện mạo phi thường thanh tú, không toát ra vẻ diễm lệ, nhưng lại có loại cảm giác linh khí kỳ ảo. Người như vậy, làm cho người ta cảm thấy một loại cảm giác lãnh tình, nội liễm, là một người phi thường cố chấp.

Đan Vân Sơ cùng Diệp Tuyền Vũ chỉ có thể đứng chờ Đan mẫu vẽ xong bức tranh, trong lúc chờ đợi, tay của hai người không lúc nào tách ra, Diệp Tuyền Vũ biết Đan Vân Sơ cần mình tiếp thêm dũng khí.

Qua hồi lâu, Đan mẫu mới vẽ xong bức tranh, mới phát hiện Đan Vân Sơ cùng Diệp Tuyền Vũ đứng ở trước mặt mình, nàng khẽ nhìn thấy tay các nàng nắm chặt nhưng cũng không lộ ra bất cứ biểu tình nào, trong lòng đã vài phần rõ ràng, vài phần không vui, vài phần tức giận, nhưng sắc mặt vẫn làm như không có chuyện gì.

“Về rồi à, chờ ta rửa cọ vẽ, rồi cùng nhau ăn cơm, ăn xong lại nói.” Tô Văn Khanh ngữ khí thản nhiên, không có một câu hỏi nhắc nhở nào khác, đây mới thực sự là lấy tâm lý áp đảo người.

“Hảo.” Đan Vân Sơ vẫn theo thói quen ở trước mặt mẹ mình dịu ngoan, nhưng trong lòng có chút không rõ, mẹ là nhìn ra, nhưng tại sao vẫn bình thản đây? Như thế ngược lại còn làm cho Đan Vân Sơ rất không yên tĩnh.

Diệp Tuyền Vũ không thể không bội phục Tô Văn Khanh, nàng chỉ nói mấy câu, liền chèn ép được tâm lý Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ giờ phút này như một con cừu dịu ngoan, cái vẻ hung hăn càn quấy cùng với kiêu ngạo cố chấp như mất hết. Tô Văn Khanh không thể nghi ngờ là chính là loại người tâm lý rất cường đại, người khác không thể ở trước mặt nàng mà cường thế, nàng còn có một loại khí chất, đó làm cho người khác không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Cái này cũng chớ trách Đan Vân Sơ ở trước mặt Đan mẫu là cừu, quay người lại liền biến thân, Đan Vân Sơ phỏng chừng ở nhà áp lực quen rồi nên khi xuất môn liền bùng nổ.

Diệp Tuyền Vũ hơi véo vào bàn tay Đan Vân Sơ, để cho Đan Vân Sơ không bị lâm vào tràng khí của Đan mẫu.

Tô Văn Khanh đứng dậy đi rửa tay, Đan Kỷ Cương lập tức vào phòng bếp.

Đan Vân Sơ cùng Diệp Tuyền Vũ liền có cơ hội tạm nghỉ một chút.

“Tiểu công chúa, ta sẽ không chưa kịp lâm trận mà đã chết . . .” Đan Vân Sơ nhẹ nhàng an ủi Diệp Tuyền Vũ, Diệp Tuyền Vũ xem ra so với mình còn khẩn trương hơn, cũng may mà có mang theo Tiểu công chúa cùng về, nếu thật sự chỉ có một mình, thực dễ dàng lập tức tan tác, nhưng là nhìn thấy Tiểu công chúa, nàng liền có chút tin tưởng.

“Mẹ, ta . . . ” Đan Vân Sơ ăn không biết vị, muốn ở trên bàn cơm mà nói rõ sự thật.

“Khi ăn không nói chuyện, có việc gì cứ để sau nói đi.” Tô Văn Khanh một câu, cắt đứt lời nói của Đan Vân Sơ, cũng khiến cho Đan Vân Sơ tràn đầy dũng khí, cũng mất đi một ít.

Diệp Tuyền Vũ trong lòng có chút cấp bách, Tô Văn Khanh thật sự là lợi hại, làm cho Đan Vân Sơ chưa chiến mà bại, một lần nữa lấy tâm lý chèn ép Đan Vân Sơ. Đan Vân Sơ ba mươi năm chịu ảnh hưởng của Tô Văn Khanh, không phải một sớm một chiều có thể thay đổi, Diệp Tuyền Vũ chỉ sợ Đan Vân Sơ từ tâm lý mà bị đánh áp xuống.

Chỉ chốt lát phòng ăn lại phi thường im lặng, thậm chí im lặng đến có chút quỷ dị, nơi này ngoài Tô Văn Khanh cũng được là ăn uống bình thường, thì ba ngươi còn lại căn bản là không ăn được gì.

Cuối cùng Đan Vân Sơ cũng chờ được lúc mẹ đặt đũa xuống, Đan Vân Sơ cố lấy lại dũng khí nói.

“Mẹ, ta có việc muốn nói!” Đan Vân Sơ vừa mở lời, làm Diệp Tuyền Vũ cùng Đan Kỷ Cương trên bàn ăn động tác đều ngừng lại.

“Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?” Tô Văn Khanh sắc mặt vẫn phi thường hờ hững, hờ hững đến Đan Vân Sơ liền biết mẹ mình hiện tại là đang tức giận.

“Ta đã nghĩ rất kỹ, ta muốn cùng Diệp Tuyền Vũ ở cùng một chỗ, ta yêu nàng.” Đan Vân Sơ kiên định nói.

“Nàng cùng ngươi giống nhau đều là nữ nhân.” Tô Văn Khanh nhìn thẳng Đan Vân Sơ, tựa hồ cần Đan Vân Sơ đưa ra một cái giải thích hợp lý.

“Ta không quan tâm nàng là nữ nhân hay không, ta chỉ biết là ta yêu nàng.” Đan Vân Sơ chưa bao giờ để ý mấy thứ này, nên nàng mới không quản những thứ này.

“Ta để ý, ta nói rõ cho ngươi biết, ngươi muốn cùng nữ nhân ở cùng nhau, ta không cho phép, đây là quyết định duy nhất của mẫu thân.” Tô Văn Khanh không nói Đan Vân Sơ làm đúng sai, chỉ nói cho Đan Vân Sơ, nàng chỉ là một người mẹ không muốn cho con gái mình cùng nữ nhân ở chung một chỗ.

“Ta hy vọng mẹ có thế chấp nhận, nhưng cho dù mẹ không chấp nhận, ta cũng sẽ cùng nàng ở cùng một chỗ.” Đan Vân Sơ như trước giữ vững lập trường, nàng hi vọng mẹ có thể chấp nhận quyết định của nàng.

“Ngươi tâm đã quyết, thì sao còn hỏi ý kiến ta?” Tô Văn Khanh ngữ khí cho tới lúc này mới cho người khác biết nàng hiện tại là tức giận.

“Mẹ, ta chỉ hy vọng ngươi có thể chấp nhận tình yêu của ta.” Đan Vân Sơ khẩn cầu nói.

“Đan Vân Sơ, ta nói rõ một lần nữa, ngươi thích nữ nhân, đã muốn để cho ta phi thường thất vọng rồi, nếu ngươi vẫn khăng khăng với quyết định của ngươi, thì ta sẽ không can thiệp nữa, chính là từ nay về sau đừng xuất hiện tại cái nhà này nữa.” Tô Văn Khanh nói xong ly khai bàn ăn, nàng không muốn ba mươi năm sau, con gái của mình lại đi trên con đường giống muội muội mình, điều này làm cho Tô Văn Khanh phi thường thất vọng cùng tức giận, nhưng Tô Văn Khanh là người như vậy, nàng càng tức giận, càng sẽ không muốn can thiệp, quyết định của ngươi cũng không quan hệ đến ta, cho dù ngươi là người ta sinh ra cũng vậy.

“Mẹ, ngươi không thể nhận, nhưng cũng không thể đoạt tuyệt quan hệ với ta, ta là ruột thịt của ngươi, cùng ngươi có quan hệ huyết thống . . .” Đan Vân Sơ kéo chặt Tô Văn Khanh thân mình quỳ xuống, nàng đã sớm tiên liệu trước, mẹ cùng Tô Văn Cơ đoạn tuyệt quan hệ, thì cũng sẽ cùng mình đoạt tuyệt quan hệ, điều nàng sợ nhất là như thế, Đan Vân Sơ cảm giác tâm mình như lạnh hết.

“Nếu là ruột thịt của ta, cũng biết ta sẽ quả quyết không nhận, vậy ngươi làm sao còn hết sức làm ta thất vọng cùng khó xử đây?” Tô Văn Khanh trên mặt lộ vẻ bất mãn thất vọng cùng chật vật, nào kéo tay Đan Vân Sơ ra khỏi tay mình, đoạn tuyệt xoay người rời đi.

“Ta sẽ quỳ đến khi mẹ ta thứ mới thôi.” Đan Vân Sơ hướng Tô Văn Khanh hô.

Tô Văn Khanh ngay cả nhìn cũng không nhìn Đan Vân Sơ, tiếp tục rời đi.

Nói rõ mọi chuyện chỉ ngắn ngủi 5p đồng hồ, trong lúc đó Diệp Tuyền Vũ cùng Đan Kỷ Cương một câu cũng chen vào không lọt.

“Vân Sơ, ngươi, vô ích . . .” Đan Kỷ Cương muốn đi xem thê tử, thê tử vừa rồi tức giận đến run cả thân thể, hắn lo lắng thân thể thê tử, thế nhưng thấy nữ nhi mình quỳ xuống, hắn cũng đau lòng, hắn muốn kéo nữ nhi mình lên, nhưng chính Đan Vân Sơ không chịu, Đan Kỷ Cương đành phải để nữ nhi mình ở đó, đi vào xem Tô Văn Khanh.

Diệp Tuyền Vũ nhìn thấy Đan Vân Sơ quỳ xuống, cũng rất đau lòng, sau đó bồi tiếp Đan Vân Sơ quỳ xuống.

“Đứa ngốc, ngươi quỳ theo ta làm gì?” Đan Vân Sơ không cho Diệp Tuyền Vũ quỳ xuống.

“Ngươi vì ta mà quỳ, ta bồi tiếp quỳ, không đúng sao?” Diệp Tuyền Vũ kiên quyết quỳ xuống, nàng cảm giác mình giờ khắc này mới là hạnh phúc nhất.

“Đứa ngốc, ta có cái bao đầu gối, ngươi quên rồi sao?” Đan Vân Sơ mỉm cười, nhưng là dù có tươi cười vẫn không dấu đi được ưu sầu trong mắt, nếu không thể quỳ đến khi mẹ mềm lòng, sợ là mẹ sẽ không cho mình một bước cũng không cho vào cửa, nguyên lai là rất khó lưỡng toàn giữa tình yêu và tình thân, nếu mẹ không chịu thỏa hiệp, thật vứt bỏ luôn cả cái quan hệ huyết thống này sao? Đan Vân Sơ nghĩ đến trong lòng liền phi thường khó chịu, năm đó thỏa hiệp chính là Tô Văn Cơ, Đan Vân Sơ không muốn thỏa hiệp, nàng không muốn vứt bỏ nữ nhân đang bồi tiếp quỳ cùng mình.

“Tâm có phải là rất khó chịu không?” Đan Vân Sơ khó chịu như vậy, nàng thấy đau lòng, bồi tiếp nàng ấy quỳ, nàng mới cảm thấy được dễ chịu một ít.

“Thích nữ nhân thì có gì không được? Mẹ vì cái gì mà không thể chấp nhận đây?” Đan Vân Sơ không biết, vì cái gì, đều cũng là người với người thì tại sao còn để ý đây?

Tô Văn Khanh so với Diệp Tuyền Vũ tưởng tượng còn lạnh cùng cố chấp hơn, Đan Vân Sơ sợ là sẽ phải luôn luôn quỳ, hơn nữa quỳ cũng chưa chắc có thể giải quyết được, Diệp Tuyền Vũ đột nhiên cảm thấy được Đan Vân Sơ mua cái bao đầu gối để đối phó với biện pháp quỳ này thật sự không phải là tốt nhất, chuẩn bị vẫn là rất ít. Diệp Tuyền Vũ đột nhiên hối hận không ngăn cản Đan Vân Sơ nói sự thật, Tô Văn Khanh nếu như không tha thứ cho Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ cho dù lựa chọn mình, Đan Vân Sơ cũng không thể không có gánh nặng khi cùng mình ở một chỗ, cái vướng mắc này sẽ luôn luôn lưu lại. Trận chiến này bắt buộc phải thắng, không thể thua, Diệp Tuyền Vũ âm thầm hạ quyết tâm, nàng nhất định cần phải suy nghĩ một biện pháp mới được.

Tô Văn Khanh không phải là loại người dễ dàng dao động, trận chiến này rốt cuộc lớn như thế nào, Đan Vân Sơ và Diệp Tuyền Vũ trong lòng cũng không biết được.

“Khanh, các nàng yêu nhau ngươi cũng tán thành cho các nàng đi!” Đan Kỷ Cương thay nữ nhi cầu xin.

“Nói như vậy, ngươi đã sớm biết chuyện.” Tô Văn Khanh nhìn Đan Kỷ Cương lạnh giọng hỏi.

Đan Kỷ Cương im lặng

“Nếu ngươi đã biết, vì sao sớm không nói cho ta biết?” Tô Văn Khanh hỏi.

Đan Kỷ Cương không biết nên nói cái gì, thê tử rõ ràng rất tức giận, nên liên đới tức giận lên mình.

“Ngươi từ nhỏ đã dung túng nàng, nàng tính khí như một con ngựa hoang được cởi bỏ yên cương, nàng làm sai cũng dung túng, cùng nữ nhân ở cùng nhau cũng không cho là chuyện gì nghiêm trọng, ta hiện tại thật không biết, trong lòng nàng còn có cái gì là nghiêm trọng. Ai biết, mấy năm nay nàng ở bên ngoài còn giấu diếm ta bao nhiêu chuyện nữa . . .” Tô Văn Khanh tức giận đến nói không được nữa, có chút lửa giận công tâm, đây là Tô Văn Khanh chưa từng có qua cảm xúc không khống chế được.

“Khanh…” Đan Kỷ Cương có chút lo lắng muốn đi tới gần Tô Văn Khanh, làm yên lòng nàng một chút.

“Đan Kỷ Cương, nếu ngươi tiếp tục thay nàng van xin, thì đùng có xuất hiện trước mắt ta!” Tô Văn Khanh chưa từng đối với Đan Kỷ Cương nói kiên quyết như vậy, làm cho Đan Kỷ Cương không dám tiếp tục thay nữ nhi nói giúp một câu, Khanh luôn là nói được làm được, nghĩ đến đây, Đan Kỷ Cương cũng có chút lo lắng, Vân Sơ còn quỳ ngoài kia, Vân Sơ lớn như vậy, làm sao như thế chịu khổ qua đây?

Đan Kỷ Cương cũng không giúp đỡ được gì, bởi vì hắn căn bản là sợ vợ.

 

 

Advertisements

One thought on “Nữ nhân bất phôi – chương 83

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s