Chương 61

“Tại sao vừa rồi lại tắt điện thoại ?” Diệp Tuyền Vũ gọi điện hỏi.

“Vừa mới rời giường không lâu.” Đan Vân Sơ nói dối, đi tới một chỗ yên lặng nghe điện thoại, trong lòng không khỏi dấy lên chua xót.

“Ngươi heo a, sao có thể ngủ dậy trễ như vậy, đã ăn cơm chưa?” Diệp Tuyền Vũ trên mặt nở nụ cười, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc, đoán chừng tối hôm qua đem Đan Vân Sơ hành hạ đến hư.

“Đã ăn, Tiểu công chúa . . .” Đan Vân Sơ muốn nói lại thôi.

“Ừ ?” Diệp Tuyền Vũ khiêu mi hỏi, hôm nay Đan Vân Sơ sao lại ngập ngừng như thế.
“Không có chuyện gì, ta chỉ là đang nghĩ sẽ gọi cho ngươi.” Đan Vân Sơ giả vờ dùng âm điệu ngại ngùng nói.

“Ngốc, ta biết là ngươi nghĩ tới ta.” Diệp Tuyền Vũ cười càng tươi hơn vài phần, Đan Vân Sơ cũng có lúc như vậy.

“Tiểu công chúa của ta có vẻ như đang rất hài lòng” Đan Vân Sơ cười nhẹ, nàng quả thật đang nghĩ tới Tiểu công chúa.

“Chẳng lẽ không được sao?” Đây là câu trả lời Đan Vân Sơ không mong đợi, làm sao có thể phản bác lại đây.

“Được, Tiểu công chúa nói được là được”

“Thôi, ta cúp máy. Hiện tại ta có một cuộc họp, nếu buổi trưa nghĩ tới ta, thì phải gọi cho ta biết không?” Diệp Tuyền Vũ hỏi.

“Tốt, ngươi đi mau lên, ta cũng đang muốn vẽ tranh.” Đan Vân Sơ cúp điện thoại.
Diệp Tuyền Vũ nhìn điện thoại, Đan Vân Sơ nói nàng đang ở nhà vẽ tranh, nhưng sao lại nghe thấy tiếng còi xe,hẳn là Đan Vân Sơ đang đi ngoài đường, một người không lo sợ như nàng, tại sao lại nói dối ?

Đông Phương Thấm Tuyết thời điểm ra khỏi quán cà phê thấy Đan Vân Sơ đang muốn đi qua đường, nàng thoạt nhìn có vẽ lơ đảng, rõ ràng là đèn đỏ, tại sao lại tiếp tục đi tiếp, Đông Phương Thấm Tuyết liền kéo Đan Vân Sơ lại :”Cẩn thận, là đèn đỏ.”
Đan Vân Sơ ngẩng đầu, thì ra là đang qua đường, từ khi nhận điện thoại của Diệp Tuyền Vũ, nàng luôn ở trong trạng thái này.

“Cảm ơn!” Đan Vân Sơ hướng Đông Phương Thấm Tuyết nói.

“Quan trọng nhất là ngươi không có chuyện gì, ngươi thoạt nhìn có vẻ rất nhiều tâm sự, xe ta ở bên kia, để ta đưa ngươi về.” Đông Phương Thấm Tuyết thật sự không yên lòng với trạng thái hiện tại của Đan Vân Sơ.

“Tốt.” Đan Vân Sơ không cự tuyệt, trên thực tế, nàng cảm giác đầu mình như muốn nổ tung, nàng rõ ràng là lựa chọn buông tay Tiểu công chúa, đáp án đã rõ, nhưng nàng không muốn buông tay.

“Tâm sự kia, ngươi có muốn chia sẻ?” Đông Phương Thấm Tuyết đưa Đan Vân Sơ trở về nhà,Đông Phương Thấm Tuyết rót một ly nước cho Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ giờ phút này thoạt nhìn rất vô vọng.

Đan Vân Sơ đưa tay đón lấy ly nước, nhưng lại làm rơi ly xuống mặt đất, theo bản năng Đan Vân Sơ đưa tay nhặt những miểng thủy tinh ở dưới đất, làm cho Đông Phương thấm Tuyết không kịp ngăn cản.

Ngón tay Đan Vân Sơ chạm vào miểng thủy tinh, trượt một đường dài sâu làm máu chảy xuống, Đan Vân Sơ thấy máu trong tay mình chảy xuống sắc mặt liền tái nhợt, đột nhiên chạy vào bồn nước trong bếp nôn khan, nôn đến cảm giác phế liệt.

“Ngươi ngất máu sao?” Đông Phương Thấm Tuyết cảm thấy từ vừa nãy đến bây giờ Đan Vân Sơ rất bất thường.

“Không ngất máu, nhưng là ta sợ thấy máu, cảm thấy từ đáy lòng vọng lại cảm giác sợ hãi.” Đan Vân Sơ sau khi hết cảm giác muốn nôn mới trả lời Đông Phương Thấm Tuyết.

“Để ta giúp ngươi băng bó vết thương.” Đông Phương Thấm Tuyết lấy hộp y tế, Đan Vân Sơ để cho Đông Phương Thấm Tuyết giúp mình băng bó, đầu hướng ra nơi khác, không dám nhìn vào vết thương.

“Ngươi hôm nay nhìn rất tệ, có liên quan đến Diệp tiểu thư sao?” Đông Phương Thấm Tuyết hỏi.

“Làm thế nào trong vòng một tháng, làm cho nàng cảm thấy ta không còn thích nàng, làm cho nàng rời đi ?” Đan Vân Sơ đột nhiên mở miệng hỏi Đông Phương Thấm Tuyết.

“Tại sao? Vì áp lực gia đình?” Đông Phương Thấm Tuyết kinh ngạc hỏi, lỗi dùng từ trong từng câu nói của Đan Vân Sơ rất rõ ràng, nàng không phải là không thích Diệp Vũ Tuyền, mà là muốn cho Diệp Vũ Tuyền cảm thấy Đan Vân Sơ không quan tâm tới mình nữa, kia chỉ có một khả năng, đó chính là áp lực gia đình. Đông Phương Thấm Tuyết quả nhiên là một người thông minh, vừa nghe đã đoán ra được.

“Đây là phải lựa chọn một trong hai, vốn cái nào cũng có một nữa xác suất chính xác, nhưng hiện tại vô luận ta chọn cái nào, cũng đều là sai, bởi vì không có đáp án chính xác.”

“Ngươi có lẽ cùng với Diệp tiểu thư thương lượng một chút.” Đông Phương Thấm Tuyết đề nghị nói.

“Ngươi biết không? Kia là một tử kết, không giải được, nếu để nàng biết, với tính cách nàng thì chỉ thêm bể đầu chảy máu, đến lúc đó tổn thương còn lớn hơn thôi.” Đan Vân Sơ bất lực nói, nàng hoàn toàn không có lòng tin là các nàng có thể nghĩ ra được biện pháp lưỡng toàn, nàng không thể đánh mất ba mẹ của mình chỉ vì tình yêu mạo hiểm của mình.

“Thật không có biện pháp khác sao?” Nhìn bộ dạng của Đan Vân Sơ, tựa hồ không đơn giản là chuyện gia đình, phía sau hẳn là còn có nguyên nhân phức tạp hơn.

“Ta giống như chỉ đem đến cho Tiểu công chúa toàn là thống khổ chứ không có vui vẻ, nàng có thể tìm một người tốt hơn, không thể làm tổn thương nàng.” Lý do chính đáng đến thế, nhưng sao lại lộ ra vẻ dối trá như thế? Đan Vân Sơn lần đầu tiên cảm thấy chán ghét chính mình.

“Có thể nàng nguyện vì ngươi mà thống khổ, cũng không muốn người khác khiến cho mình vui vẻ, ngươi bỏ nàng thì ngươi nghĩ nàng sẽ tìm được người làm cho nàng vui sướng sao?” Đông Phương Thấm Tuyết chân thật nói.

“Thấm Tuyết, không nên làm dao động quyết định của ta, việc này chỉ làm cho ta khổ sở hơn.” Đan Vân Sơ sợ mình bị thuyết phục, đúng vậy, nàng thật sự không muốn người kia xuất hiện, cho nên thà để Tiểu công chúa hận nàng, hận sâu đến nỗi không cho phép bất cứ kẻ nào tiến vào lòng của nàng, nàng thừa nhận nàng ích kỷ.

“Ngươi cần ta hỗ trợ phải không?” Đông Phương Thấm Tuyết lần đầu tiên chán ghét lòng tốt của mình.

“Ngươi sẽ giúp ta sao?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Nếu như ngươi nhờ, ta thật sự khó cự tuyệt.”

“Cám ơn ngươi! Bắt đầu từ bây giờ, ta sẽ hướng nàng nói dối ngày càng nhiều, sau đó để hiện trăm ngàn kẻ hở, để cho chính nàng hoài nghi, so với để ta rõ ràng dứt khoát nói không thích nàng tốt hơn nhiều. Một người không còn thích người kia, nhất định có nguyên nhân, bởi vì thay lòng đổi dạ, thời gian một tháng có lẽ hơi vội, nhưng cũng không hẳn là không đủ.” Đan Vân Sơ nói, các âm mưu đều cần phải có bố trí rõ ràng.

“Ngươi không đủ yêu nàng, nếu không ngươi sẽ không nghĩ ra được biện pháp kín đáo như vậy.” Nếu thật sự là yêu sâu sắc,sẽ không lặng lòng phân tích, trong một tháng, đối với Diệp Tuyền Vũ, đây là một việc tra tấn. Đông Phương Thấm Tuyết đột nhiên nghĩ mình may mắn là không quá yêu nữ nhân này, tâm nữ nhân này so với mình còn lạnh hơn nhiều.

“Đây là biện pháp duy nhất.” Không để Tiểu công chúa nghi ngờ, mặc dù quá trình này thực hiện thật khiến người ta lo lắng.

Diệp Tuyền Vũ tan ca sớm, nàng lo lắng có chuyện phát sinh, bởi vì phải có chuyện gì nên một Đan Vân Sơ chưa bao giờ nói dối mới phải nói dối, nàng mở cửa, lại phát hiện Đan Vân Sơ căn bản là không có ở nhà, nàng gọi điện thoại cho Đan Vân Sơ.

“Ngươi hiện tại đang ở chỗ nào?”

“Ở nhà a, ngươi tan sở rồi sao?”

“Chưa tan, có thể muộn nửa giờ.”

Diệp Tuyền Vũ cúp điện thoại, Đan Vân Sơ khi nào thì bắt đầu nói dối đây? Tại sao lại nói dối? Diệp Vũ Tuyền trong lòng lo lắng ngày càng lớn, rõ ràng trước ngày hôm nay, hết thảy đều không có vấn đề gì.

Diệp Tuyền Vũ phát hiện, sau cái lần đầu tiên kia, Đan Vân Sơ nói dối ngày càng nhiều, nhiều đến nỗi chỉ cần tùy tiện đâm thì sẽ phá vỡ, nhưng càng dễ đâm, lại làm cho Diệp Tuyền Vũ không dám đâm, có một cảm giác, đó chính là cảm giác bất an. Ánh mắt Đan Vân Sơ ngày càng né tránh, thậm chí có áy náy, con người nhẫn tâm này sao lại áy náy ? Diệp Tuyền Vũ cảm giác mình giống như từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, bắt đầu trằn trọc khó nhịn.
Đan Vân Sơ trên người bắt đầu có mùi thơm của nữ nhân khác, mùi hương nhàn nhạt này rất giống mùi nước hoa trên người của của Đông Phương Thấm Tuyết kia.

“Đan Vân Sơ, sao trên người ngươi có mùi nước hoa của nữ nhân khác?” Diệp Tuyền Vũ chất vấn, cái này rõ ràng không đâm không được.

“Có sao? Mùi nước hoa của nữ nhân không phải của ngươi sao ?” Đan Vân Sơ vô tội nói, nhưng ánh mắt không dám nhìn thẳng Diệp Tuyền Vũ.

“Ngươi không biết nước hoa ta dùng căn bản là rất khác so với nước hoa của Đông Phương Thấm Tuyết sao, các ngươi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì ?” Diệp Tuyền Vũ sinh khí tức giận hỏi.

“Tiểu công chúa, nếu như ta thay lòng đổi dạ thì sẽ như thế nào?” Đan Vân Sơ thoạt nhìn nữa thật nửa đùa nói, đáp phi sở vấn, làm cho thần kinh Diệp Tuyền Vũ căng thẳng, Đan Vân Sơ là đang dò xét sao?

“Sao ngươi đột nhiên hỏi cái này?” Không thế nào, Đan Vân Sơ không phải là loại người dễ thay lòng đổi dạ, hơn nữa cũng sẽ không nhanh như thế.

“Không có gì, ngươi nói có thể hay không bộ y phục này rất đẹp, cũng rất thích, nhưng đột nhiên có ngày ngươi thử loại phong cách khác, mới phát hiện, thật ra bộ kia cũng rất thích hợp, sau đó bắt đầu do dự là nên chọn cái nào cho đúng,nhưng là có lúc không nỡ, ngươi nói phải làm sao bây giờ?”Đan Vân Sơ đột nhiên chuyện đề tài, nhưng thâm sâu mang ý nghĩa dò xét.

“Vậy ngươi thử bộ kia, ngươi cảm thấy như thế nào?” Diệp Vũ Tuyền vẻ mặt âm tuyền bất định hỏi.

“Bất quá nói y phục, tại sao sắc mặt Tiểu công chúa như thất tình vậy?” Đan Vân Sơ đưa tay muốn ôm Diệp Tuyền Vũ nhưng bị Diệp Tuyền Vũ tránh được.

“Trên người ngươi sao lại có mùi nước hoa của Đông Phương Thấm Tuyết, ngươi vẫn chưa trả lời ta?” Diệp Tuyền Vũ sắc mặt có chút lãnh.

“Hôm nay đi qua hàng mỹ phẩm mua, cảm thấy mùi vị không tệ.” Chỉ một câu trả lời ngắn của Đan Vân Sơ đã làm cho tâm Diệp Tuyền Vũ quấy đến long trời lở đất.

“Sao lại đột nhiên thấy mùi vị này không tệ?” Diệp Tuyền Vũ không bỏ qua, tiếp tục vòng quanh cái đề tài này, rõ ràng cái đề tài này, làm cho nàng cảm giác như hít thở không thông.
“Trước giờ ta luôn cảm thấy mùi vị này rất tốt, ngươi không biết sao?” Đan Vân Sơ bất ngờ thần sắc bối rối nhìn Diệp Tuyền Vũ.

Diệp Tuyền Vũ tâm lạnh hơn phân nửa, nàng biết, biết rất rõ, lúc trước cảm giác của Đan Vân Sơ đối Đông Phương Thấm Tuyết không tệ, mới vừa rồi lấy y phục làm ví dụ, hiển nhiên là nói mình với Đông Phương Thấm Tuyết.

“Lúc trước vẫn chưa nghe qua, ta chỉ cho là ngươi chỉ yêu một loại.” Vẫn mình cho là nàng chỉ thích mình.

“Thật ra thì, ta cũng không biết, ta rốt cuộc là thích loại nào hơn? Một loại rất mê người, giống như nha phiến(ma túy), làm cho ta nhất thời ý loạn mê tình, nhưng chỉ là một lúc, về sau không còn cảm giác gì. Một loại tựa như lá trà, hương có chút nhàn nhạt, nhàn nhạt nghiện, cũng có thể cảm thấy có thể cả đời uống trà.

Diệp Tuyền Vũ nghe xong, mặt trắng bệch, Đan Vân Sơ thật sự có ý gì, nàng không phải muốn nói với mình, nàng bây giờ mới tìm được tình yêu thật sự sao? Mình đối với nàng bất quá chỉ là mê chướng sao ? Rõ ràng lúc trước Đan Vân Sơ đối với mình động tình, cái gì gọi là nha phiến chứ, cái gì mà làm cho nàng nhất thời ý loạn tình mê chứ?
“Ngươi tận cùng là có ý gì?” Diệp Tuyền Vũ ánh mắt có chút đỏ hướng Đan Vân Sơ quát.
“Tiểu công chúa hôm nay làm sao vậy? Sao sắc mặt kém như vậy?” Đan Vân Sơ đem Diệp Tuyền Vũ kéo vào trong lòng, vẻ mặt đau lòng, tựa hồ người vừa mới nói những lời đó không phải là nàng.

“Đan Vân Sơ, ngươi chỉ thích một mình ta thôi đúng không?” Diệp Tuyền Vũ bất an, sự tự tin về Đan Vân Sơ đều hết thảy trong hai mươi ngày vừa qua và hai cái ví dụ kia đều bị làm cho rối loạn. Diệp Vũ Tuyền yêu Đan Vân Sơ như vậy, Đan Vân Sơ sẽ không rời bỏ mình mà theo Đông Phương Thấm Tuyết, nhưng nàng thấy càng ngày Đông Phương Thấm Tuyết cười thêm đắc ý.

Đan Vân Sơ ôm chặt Diệp Tuyền Vũ, thời gian một tháng chưa hết, mới hai mươi ngày mà thôi, vậy mà Tiểu công chúa đã bại, là mình đã làm quá thành công, hay tại do Tiểu công chúa quá quan tâm mình, Đan Vân Sơ đột nhiên cảm thấy khó chịu, thà như Tiểu công chúa không quan tâm, không để ý, rồi tát mình một cái nói:”Đan Vân Sơ, ngươi đi chết đi, ngươi thay lòng đổi dạ, cũng đừng như vậy thể hiện trước mặt ta!”

Diệp Tuyền Vũ ấm áp hôn lên môi Đan Vân Sơ, Đan Vân Sơ trong hai mươi ngày này, duy nhất làm cho Diệp Tuyền Vũ an tâm chính là ở trên giường, đây là lúc duy nhất Đan Vân Sơ không thay đổi, chình là nhiệt tình, thậm chí so với trước nhiệt tình còn hơn, như muốn đem mình làm hư một loại, hai người liều chết triền miên, để cho Diệp Tuyền Vũ cảm thấy, Đan Vân Sơ tựa hồ mê luyến chính thân thể của mình, tựa như điều duy nhất làm cho Đan Vân Sơ mê luyến chỉ có thân thể mình, sẽ tiếp tục dùng thân thể mình để lưu lại nàng. Tình yêu làm cho người ta trở nên hèn mọn và khiếp nhược.

Diệp Tuyền Vũ hôn một cách gấp gáp, ngón tay kéo đồ trên người Đan Vân Sơ xuống, Đan Vân Sơ nóng bỏng hôn trả lại Diệp Tuyền Vũ, nàng giống như trước ngón tay vội vàng di chuyển trên người Diệp Tuyền Vũ, giống như hai linh hồn bất an, muốn an ủi lẫn nhau, nhưng chỉ làm cho sự bất an dâng lên.

Advertisements

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s