Chương 60

“Ngươi có biết A Tử trong Thiên Long Bát Bộ không? A Tử yêu tỷ phu của nàng, yêu mãnh liệt, nhưng tỷ phu chung thủy không yêu thương nàng, nhưng bất quá chuyện xưa như thế này, A Tử yêu chính là tỷ tỷ của nàng, tuy tỷ tỷ đối với nàng thật lòng tốt, nhưng chung quy cũng không phải là tình yêu, bất quá chỉ có tình yêu của Du Thảnh Chi mà thôi.Nữ nhân kia tuy độc ác nhưng cũng thật ngây thơ, không lấy đúng là đúng, không lấy sai là sai, trong mắt nàng không có đúng sai, nếu nàng thích ngươi, nàng đối với ngươi hảo tốt, nàng ghét ngươi, sẽ vô tận hành hạ ngươi, sau đó lại dùng bộ mặt ngây thơ cười, vừa ngây thơ vừa yêu dã, luôn đầy mâu thuẫn, làm cho người lo lắng đau khổ, nguyện dâng trái tim cho nàng, cho dù nàng có lấy ghim đâm vào cũng tình nguyện.” Diệp Tử Đồng như chìm đắm vào ký ức, ánh mắt hiện lên một chút ưu hòa.

“Dì nhỏ yêu mẹ ta ? Vậy mẹ ta có biết không?” Đan Vân Sơ cảm thấy nàng với Tiểu công chúa là đủ cấm kỵ, nhưng không ngờ dì nhỏ nàng quả thật còn điên cuồng hơn, yêu chị ruột của chính mình, hơn nữa Đan Vân Sơ nghĩ, mẹ nàng sẽ không biết chuyện cấm kỵ này, nói cách khác, mẹ sẽ tuyệt đối không yêu muội muội mình, nếu có yêu, thì nhiều nhất là tình thân.

Diệp Tử Đồng không trả lời, trên thực tế hắn vẫn còn hãm sâu trong ký ức, ánh mắt đầy ưu thương.

“Đan Kỷ Cương có cái gì tốt, tỷ tỷ sao đối với hắn cười đến ôn nhu như vậy ?”

“Tỷ tỷ kêu ta gọi hắn là tỷ phu, ta không gọi, tỷ tỷ không vui, ta gọi hắn tỷ phu, nhưng mỗi lần gọi, lòng ta đau quặn, nhưng tỷ tỷ cười . . .”

“Tỷ tỷ, ngươi đừng để ý tới tỷ phu, chỉ cần mỗi Văn Cơ thôi được không ? Chỉ có hai người chúng ta, được hay không?” Nàng say rượu, làm nũng nói, giống như hài nhi bị vứt bỏ, cái thứ tình yêu trong tuyệt vọng này, chỉ có khi say rượu mới dám nói.

“Tỷ tỷ, ta ôm ngươi, ngươi đừng đẩy ta ra, có được hay không?”

“Tỷ tỷ, là ta sai, đừng không để ý đến ta, Văn Cơ sẽ nghe lời tỷ tỷ, tỷ tỷ nói sai, ta liền đổi, tỷ tỷ . . . “ Mỗi câu đều tỷ tỷ, tựa hồ như cây ghim đâm sâu vào lòng Diệp Tử Đồng,nàng khóc như một một đứa trẻ,hệt như một con búp bê mỏng manh tựa hồ muốn vỡ òa ra.

“Văn Cơ, đừng khóc, ngày mai ta dẫn ngươi về tìm tỷ tỷ ngươi.” Diệp Tử Đồng đem Tô Văn Cơ ôm vào lòng dụ dỗ nói, lúc này Tô Văn Cơ thật như một đứa trẻ.

“Tỷ tỷ không cần ta, nàng chỉ cần tỷ phu, sau khi đứa bé ấy ra đời, nàng không bao giờ . . . giống như trước nữa, đối với Văn Cơ tốt như trước, nàng hiện tại không chỉ đối với tỷ phu tốt, mà đối với đứa nhỏ kia nữa, nàng cười với đứa bé kia, cười đến bộ dạng hạnh phúc, lòng ta đau quá, ta nhớ là từng muốn đem đứa nhỏ kia bóp chết, nhưng ta không dám, ta sợ tỷ tỷ hận ta, tựa như lần ta đem Đan Kỷ Cương đẩy xuống sông, tỷ tỷ đánh ta, đó là lần đầu tiên nàng đánh ta, nàng đánh ta, ta đau, đau lắm, nhưng trong lòng còn đau hơn, tỷ tỷ còn nói nàng không bao giờ . . . muốn nhìn thấy ta nữa . . .”

“Bọn họ đều thật đáng ghét, đều đoạt lấy tỷ tỷ của ta, ngươi nó có đúng hay không?” Tô Văn Cơ chăm chú nhìn Diệp Tử Đồng hỏi.

“Đúng, bọn họ rất đáng ghét, tốt nhất chúng ta không nên nhìn thấy bọn họ nữa phải không?” Diệp Tử Đồng sủng nịnh dụ dỗ nói, hắn nguyện ý sủng ái nữ nhân này, vô luận nàng làm cái gì.

“Diệp Tử Đồng, ta cho ngươi biết, ta còn không muốn yêu ta, tại sao ngươi còn muốn yêu ta ?” Tô Văn Cơ thắc mắc nhìn Diệp Tử Đồng, giễu cợt nói, nàng chỉ muốn đâm thương những người chung quanh, nàng không được hạnh phúc, trừ tỷ tỷ, thì không cho phép bất cứ ai ở trước mặt mình hạnh phúc.

Diệp Tử Đồng cười to, ta cưng chìu ngươi,không nhất định phải đoạt lòng ngươi, không cần đáp trả, ngươi tức giận như vậy làm gì ? Chỉ sợ tâm của tỷ tỷ ngươi bị người khác đoạt đi như vậy thôi.

“Cười, ta ghét ngươi cười như vậy, thật giống như ta cần người thương hại, ta cùng Diệp Tử Sức lên giường, ta xem ngươi còn cười được không?” Tô Văn Cơ cười trả thù, vẻ mặt đầy tà khí, tựa hồ như trò đùa dai của hài tử. Dù sao bọn ta thống khổ như vậy, ta cũng sẽ để các ngươi cùng nhau thống khổ.

Nụ cười trên mặt Diệp Tử Đồng quả nhiên cứng lại, không trách ánh mắt đại ca nhìn mình bắt đầu càng ngày càng né tránh, càng ngày càng áy náy.

“Chuyện xảy ra khi nào ?” Diệp Tử Đồng hỏi, lần đầu tiên hắn muốn Văn Cơ không tùy hứng như vậy. Nàng làm cho mình thống khổ, mình là cam tâm tình nguyện, nhưng tại sao lại dụ dỗ đại ca đây?

“Không nhớ rõ, có mấy lần, uống rượu say đụng phải hắn, hắn đưa ta về nhà, các ngươi đều là ngụy quân tử, bất quá ta ở dưới hắn, hắn không kiềm lòng được. Nam nhân đều giống nhau, tùy tiện ngủ với bất cứ người nào, tại sao Đan Kỷ Cương lại không như vậy ? Nếu hắn như các người, ta liền nói với tỷ tỷ, nhưng Đan Kỷ Cương không giống các ngươi, ngươi nói tại sao Đan Kỷ Cương lại không mắc bẫy?”

“Bởi vì chúng ta yêu ngươi, hắn thì không.” Diệp Tử Đồng khổ sở nói.

“Tỷ tỷ cũng không yêu ta…” Tô Văn Cơ tự lẩm bẩm nói, nàng chưa bao giờ quan tâm người khác, nàng chỉ cần tỷ tỷ.

Theo truyền thuyết, mỗi con hồ điệp đều là một đóa hoa luân hồi, đời đời kiếp kiếp lột xác, nhưng tại sao lại luôn ngoan cố mà chấp nhất? Vô luận là thành hoa hay thành bướm, đều muốn đuổi theo lửa, cuối cùng cũng thành tro. Nhưng chỉ cần có lửa, chắc chắn sẽ theo đuổi, không hề hối hận ( mình cũng không rõ cái truyền thuyết này nên không biết eidt sao nữa, nhưng có lẽ ý nói về tình yêu vô phương , là dù không được nhưng cũng cố ý theo đuổi, đến chết cũng không bỏ)

Tô Văn Khanh nghĩ Tô Văn Cơ cũng như thế, và Tô Văn Cơ cũng cho là Diệp Tử Đồng cũng như thế.

“Diệp Tử Đồng, cơm ta làm ăn được không ?” Tô Văn Cơ vẻ mặt mong đợi hỏi Diệp Tử Đồng.

“Rất ngon”.Diệp Tử Đồng hướng Tô Văn Cơ khen ngợi.

“Đó là đương nhiên, khi còn bé tỷ tỷ làm thức ăn rất khó ăn, khi ta lớn một chút, ta liền làm cho tỷ tỷ ăn, tỷ tỷ khen ta càng ngày làm càng tốt.” Tô Văn Cơ vẻ mặt đắc ý nói, vì tỷ tỷ cái gì nàng cũng nguyện ý làm.

“Nhưng hiện tại tỷ tỷ chỉ ăn cơm do Đan Kỷ Cương làm, ta làm, nàng không quan tâm nữa. . .” Tô Văn Cơ không quan tâm Diệp Tử Đồng còn đang ăn hay không, trực tiếp đem đồ ăn trên bàn ném xuống đất.

Diệp Tử Đồng cũng chỉ là sủng nịnh lắc đầu, phàm chuyện Tô Văn Cơ không hài lòng, thì chắc chắc là có liên quan đến tỷ tỷ nàng.

“Diệp Tử Đồng, ngươi có việc gì làm không?” Tô Văn Cơ ngồi vào đùi Diệp Tử Đồng làm nũng, ánh mắt lòe lòe tỏa sáng, gương mặt pha trộn tà ý cùng ngây thơ, thời điểm này xuất kỳ diêm dúa lẳng lơ. Có thể nhìn ra được, hôm nay tâm tình Tô Văn Cơ rất tốt, vậy nhất định cũng là cùng tỷ tỷ có liên quan.

“Tỷ tỷ nói, nàng muốn tới dự sinh nhật ta, ngươi hãy đi đâu đi, không nên xuất hiện trước mặt tỷ tỷ ta, ta chỉ muốn ở riêng cùng tỷ tỷ.” Tô Văn Cơ nói, không quan tâm có đả thương người bên cạnh không.

“Tốt.” Diệp Tử Đồng mặc dù muốn cùng mừng sinh nhật với vợ mình, nhưng hiển nhiên là vợ mình không cho phép, đành phải thôi, mặc dù trong lòng rất mất mát.

Nhưng khi Diệp Tử Đồng về nhà, liền phát hiện trong nhà một mảnh hỗn độn, nhìn ra được là do Tô Văn Cơ phát tiết tính tình.

“Làm sao vậy? Tỷ tỷ tới, không phải rất cao hứng sao?” Diệp Tử Đồng hỏi.

“Nàng biết rõ ta không thích Đan Kỷ Cương, thế nhưng nàng lại cùng hắn đến, ta ghét nàng . . .” Tô Văn Cơ nhào tới ngực Diệp Tử Đồng khóc rống lên, Diệp Tử Đồng cực kỳ đau lòng, có đôi khi, hắn nghĩ nếu như Tô Văn Khanh cũng yêu Văn Cơ của hắn, hắn nguyện buông tay, hắn không đành lòng nhìn Văn Cơ đau khổ, chẳng như con bướm luôn bay theo lửa, nhưng nó chỉ có thể làm tổn thương chính bản thân mình.Nhưng tình yêu cấm kỵ ngay cả nói cũng không dám, làm cho người ta vì nàng mà đau lòng.

“Vốn là baba cũng không thích Văn Cơ, Văn Cơ quá dã, dã e rằng khó thuần phục. Nàng cho tới bây giờ cũng không biết cố kỵ chuyện gì, cao hứng thì đặc biệt hướng người ấy cười, cười đến rực rỡ, nhưng khi tức giận, hướng người khác phát hỏa, nhưng trong thời gian hiền lành thì cư xử rất tốt.Vốn ba ba không cho phép ta cưới Văn Cơ, nhưng là đại ca thay ta nói chuyện, ba ba luôn luôn nghe lời của đại ca. Chẳng qua là lúc sau ta phát hiện, đại ca nhìn Vân Cơ ánh mắt ngày càng sáng ngời, ta cũng biết đại ca ta động tâm, chuyện như vậy là hiển nhiên, dù sao Văn Cơ luôn có loại mị lực này, khiến cho những người xung quanh không thể dời tầm mắt, làm cho người khác hết lòng muốn yêu thương chìu chuộng. Chẳng qua là ta không ngờ đại ca cùng nàng phát sinh quan hệ, tuy ban đầu có khó tiếp nhận, nhưng ta không trách đại ca của ta, dù sao chẳng qua là chúng ta cùng yêu chung một nữ nhân, nhưng không ai được đáp lại, như người xưa nói, chúng ta là đồng bệnh tương lân. Ta tuy không để ý tới, nhưng không có nghĩa là đại ca ta không quan tâm, đại ca thấy hổ thẹn với ta, cùng ba ba xin rời khỏi nước. Ba ba ta không nỡ, nhưng cũng không có cách nào từ chối, thời khắc đó ba ba ta nhìn Văn Cơ liền có vài phần oán hận.

Tình yêu cấm kỵ kia bị đè nén, cơ hồ như thể muốn đem nàng bức cho điên, rồi nàng bắt đầu có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân,có đôi khi nàng cầm dao cắt vỡ mạch máu ngón tay của mình, rồi ngẩn người nhìn những giọt máu từ tay chảy xuống, sau đó tự lẩm bẩm nói:”Nếu chảy hết những giọt máu này, tỷ tỷ sẽ không bài xích nữa, ta liền có dũng cảm nói cho nàng biết . . .”

Càng về sau dần dần biến thành có khuynh hướng tự sát, ngày đó, trước ngày đại ca ta đi một ngày, có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Nàng tinh thần hoảng loạn đi về phía đường lộ trung tâm, một chiếc xe rất nhanh chạy tới, nàng hiển nhiên là không muốn tránh, thấy vậy trái tim ta nhanh chóng tê dại, không biết tại sao ngay lúc đó ta lại đứng ngây người, mà đại ca ta lại trong thời gian rất ngắn có thể đem nàng đẩy ra xa, nhưng lúc ấy đại ca ta chết tại chỗ. Ta hận chính mình tại sao lúc ấy không phải là ta đẩy nàng ra, mà lại là đại ca đẩy nàng ra ! Đại ca ưu tú như vậy, từ nhỏ đã ưu tú, ba ba thích nhất là con trai lớn cũng hãnh diện nhất là con trai lớn, đại ca năm mười ba tuổi trên thương trường đã bộc lộ tài năng,cha nào chấp nhận được chuyện đứa con mình hết mực yêu thương chết. Ba ta hận không giết được Văn Cơ,cũng chính là do ta ngăn cản, ta nói cho hắn biết, Văn Cơ mang cốt nhục của đại ca, là đứa con duy nhất, nên ba ba ta mới khắc chế, nhưng vẫn là hắn rất hận Văn Cơ,liên đới tới ta, nếu không phải ta mang Văn Cơ về, đại ca nhất định sẽ không chết.”

“Tô Văn Cơ chết như thế nào? Tuyền Vũ thật sự là con của đại ca ngươi?” Đan Vân Sơ hỏi.

“Văn Cơ là do sử dụng quá nhiều thuốc phiện mà chết, Vũ nhi thật sự là con của người nào, ta cũng không rõ lắm, nhưng này là có quan hệ gì đây?” Diệp Tử Đồng giọng ảo não nói, hắn rất thất bại, hại chết đại ca mình, ngay cả vợ mình bắt đầu dùng thuốc phiện khi nào cũng không biết.

“Nàng kia cấp trung học đệ nhị cùng nữ nhân dây dưa cũng chỉ là vì dò xét phản ứng của mẹ ta sao?” Đan Vân Sơ hỏi.

Diệp Tử Đồng gật đầu,”Ngươi hẳn là hiểu rõ mẹ ngươi, nàng không dễ chấp nhận cái loại người này, nàng cho Văn Cơ hai con đường lựa chọn, một là không nên cùng nữ nhân dây dưa không rõ, còn không thì đoạn tuyệt quan hệ.Phàm cùng Tô Văn Khanh nối lại quan hệ, cũng là do Văn Cơ thỏa hiệp, đại khái chặt đứt quan hệ một năm, mẹ ngươi đối với Văn Cơ không quan tâm, Văn Cơ chịu không được, trở về nhận lỗi. Văn Cơ cho dù làm chuyện hết mực sai quấy cũng không nhận lỗi về mình, ủy khuất mình, nàng cũng không bao giờ cảm thấy mình làm sai, nhưng chẳng qua là tỷ tỷ nàng cho là nàng sai lầm, nàng mới chịu đi nhận sai.”

Diệp Tử Đồng, ta thấy ngươi thật đáng thương, mà Tô Văn Cơ kia cũng vừa đáng thương vừa đáng hận.” Tô Văn Cơ thống khổ, nàng còn muốn kéo theo mọi người cùng nàng thống khổ, nữ nhân này có chút đáng ghét, nhưng cũng đáng thương, yêu trong vô vọng, Đan Vân Sơ cười đến có chút trắng bệch, thấy Diệp Chấn Thiên đối với Tô Văn Cơ hận ý, tuyệt đối không cho phép mình và Tiểu công chúa ở chung một chỗ.Còn mẹ? Đan Vân Sơ tin tưởng đây cũng là một ải vô cùng khó khăn, Tô Văn Cơ so với mình còn vô pháp vô thiên bội lần, cái gì cũng không biết cố kỵ, kết quả là nói cũng không dám nói, chỉ vì nàng biết, tỷ tỷ nàng tuyệt đối sẽ không chấp nhận.

Giờ khắc này, Đan Vân Sơ biết, nàng cùng với Tiểu công chúa tựa hồ không thể đi tiếp nữa.

“Ta nên buông tay sao?” Đan Vân Sơ hỏi Diệp Tử Đồng.

Diệp Tử đồng sửng sốt, “Ta không biết, ta chỉ biết là, rất lâu, chúng ta là cũng quá đấu không lại ngày. Cái thế giới này lớn như vậy, nhưng là xoay một vòng, các ngươi cũng gặp nhau.”

“Nhưng là những sự tình kia vừa cho cái gì quan hệ đây?”

Bởi vì các ngươi cũng không phải là từ đá sinh ra, cho nên có huyết thống, liền có dính líu cùng ràng buộc.

“Ngươi có sẵn sàng tổn thương cha mẹ ngươi?” Diệp Tử Đồng vấn đáp.”Tựa như Văn Cơ vô luận hận Đan Kỷ Cương rất nhiều, kết quả là muốn hay không cũng phải gọi Đan Kỷ Cương một tiếng tỷ phu, đây chính là thực tế, bởi vì để ý, cho nên phải thỏa hiệp.”

“Tại sao để cho ta một mình quyết định?” Đan Vân Sơ có chút thống khổ ngồi chồm hổm xuống.

“Thật ra thì trong lòng ngươi cũng đã có quyết định sao?” Nếu không cũng sẽ không như thế thống khổ, chẳng qua là làm sao để Vũ nhi tiếp nhận kết quả lựa chọn này đây? Đan Vân Sơ nếu như yêu, phải kiên định một chút, phải ích kỷ một chút, nhưng là ngươi không đủ kiên định, cũng không đủ ích kỷ, đây chính là điểm khác biệt giữa ngươi và Văn Cơ, Văn Cơ trong lòng chỉ có một tỷ tỷ, những khác cái gì cũng không trọng yếu, nàng là có thể ích kỷ như thế ,nàng yêu không toan tính, không hỗ cứu ai.

“Thật ra thì, có lẽ ngươi hẳn là cùng Vũ nhi thương lượng một chút, dù sao đây là chuyện tình cảm của hai ngươi, nếu không ta sợ nàng có thiên hội hận ngươi.”

“Hận vốn so sánh với không thể làm gì không phải tốt hơn sao!” Đan Vân Sơ quyết định luôn là quá nhanh, nhưng là quá nhanh quyết định thường thường làm cho nàng hối hận.

Advertisements

(▰˘◡˘▰) Lời nhắn gửi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s