Chương 63

Trường tỷ như mẹ, Tô Văn Khanh hơn Tô Văn Cơ sáu tuổi nên từ ngày mẹ mất nàng liền đảm nhiệm trọng trách này, vai trò vừa là tỷ tỷ vừa là mẹ. Khác với cách dạy dỗ Đan Vân Sơ, nàng đối với Tô Văn Cơ chính là chọn phương pháp dạy dỗ nghiêm khắc, nhưng nàng rất nhanh phát hiện thất bại, luôn thích bám dính lấy mình, trước mặt mình luôn là biểu hiện của một muội muội ngoan hiền, nhưng bản tính thật sự rất khác. Một tính cách thật sự quái đản, bất hảo, không biết đúng sai, làm cho Tô Văn Khanh thật sự đau đầu.

Tô Văn Cơ so với Tô Văn Khanh xinh đẹp hơn rất nhiều, một khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp lộ ra một cổ dã tính (hoang dã) cùng linh tính (thông minh), từ nhỏ đã rất nhiều bé trai vây quanh nàng, tìm mọi cách lấy lòng nàng. Có người đưa cho nàng món quà sinh nhật đã được lựa chọn tỉ mỉ, nàng tại chỗ ném vào thùng rác, không vì người khác đối với nàng tốt thì nàng sẽ tốt lại, nhưng ai đối với nàng làm chuyện xấu, thì nàng nhất định sẽ báo thù, hơn nữa báo thù độc hơn gấp bội. Nhưng hết lần này đến lần khác như vậy, cũng không ai thấy nàng cay độc, chẳng qua cũng chỉ cảm thấy nàng là tùy hứng, đùa dai không biết chừng mực mà thôi, cho nên rất nhiều người bên cạnh dung túng cho nàng.

Tô Văn Khanh lại không dung túng em của mình, nếu em nàng sai thì sẽ nghiêm trị, nhưng là Tô Văn Cơ trời sanh không thể quản giáo được, cho dù Tô Văn Khanh xử phạt nghiêm khắc thế nào, thì nàng ở trước mặt tỷ tỷ mình luôn ngoan ngoãn nhưng khi Tô Văn Khanh không nhìn thấy thì lại bắt đầu làm chuyện xấu.

“Người khác tặng quà cho ta, chẵng lẽ ta đều phải nhận?” Tô Văn Cơ hỏi Tô Văn Khanh.

“Ngươi không nhận thì thôi, tại sao lại đem người khác làm cho mất mặt?” Tô Văn Khanh làm sao mà không hiểu cái tính tình bất hảo của muội muội mình, từ nhỏ đã dạy nàng, người khác đối tốt với mình thì phải cảm ơn, nhưng là người khác đối tốt với nàng, ngược lại giống như thiếu nợ nàng, không những không cảm ơn, mà còn đem ra nhục mạ.

“Tránh hắn lần sau tự tác động tình, ta không yêu cầu người khác đối tốt với ta, thật phiền phức!”

“Văn Cơ!” Tô Văn Cơ lạnh giọng nói.

“Tỷ tỷ đừng tức giận a, coi như ta sai, lần sau ta sẽ nhận, sau đó chờ hắn đi rồi vứt được không?” Tô Văn Cơ ôm lấy tay tỷ tỷ mình, làm nũng nói, sợ nhất khuôn mặt lạnh lùng của tỷ tỷ, vài ngày không thèm để ý tới mình, đều do nam nhân kia không tốt, lần sau nhất định phải trả thù hắn, dĩ nhiên nhất định không để cho tỷ tỷ biết.

“Ngươi không thích, không nên nhận, lễ phép trả sau đó hướng người đó cảm ơn.” Tô Văn Khanh không quên hướng em mình dạy dỗ.

“Kia dối trá còn nhiều hơn . . .” Tô Văn Cơ thầm nói, nhưng nhìn tỷ tỷ tựa hồ như muốn tức giận, Tô Văn Cơ vội vàng ngụy biện: ”Tốt, tỷ tỷ muốn ta làm thế nào, ta liền làm thế đó.”

“Ả ta dám nói xấu ta, ta tự nhiên là muốn trả thù, không phải quân tử có thù phải trả sao?” Tô Văn Cơ vẫn không thấy là mình sai, tiện nhân kia dám trêu chọc bà ngoại ngươi, biến người thành xấu xí cũng đáng đời.

“Tô Văn Cơ, ngươi còn có đang nghe hay không?” Tô Văn Khanh cảm giác mình bị em mình làm cho tức chết mà, trên gương mặt nhỏ nhắn kia, hoàn toàn không có ý tứ ăn năn nào.

“Nếu lúc đầu, không phải vì ả đối xấu với ta, thì ta sao lại đối xấu lại?” Tô Văn Cơ tính cách chính là luôn luôn nước sông không phạm nước giếng, nếu không động chạm đến nàng, thì nàng sẽ không chủ động làm chuyện xấu với người khác, nhưng người khác kình ta một thước, ta liền trả lại một trượng. ( ăn 1 trả 10, nữ nhân này bao bá đạo a)

“Cái tính có thù tất báo của ngươi đến khi nào mới sửa được đây?” Ngươi vẫn là hoàn toàn không thấy mình sai, tối nay vẫn quỳ.” Lần này Tô Văn Khanh thật sự tức giận, đem khuôn mặt của một người con gái xém chút nữa là phá hủy, chuyện lớn như vậy lại xem như không có gì, sau này sợ ngay đến cả giết người nàng vẫn không có cảm giác là mình sai.

“Tỷ tỷ, ta sẽ tiếp tục như vậy, sẽ không thay đổi.” Đây là lần đầu tiên Tô Văn Cơ không thỏa hiệp, tỷ tỷ sao luôn muốn mình bắt mình thay đổi, sai thì kêu ta đổi, không sai cũng kêu ta đổi, tại sao tỷ tỷ không giống người khác bên vực mình một lần đây? Lúc nào cũng nề nếp, lúc nào cũng nghiêm khắc nhiều như vậy, thật giống như một bà cụ non mà, nhưng bất quá thế nào thì ta đều thích.

“Nếu không nghe lời ta thay đổi, thì đừng có nhận ta là tỷ tỷ.” Tô Văn Khanh thật sự hết cách, không thể dạy dỗ, từ nhỏ đã không dạy dỗ được, nói thế nào cũng đều là vô dụng.

“Lại nữa rồi, lần nào cũng dùng chiêu này…” Tô Văn Cơ bĩu môi , bất mãn nói, biết rõ người ta quan tâm, nên lần nào cũng dùng chiêu này để uy hiếp, nhận thì nhận, ai kêu nàng là tỷ tỷ đây?

Tô Văn Khanh khiêu mi, muội muội bĩu môi cực kỳ đáng yêu, ngây thơ, nàng đối với muội muội là vừa giận vừa yêu, Tô Văn Khanh luôn nghĩ lý do Tô Văn Cơ còn nhỏ, lớn lên chút sẽ hiểu chuyện hơn để tự an ủi mình.

“Được rồi, chuyện lần này là do ta sai, sau này sẽ không như vậy nữa.” Tô Văn Cơ không tình nguyện hướng Tô Văn Khanh nhận sai, lần sau sẽ dùng biện pháp ác hơn, cũng sẽ không để cho tỷ tỷ biết, Tô Văn Cơ nghĩ thầm.

“Mặc dù biết nhận sai rồi, nhưng không thể không phạt, quỳ đủ ba giờ, nếu không, ngươi sẽ không bao giờ nhớ bài học này.” Tô Văn Khanh khẽ cười, Tô Văn Khanh cười, thật sự là rất mê người, ít nhất là Tô Văn Cơ vẫn cảm thấy tỷ tỷ cười lên thật khó khiến người ta dời tầm mắt.

Tô gia là gia đình gia giáo, Tô Văn Khanh chính là điển hình đại gia khuê tú, chưa bao giờ nói chuyện lớn tiếng, đối với ai cũng khách khí hữu lễ, lớn lên là một người dịu dàng, không yêu mị, không rực rỡ, không quá chói mắt, thanh tú thanh nhã ý vị sâu xa, luôn tỏa ra một loại điềm tĩnh cùng trong treo lạnh lùng, nhưng khi cười lên, thật giống như một đóa hoa sen đang nở rộ, cực kỳ tao nhã.

“Trên mặt ta dính gì sao?” Tô Văn Khanh phát hiện muội muội nhìn chằm chằm mình.

“Không, không có . . .” Tô Văn Cơ bối rối dời đi tầm mất, mặt có chút ửng đỏ, nàng không biết là bắt đầu từ khi nào, mỗi lần nàng nhìn tỷ tỷ thì cảm giác tim đập rộn lên, thậm chí là không biết từ lúc nào, ban đêm những cảnh trong mộng thậm chí bắt đầu có ham muốn cấm kỵ.

“Tỷ tỷ, ta biết ta sai rồi, ngươi cho ta đứng lên được không?” Tô Văn Cơ ôm lấy chân Tô Văn Khanh làm nũng nói, thật giống như tiểu miêu đang cọ chân chủ nhân.

Muội muội từ nhỏ dường như rất thân mật kề cận mình, tỷ muội thân mật, đó là chuyện bình thường, Tô Văn Khanh chưa từng để tâm, hơn nữa Tô Văn Khanh cho rằng từ nhỏ Văn Cơ thiếu tình yêu thương của mẹ, cho nên sự thân mật này, càng tự nhiên hơn, chưa bao giờ nghĩ sâu hơn nữa, đó chính là bắt đầu biến chất của tình tỷ muội.

“Làm nũng cũng vô dụng, nếu đã biết sai, lần sau phải sửa đổi.” Tô Văn Khanh mặt dù trên mặt còn giận, nhưng giọng nói cũng đã nhu hòa không ít.

Tô Văn Khanh sau bốn năm, cũng chấp nhận Đan Kỷ Cương, một nam nhân rất sáng láng, đối với Tô Văn Khanh yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, theo sát không nghỉ, rốt cuộc sau bốn năm theo đuổi, cũng có thể có được mỹ nhân.

Nhưng Tô Văn Cơ lần đầu tiên nhìn thấy Đan Kỷ Cương đều muốn đem người này giết đi, phàm những ai đoạt tỷ tỷ của nàng đều đáng chết.

Tô Văn Khanh thật sự đau đầu, nàng vẫn cho là muội muội mình không thích Đan Kỷ Cương là bởi vì muội muội còn nhỏ, đối với mình tính ỷ lại quá lớn, tính sở hữu quá cao, vô luận nàng cố gắng thế nào, đều không thể khiến cho muội muội không chán ghét Đan Kỷ Cương, điều này thật làm cho Tô Văn Khanh có chút khổ sở. Vừa là nam nhân yêu nhất, vừa là muội muội thân nhất, nếu hai người này có thể chung sống hòa bình, thì đó chính là nguyện vọng lớn nhất của Tô Văn Khanh.

Đan Kỷ Cương cũng thất bại, vô luận mình lấy lòng cùng nhẫn nhịn thế nào với em vợ tương lai này, thì tiểu hài tử đó vẫn luôn mang theo hận ý nhìn mình.

Cuối cùng mâu thuẫn ngày càng tăng, nhìn Đan Kỷ Cương cùng tỷ tỷ mình tình cảm ngày càng tốt, Đan Vân Cơ liền xuống sát ý, ngày đó nàng dẫn Đan Kỷ Cương đến bờ sông, thời điểm đang chuẩn bị ngồi xuống thì đem Đan Kỷ Cương đẩy ra giữa sông, nàng biết Đan Kỷ Cương không biết bơi, nàng thật sự là muốn giết nam nhân này.

Cũng may có người đi ngang qua, kịp thời nhảy xuống cứu Đan Kỷ Cương, Tô Văn Khanh chạy tới, ánh mắt không dấu được sự lo lắng.

“Làm sao ngươi lại rơi xuống sông?” Tô Văn Khanh hỏi Đan Kỷ Cương.

Đan Kỷ Cương mặc dù trong lòng là biết do Tô Văn Cơ đẩy mình xuống , nhưng là không thể nói: “Nhất thời vô ý, bị trượt xuống.”

“Văn Cơ sao ngươi sao cũng ở nơi này, nếu ngươi ở nơi này, vì sao không xuống sông cứu hắn, hay là chính ngươi đẩy hắn?” Tô Văn Khanh hiểu rất rõ muội muội của mình, nàng là loại người cái gì cũng làm ra được.

“Không liên quan đến Văn Cơ, là chính ta không cẩn thận.” Đan Kỷ Cương thấy nếu lần này Văn Khanh sinh khí với Văn Cơ, thì Văn Cơ chắc sẽ càng oán giận chính mình.

“Ngươi câm miệng, ta chính là đang hỏi Tô Văn Cơ!” Đan Văn Khanh sinh khí, Đan Kỷ Cương không thể làm gì khác hơn là ngậm miệng lại, đúng là bản chất sợ vợ a.

Tô Văn Cơ không trả lời, Đan Kỷ Cương, tỷ tỷ hiện tại một lòng che chở cũng chính là Đan Kỷ Cương.

“Ta hỏi ngươi là có phải như vậy hay không?” Tô Văn Khanh đề cao âm lượng, nhìn thẳng vào Tô Văn Cơ.

“Đúng! Ta là ghét Đan Kỷ Cương, ta muốn làm cho hắn biến mất!” Tô Văn Cơ quát, hắn đã đoạt tỷ tỷ mình, tuy tỷ tỷ thường xuyên phạt mình nhưng chưa bao giờ nàng dùng ánh mắt tức giận nhìn mình.

Tô Văn Khanh khắc chế không được liền vung tay tát Tô Văn Cơ một tát, Văn Cơ quả thật vô pháp vô thiên, ghét người nào thì phải giết chết người đó, muội muội mình từ lúc nào mà trở nên đáng sợ đến thế?

“Tỷ tỷ, ngươi đánh ta?” Tô Văn Cơ không tin hỏi, mắt đỏ lên, nàng thích tỷ tỷ như vậy, vậy mà tỷ tỷ lại vì một ngoại nhân đánh mình.

“Tô Văn Cơ, hiện tại ta không muốn thấy mặt ngươi.” Tô Văn Khanh thấy bộ dạng bị tổn thương của Tô Văn Cơ trong lòng có chút khó chịu, nhưng lại nghĩ tới muội muội vì tùy hứng mà làm bậy, nàng tự nhiên lại càng tức giận.

“Văn Khanh, Văn Cơ còn nhỏ…” Đan Kỷ Cương nhìn mấy phần không đành lòng.

“Đan Kỷ Cương, ta không cần ngươi thương hại, ta ghét người, cả đời đều sẽ ghét ngươi!” Tô Văn Cơ hướng Đan Kỷ Cương quát.

Đầu Tô Văn Khanh mơ hồ cảm thấy đau, làm thế nào cho Văn Cơ tiếp nhận Đan Kỷ Cương, nàng tưởng rằng chỉ cần thêm một chút thời gian thì sẽ được, nhưng nàng đã đánh giá quá thấp lòng cố chấp của Văn Cơ: ”Lòng bàn tay hay mu bàn tay thì cũng đều là thịt, Văn Cơ vì sao lại làm khó ta đây?” Tô Văn Khanh bất lực hỏi.

“Tỷ tỷ, ngươi không biết? Ngươi muốn ta tiếp nhận hắn, chính là làm khó ta.” Tỷ tỷ chỉ cần một mình Văn Cơ thôi không được sao? Tại sao còn muốn thêm Đan Kỷ Cương? Nàng muốn nói cho tỷ tỷ, rằng mình yêu nàng, nhưng tỷ tỷ nhất định là không tiếp nhận, tỷ tỷ vốn là quá để ý nhiều đến lễ nghĩa thủ giáo.

“Vô luận thế nào, hắn cũng sẽ trở thành tỷ phu của ngươi.” Tô Văn Khanh nói xong, liền kéo Đan Kỷ Cương rời đi, nàng chính là quá dung túng Tô Văn Cơ, cho nàng thời gian để thích ứng, nhưng vẫn là Tô Văn Cơ càng ngày càng vô pháp vô thiên.

Đan Kỷ Cương cảm giác như trong họa có phúc, Tô Văn Khanh rốt cục cũng đồng ý lấy mình, hơn nữa trước giờ Văn Khanh cũng chưa bao giờ chủ động dắt qua tay mình, Đan Kỷ Cương trong lòng hồi hộp.

Tô Văn Cơ lặng lẽ rơi lệ, yêu tỷ tỷ của mình, Tô Văn Cơ tuy không cảm thấy có gì là không đúng, nhưng nàng biết tỷ tỷ nàng vĩnh viễn đều không đáp lại tình yêu này, điều này làm cho Tô Văn Cơ tuyệt vọng.

“Tô Văn Cơ, nàng cùng là nữ nhân giống ngươi!” Tô Văn Khanh thấy Tô Văn Cơ muốn đem mình mà ép điên, nữ nhân cùng nữ nhân làm sao lại hôn nhau ? Nếu không phải chính mắt nhìn thấy,Tô Văn Khanh cũng không dám tin vào hai mắt của mình, thật là càng ngày càng hoang đường.

“Ta chính là thích nữ nhân, có gì mà không thể.” Tô Văn Cơ xem thường nói, giọng điệu này làm Tô Văn Khanh cảm thấy có phần xa lạ.

“Ngươi rốt cuộc là thế nào đây?” Tô Văn Khanh hỏi muội muội, từ bé đã khiến cho nàng lo lắng, hiện tại vấn đề khó khăn này lại càng để cho nàng thêm đau đầu.

“Không thế nào cả, ta chỉ là thích nữ nhân mà thôi.” Cái giọng kia lại càng khiến cho Tô Văn Khanh cực kỳ không thoải mái.

“Nếu ngươi vẫn tiếp tục quan hệ với nữ nhân kia, thì đừng có nhận ta đây là tỷ tỷ.” Tô Văn Khanh theo thói quen cũ mà uy hiếp.

“Tỷ tỷ khó tiếp nhận lời của ta, vậy coi như xong, ta chính là thích nữ nhân, không cách nào thay đổi.” Tim Tô Văn Cơ đau rút, nhưng dù sao thì tỷ tỷ cũng đã có Đan Kỷ Cương, Tô Văn Cơ không còn là người duy nhất.

Tô Văn Khanh cho là Tô Văn Cơ như trước, một lần nữa lại thỏa hiệp, nhưng lần này nàng không thỏa hiệp, điều ngoài ý muốn này làm cho Tô Văn Khanh có chút hoảng hốt, nhưng điều đã nói ra thì không thể rút lại.

“Tốt, vậy ngươi tự sống cho tốt, ta không quan tâm gì tới ngươi nữa.” Tô Văn Khanh vẫn cho là Tô Văn Cơ sẽ mau chóng thỏa hiệp, nhưng thật là ngoài ý muốn, quan hệ này đứt chính là vừa một năm.

Một năm kia, cuộc sống Tô Văn Cơ hoang đường cực kỳ, thấy vậy tâm Tô Văn Khanh lại càng lạnh, muội muội như thế không có cũng được, nàng rất tức giận, Tô Văn Khanh quyết tuyệt, so với người khác còn tuyệt tình hơn.

Tô Văn Cơ không nghĩ tới tâm tỷ tỷ lạnh như vậy, một năm, nàng phóng túng mình một cách hoang đường, thật là xem như không có muội muội là mình, tâm nàng thật sự khó chịu, mặc dù tỷ tỷ không yêu mình nhưng cũng còn tốt hơn là không quan tâm, hờ hững mình.

“Tỷ tỷ…” Tô Văn Cơ gọi lại Tô Văn Khanh, Tô Văn Khanh vờ không nghe thấy chuẩn bị đi ngang qua.

“Tỷ tỷ, làm ơn đừng không để ý đến ta, nếu ngươi không thích ta cùng nữ nhân khác có quan hệ, ta liền không quan hệ nữa, ngươi không nên không để ý đến ta như thế có được không?” Tô Văn Cơ khóc như muốn dùng mình chìm trong nước mắt, nắm lấy cánh tay lạnh lùng của tỷ tỷ.

Tô Văn Khanh dừng bước, đây không phải là kết quà nàng chờ sao? Tô Văn Khanh nhìn muội muội mình ngày càng thêm xinh đẹp cùng yêu dã (lẳng lơ), trong lòng có chút đau, thế nào nàng cũng cảm thấy muội muội luôn luôn tự giày vò bản thân, mãi như một đứa trẻ chưa trưởng thành, vốn không biết mình đang làm cái gì, hỗn loạn càn rỡ, nhưng nói thế nào đều không nghe.

“Văn Cơ, tại sao ngươi luôn làm cho tỷ tỷ lo lắng đây? Thật là hy vọng tìm được một gia đình khá giả, rồi đem ngươi gả đi, như thế có lẽ mới bớt được chút lo lắng.” Tô Văn Khanh đem Tô Văn Cơ đang khóc như một hải tử bị vứt bỏ ôm vào lòng, trên thế giới này, muội muội là người thân nhất, cũng là người làm cho mình lo lắng không yên lòng, nhìn Tô Văn Cơ hoang đường như vậy, thực sự tức giận không thể chối cãi, nhưng không thể làm được gì cả, nàng đoán chừng mình chính là một tỷ tỷ thất bại.

“Tỷ tỷ, chỉ cần ngươi quan tâm tới ta, ta sẽ không chọc ngươi sinh khí nữa, ngươi muốn ta lập gia đình, ta liền lập gia đình.” Tô Văn Cơ ôm tỷ tỷ cảm giác như trẻ sơ sinh tìm được hơi mẹ.

“Ngươi không phải nói là hảo hảo chiếu cố Văn Cơ sao?” Người nam nhân này trước kia nói với mình, hắn sẽ hảo hảo chiếu cố Văn Cơ, sủng ái Văn Cơ, nhưng giờ đây hắn lại làm cho Văn Cơ nằm trong quan tài.

Tô Văn Khanh không nghĩ tới, sinh nhật Văn Cơ năm ngoái chính là lần cuối cùng gặp mặt, ngày đó nàng không nên mang Đan Kỷ Cương cùng đi, chọc cho Văn Cơ không vui, nàng vẫn hy vọng Văn Cơ cùng Đan Kỷ Cương sẽ có quan hệ thân thiện hơn, nhưng nàng luôn là lý tưởng hóa, luôn miễn cưỡng Văn Cơ làm những chuyện nàng không thích, nhưng là, Văn Cơ không thích chính là cả đời không thích, vậy Văn Cơ không phải nhất định sẽ chán ghét người tỷ tỷ này? Hay chính là do phương pháp giáo duc của mình sai, nên mới không thể hướng cho Văn Cơ bước đi chính xác, là một tỷ tỷ mà đến giờ vẫn không biết tận cùng là muội muội mình muốn cái gì? Nàng vẫn luôn biết là Văn Cơ không vui, nhưng chưa bao giờ hỏi tại sao nàng lại không vui, Tô Văn Khanh đau khổ tự trách mình, nàng thật là một tỷ tỷ vô trách nhiệm, nàng thật xin lỗi mẫu thân, Tô Văn Khanh rơi lệ.

“Thật xin lỗi.” Diệp Tử Đồng ảo não nói, Tô Văn Cơ là một Tinh Linh (yêu tinh), là mình không biết tự lượng sức muốn bảo hộ nàng, nhưng nàng là một Tinh Linh chỉ biết vì một người mà tồn tại.

“Ba ba, ngươi biết Tô Văn Cơ có một tình yêu cấm kỵ, là yêu mẹ của ta phải không?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Đúng, Văn Cơ không dám nói với Văn Khanh, ta cũng không dám nói với Văn Khanh, ta sợ Văn Khanh sẽ không chịu được mất. Nàng đối với Văn Cơ đã đủ tự trách mình rồi, nàng vẫn luôn cảm thấy mình là không làm tròn trách nhiệm của một tỷ tỷ, là dùng sai phương pháp giáo dục, vì thế nên nàng dùng phương pháp giáo dục hoàn toàn khác đối với ngươi. Ngươi đã làm cho nàng một chút vui mừng, nàng vẫn tưởng đối với ngươi nàng đã dùng đúng phương pháp giáo dục rồi, nhưng nếu nàng biết bao nhiêu năm nay ngươi ở bên ngoài làm chuyện kia, ta thật sợ nàng sẽ gục ngã lần thứ hai. Văn Cơ có một tình yêu cấm kỵ với nàng, ta thật không thể tưởng tượng được cảnh Văn Khanh sau khi biết chuyện đó, Tiểu công chúa không những thế còn là con của Văn Cơ, Diệp gia trước giờ vẫn không cho chúng ta biết sự tồn tại của Tiểu công chúa.” Thân thể Văn Khanh từ khi Văn Cơ chết vẫn không hề tốt lên, Văn Cơ đã chết, nhưng vẫn là cho vết thương của người khác không thể khép lại miệng được.

“Ba, ta yêu Tiểu công chúa.” Đan Văn Sơ ánh mắt có chút đỏ, phía ngoài sấm mùa xuân đã vang lên thật lâu, mưa cũng đã xuống thật lâu, Tiểu công chúa chắc hẳn là bây giờ vẫn ở đó chờ, tên ngốc kia sẽ nhất định không tìm chỗ trú mưa.

“Ngươi biết không? Văn Cơ lần đầu tiên nàng gọi ta là tỷ phu, nàng nói, tỷ phu, ngươi nhất định phải đối tốt với tỷ tỷ ta, không cho phép bất luận kẻ nào được làm tổn thương tỷ tỷ, ngươi không được, cả đứa nhóc kia cũng không được, ta cũng không được, chỉ có thế ta mới gọi ngươi là tỷ phu.” Đứa nhóc kia chính là Vân Sơ, thế nhưng lại bị Văn Cơ một câu đoán trúng, Đan Kỷ Cương mắt cũng có chút đỏ, vừa thích nhất là thê tử, vừa thích nhất là nữ nhi.

“Đó là lần đầu tiên ta thích người khác, tối nay nàng nhất định sẽ chờ cả đêm, nàng ngoan cố như vậy đấy . . .” Nước mắt Đan Vân Sơ chảy xuống, thì ra là trước mặt phụ thân là có thể dễ dàng yếu ớt nói ra tiếng lòng mình như vậy.

“Ta thấy Văn Khanh lần đầu tiên, ta đã tự nói với mình, ta cả đời muốn cho nữ nhân này hạnh phúc, thời điểm nữ nhân này hạ sinh cho ta một hài tử, ta cũng tự nói với mình, ta cả đời muốn cho hai nữ nhân này hạnh phúc…” Đan Kỷ Cương tựa hồ đã già hơn rất nhiều so với tuổi của mình.

“Ba ba, ta thật sự là khổ sở, trái tim ta chưa bao giờ khó chịu như vậy…”Đan Vân Sơ đau khổ nói.

Đan Kỷ Cương đem Đan Vân Sơ kéo vào trong ngực, nước mắt Đan Kỷ Cương cũng rơi xuống, phải bảo vệ thê tử, nhưng lại phải hy sinh hạnh phúc của nữ nhi, thật không xứng đáng làm baba. (tội nghiệp Kỷ Cương baba quá )

Advertisements

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s